Nghịch Thiên
Chương 771
Luồng khí tức bàng bạc, mang theo sự tự do và ý chí nghịch chuyển, từ La Chinh bùng nổ, quét sạch mọi hắc khí còn sót lại của Thiên Vệ. Khu phế tích giờ đây không còn là nơi tang thương, mà là điểm khởi đầu cho một huyền thoại mới. La Chinh biết, cuộc chiến này sẽ kéo dài, sẽ đầy rẫy hy sinh, nhưng hắn không còn một chút do dự nào. Hắn là ngọn cờ Nghịch Thiên, và hắn sẽ không bao giờ gục ngã.
Khoảnh khắc La Chinh dứt lời, không gian xung quanh hắn dường như ngưng đọng. Từng hạt bụi trong không khí cũng trở nên nặng nề, như thể vạn vật đang lắng nghe, đang run rẩy trước một lời tuyên chiến long trời lở đất. Không có tiếng sét đánh, không có sấm rền, chỉ có một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm Chư Thiên Vạn Giới. Nhưng chính trong sự tĩnh lặng đó, La Chinh cảm nhận được một luồng ý chí vô hình, khổng lồ và cổ xưa, đang chậm rãi thức tỉnh.
Đó là “Thiên”.
Hắn không nhìn thấy, không nghe thấy, nhưng hắn cảm nhận được. Một ánh mắt không chứa bất kỳ cảm xúc nào, lạnh lẽo hơn cả băng giá của không gian, đang từ nơi sâu thẳm nhất của vũ trụ chiếu rọi xuống hắn. Ánh mắt đó không phải là sự tức giận, cũng không phải sự khinh miệt. Nó giống như một người phàm nhìn thấy một con kiến đang cố gắng thách thức một ngọn núi. Sự thờ ơ tuyệt đối, nhưng ẩn chứa một sức mạnh có thể nghiền nát tất cả.
“Ngươi đã nghe thấy lời ta, đúng không?” La Chinh thì thầm, không phải với bản thân, mà là với ý chí vô hình kia. Hắn không cần đối phương trả lời. Hắn biết, từ giây phút này, hắn đã chính thức trở thành kẻ thù số một của trật tự vũ trụ.
Năng lượng Nghịch Đạo tuôn trào trong cơ thể La Chinh, không phải là thứ linh khí thông thường, cũng không phải là nguyên lực của bất kỳ chủng tộc nào. Đó là một loại năng lượng thuần túy của ý chí, của sự phá vỡ, của sự tái tạo. Nó khiến mỗi tế bào của hắn reo vang, mỗi sợi gân cốt của hắn như được tôi luyện thêm một lần nữa. Hắn không chỉ mạnh hơn, mà còn trở nên khác biệt, một dị số hoàn toàn trong quy tắc của “Thiên Đạo”.
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, không còn là cảnh phế tích đổ nát, mà là một tấm bản đồ khổng lồ của Chư Thiên Vạn Giới. Vô số điểm sáng, điểm tối, vô số sợi dây định mệnh đan xen chằng chịt. Hắn nhìn thấy những nơi mà “Thiên Mệnh” đang xiềng xích chúng sinh, những ngục tù vô hình giam hãm linh hồn, những vết thương không thể chữa lành của các thế giới bị bóp méo bởi ý chí của “Thiên”.
“Điểm khởi đầu… phải là nơi sâu nhất của sự giam cầm.” La Chinh mở mắt, đôi mắt lóe lên một tia sáng kiên định. Hắn đã có mục tiêu đầu tiên.
Không một chút do dự, La Chinh bước chân. Không có thần thông di chuyển hoa lệ, không có sóng không gian gợn sóng. Hắn chỉ đơn giản là bước đi, nhưng mỗi bước chân của hắn đều như rút ngắn khoảng cách hàng vạn dặm. Hắn không xuyên qua không gian, hắn đang bẻ cong nó, vặn vẹo nó để phục vụ ý chí Nghịch Đạo của mình. Đây là một cảnh giới cao hơn của di chuyển, không còn bị giới hạn bởi quy tắc không gian của “Thiên Đạo”.
Thoáng chốc, hắn đã rời khỏi khu phế tích. Cảnh vật xung quanh thay đổi chóng mặt. Từ những hành tinh hoang tàn, hắn đi qua những dải ngân hà lấp lánh, xuyên qua những tinh vân đầy màu sắc, và cuối cùng, dừng lại trên một đại lục cổ xưa.
Đây là Thần Mộ Chi Địa, một trong những cấm địa nổi tiếng nhất của Chư Thiên Vạn Giới. Nơi đây được cho là nơi an nghỉ của những vị thần linh đã thất bại trong các cuộc chiến tranh cổ xưa, những kẻ đã từng cố gắng thách thức “Thiên” nhưng cuối cùng bị nghiền nát. Linh khí nơi đây hỗn loạn, tràn ngập oán khí và những tàn dư của Thần Lực đã suy tàn. Không một sinh linh nào dám đặt chân đến đây, bởi vì những lời nguyền và sự mục nát của “Thiên Mệnh” vẫn còn vương vấn.
Nhưng La Chinh lại cảm nhận được một thứ khác. Hắn cảm nhận được hàng tỷ linh hồn đang bị giam cầm, không phải bởi những lời nguyền hay oán khí, mà bởi một xiềng xích vô hình mang tên “Thiên Phạt”. Những linh hồn này không thể siêu thoát, không thể luân hồi, mãi mãi bị mắc kẹt trong vòng xoáy tàn dư của Thần Lực, như một lời cảnh báo của “Thiên” cho bất kỳ kẻ nào dám chống lại.
“Các ngươi cho rằng cái chết là kết thúc của sự phản kháng?” La Chinh đứng giữa Thần Mộ Chi Địa, xung quanh là vô số bia mộ cổ kính đã mục nát, những tàn tích của các thần điện vỡ vụn. Hắn đưa tay ra, năng lượng Nghịch Đạo bắt đầu hội tụ trong lòng bàn tay hắn, tạo thành một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ.
Luồng ánh sáng đó không có sức công phá, nhưng lại mang theo một ý chí mạnh mẽ của sự giải thoát. Nó từ từ lan tỏa ra xung quanh, chạm vào những oán khí và tàn dư Thần Lực. Thay vì bị hấp thụ hay bị tiêu diệt, oán khí và Thần Lực đó bắt đầu run rẩy, như thể đang đối mặt với một thứ hoàn toàn xa lạ, một thứ không thuộc về quy luật của chúng.
“Thiên Đạo” đã tạo ra những xiềng xích này, La Chinh biết. Nhưng “Thiên Đạo” không thể tạo ra thứ có thể phá vỡ nó, bởi vì nó không thể tự phủ nhận chính mình. Nhưng Nghịch Đạo của La Chinh thì có thể.
Ánh sáng xanh lam càng lúc càng mạnh mẽ, xuyên thấu vào sâu trong lòng đất, chạm tới những linh hồn đang bị giam cầm. Từng linh hồn một, từ những ảo ảnh mờ nhạt đầy đau khổ, bắt đầu được thanh tẩy. Những xiềng xích vô hình mang tên “Thiên Phạt” bắt đầu nứt vỡ. Chúng không bị phá hủy, mà là bị “xoay ngược”, bị “chuyển hóa” thành một loại lực lượng khác, lực lượng của sự tự do.
Một tiếng rên rỉ vô hình vang lên từ sâu thẳm vũ trụ. Nó không phải là tiếng rên rỉ của đau đớn, mà là tiếng rên rỉ của sự bất mãn, của sự phẫn nộ từ “Thiên”. Ý chí tối thượng kia không thể tin được rằng có một phàm nhân lại dám trực tiếp can thiệp vào quy luật luân hồi, dám phá vỡ sự giam cầm của nó một cách thô bạo như vậy.
“Ngươi đang thách thức giới hạn của ta!” Một giọng nói trầm thấp, không mang theo âm điệu, nhưng lại vang vọng trong tâm trí La Chinh, như thể cả vũ trụ đang nói chuyện với hắn. Đây là lần đầu tiên “Thiên” trực tiếp lên tiếng, không còn là sự thờ ơ vô cảm.
La Chinh khẽ cười. “Giới hạn của ngươi, chính là khởi đầu của ta. Ngươi giam cầm họ, ta sẽ giải thoát. Ngươi định đoạt số phận, ta sẽ nghịch chuyển.”
Khi những linh hồn đầu tiên được giải thoát, chúng không tan biến vào hư vô, cũng không tái sinh lập tức. Chúng tụ lại thành những luồng sáng li ti, bay lượn quanh La Chinh, như những con đom đóm tri ân. Mỗi linh hồn được giải thoát, một mảnh nhỏ của “Thiên Phạt” lại biến mất, một mảnh nhỏ của xiềng xích “Thiên Mệnh” lại bị suy yếu. Đây không chỉ là hành động giải cứu, mà còn là một đòn giáng trực diện vào căn cơ của “Thiên Đạo”.
Nhưng sự phản ứng của “Thiên” không chỉ dừng lại ở một lời cảnh cáo. Ngay lập tức, từ sâu thẳm Thần Mộ Chi Địa, những tàn dư Thần Lực cổ xưa bắt đầu sống dậy. Chúng không còn là những oán khí vô tri, mà như được một ý chí nào đó điều khiển, biến thành những bóng ma khổng lồ, những chiến binh thần linh với đôi mắt trống rỗng, gầm thét xông về phía La Chinh.
Đây là những “Thiên Vệ” cổ đại, những kẻ đã từng phục vụ “Thiên” đến hơi thở cuối cùng, giờ đây bị đánh thức để tiêu diệt kẻ nghịch phá. Sức mạnh của chúng không còn ở đỉnh cao, nhưng lại mang theo sự mục nát và tuyệt vọng của những kẻ bị xiềng xích bởi “Thiên Mệnh” vĩnh cửu. Chúng là bằng chứng sống cho quyền năng của “Thiên” và sự tàn khốc của nó.
La Chinh nhìn những bóng ma thần linh đang lao tới, không hề nao núng. Hắn đã dự đoán được sự phản ứng này. Đây chỉ là những con tốt thí đầu tiên mà “Thiên” ném ra để thăm dò, để cảnh cáo. Nhưng dù là con tốt thí, chúng cũng mang theo sức mạnh có thể hủy diệt một tinh hệ. Đối với La Chinh, đây là bài kiểm tra đầu tiên cho quyết tâm “săn Thiên” của hắn.
Hắn không rút lui. Hắn giơ tay ra, không phải để chống đỡ, mà là để nghênh đón. “Để ta xem, ‘Thiên’ của ngươi rốt cuộc có thể làm gì.”
Năng lượng Nghịch Đạo trong cơ thể La Chinh bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Xung quanh hắn, những luồng sáng xanh lam tụ thành một vòng xoáy khổng lồ, không ngừng xoay chuyển. Những linh hồn được giải thoát kia không rời đi, mà hòa vào vòng xoáy đó, biến thành một phần của sức mạnh Nghịch Thiên. Chúng không còn là nạn nhân, mà là những nhân chứng, những người hỗ trợ cho cuộc chiến vĩ đại này.
Trận chiến thực sự, trận chiến định đoạt số phận của Chư Thiên Vạn Giới, chỉ vừa mới mở màn. Và La Chinh, ngọn cờ Nghịch Thiên, đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thứ.