Nghịch Thiên
Chương 770

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:10:18 | Lượt xem: 4

Luồng khí tức hùng mạnh, mang theo sự tức giận và uy áp kinh thiên động địa, đột ngột quét qua khu phế tích. Không gian rung chuyển, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. La Chinh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao. Hắn biết, “chúng” đã đến. Kẻ thù thực sự đã bị kích động.

La Chinh nở một nụ cười lạnh lùng. Hắn không còn là hạt giống bé nhỏ bị ruồng bỏ. Hắn là ngọn cờ Nghịch Thiên, là kẻ sẽ lật đổ trật tự cũ và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”. Cuộc săn đã kết thúc. Giờ là lúc để giải cứu. Và cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.

Trong khoảnh khắc nụ cười của La Chinh còn chưa tắt, không gian trên đỉnh khu phế tích đột nhiên nứt toác. Không phải là những vết nứt thông thường do lực lượng va chạm, mà là một sự xé rách có chủ đích, như thể một tấm màn vô hình bị xé đôi bởi một bàn tay khổng lồ. Từ khe nứt đó, từng luồng hắc khí cuồn cuộn trào ra, mang theo mùi vị của sự mục ruỗng và uy áp của những kẻ cai quản. Những hắc khí đó không lan tỏa vô định, mà nhanh chóng ngưng tụ lại, tạo thành những hình dáng nhân loại cao lớn, áo giáp đen tuyền, không một chút ánh sáng phản chiếu.

Chúng là những Thiên Vệ. Không phải những Thiên Vệ bình thường mà La Chinh từng đối mặt ở hạ giới hay Thượng Giới. Những kẻ này, mỗi tên đều toát ra khí tức của một vị Thần Vương, thậm chí là Tiên Đế, nhưng không mang theo chút linh hồn hay cảm xúc. Chúng là những cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, được tôi luyện bằng ý chí của “Thiên Đạo”, không sợ hãi, không đau đớn, chỉ biết thực thi mệnh lệnh.

“Kẻ dị đoan, ngươi đã vượt quá giới hạn,” một giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ vực sâu, phát ra từ một Thiên Vệ đứng đầu. Hắn ta không hề mở miệng, nhưng âm thanh vẫn dội thẳng vào tâm thức La Chinh, mang theo sự phán xét lạnh lẽo. “Sự thức tỉnh của ngươi là một sai lầm. Vũ trụ sẽ bị hủy hoại bởi sự hỗn loạn của ngươi.”

La Chinh không đáp lời. Hắn chỉ siết chặt nắm đấm, cảm nhận nguồn sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết mạch. Sự thật mà hắn vừa khám phá không chỉ là một bí mật về “Thiên Đạo”, mà còn là chìa khóa để khai mở tiềm năng thực sự của bản thân. Hắn đã dung hợp không chỉ công pháp, huyết mạch, mà còn cả những mảnh vỡ của “Nghịch Đạo” bị giấu kín, thứ đã bị “Thiên Đạo” cố tình phong ấn qua hàng tỷ năm luân hồi.

“Hủy hoại?” La Chinh khẽ cười, giọng nói vang vọng giữa khu phế tích đổ nát, đầy vẻ khinh miệt. “Các ngươi mới là kẻ đang hủy hoại. Giữ chặt một trật tự giả dối, nghiền nát mọi ý chí tự do. Đó không phải là Đại Đạo, đó là sự giam cầm!”

Đám Thiên Vệ không hề bị dao động bởi lời nói của hắn. Chúng là những thực thể không có cảm xúc. Giọng nói của kẻ dẫn đầu chỉ tiếp tục, lạnh lẽo hơn: “Ngươi đã can thiệp vào dòng chảy luân hồi, đã phá vỡ những phong ấn cổ xưa. Tội của ngươi, không thể dung thứ. Chúng ta đến để kết thúc sự tồn tại của ngươi, và xóa bỏ mọi dấu vết của sự nghịch lý này.”

Ngay lập tức, hơn một trăm Thiên Vệ đồng loạt di chuyển. Chúng không sử dụng chiêu thức hoa mỹ, không có bất kỳ dao động linh khí phức tạp nào. Chỉ là những đòn tấn công thuần túy, nhưng mang theo sức mạnh kinh khủng, vượt xa khỏi giới hạn của những gì La Chinh từng thấy. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều là sự kết tinh của quy tắc, của mệnh lệnh, của “Thiên Đạo” trực tiếp áp xuống.

La Chinh đứng yên, không lùi một bước. Hắn nhắm mắt lại trong một tích tắc, cảm nhận từng luồng sức mạnh đang lao đến. Hắn không còn chỉ dựa vào tốc độ hay kỹ năng, mà dựa vào sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của mọi thứ. “Thiên Đạo” có thể kiểm soát quy tắc, nhưng “Nghịch Đạo” của hắn lại có thể bẻ cong, thậm chí đảo ngược chúng.

Khi những nắm đấm đầu tiên gần chạm tới, La Chinh đột ngột mở mắt. Đồng tử của hắn không còn là màu đen bình thường, mà ẩn chứa một tia sáng tím huyền ảo, sâu thẳm như vực thẳm vũ trụ. Hắn không né tránh, mà vươn tay ra, lòng bàn tay hướng thẳng về phía trước.

“Phá!”

Một từ duy nhất thoát ra khỏi miệng hắn, nhưng lại mang theo sức nặng của vạn vật. Không có sóng xung kích, không có năng lượng bùng nổ. Chỉ là một luồng ý chí thuần túy, một sự bóp méo không gian và thời gian trong phạm vi nhỏ. Những nắm đấm của các Thiên Vệ, vốn dĩ mang theo uy lực xé nát tinh hà, bỗng nhiên chậm lại, rồi tan rã thành từng hạt bụi năng lượng trước khi kịp chạm vào La Chinh. Không phải chúng bị đánh tan, mà là bản thân quy tắc vận hành của chúng đã bị “phá vỡ” ngay từ gốc rễ.

Đám Thiên Vệ dường như không hiểu điều gì vừa xảy ra. Sự vô cảm trên khuôn mặt chúng vẫn nguyên vẹn, nhưng động tác của chúng dừng lại trong giây lát, như thể hệ thống của chúng đang xử lý một lỗi không thể dự đoán.

La Chinh không cho chúng cơ hội phục hồi. Hắn lao lên như một tia chớp đen, không còn là những bước di chuyển phức tạp mà là sự dịch chuyển tức thời, vượt qua mọi giới hạn của tốc độ vật lý. Hắn xuất hiện giữa vòng vây của Thiên Vệ, hai tay tung ra những quyền pháp đơn giản nhưng chứa đựng uy lực kinh thiên động địa. Mỗi cú đấm đều mang theo “Nghịch Đạo” của hắn, trực tiếp phá hủy cấu trúc của các Thiên Vệ.

Không có tiếng rên rỉ, không có máu thịt văng tung tóe. Những Thiên Vệ bị hắn đấm trúng, thân thể chúng như hóa thành cát bụi, tan biến vào hư vô, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Chúng không phải là sinh vật sống, mà là những tạo vật của “Thiên Đạo”, và khi “Thiên Đạo” bị phá vỡ trong chúng, chúng sẽ không còn tồn tại.

Chỉ trong vài hơi thở, hàng chục Thiên Vệ đã tan biến. Kẻ dẫn đầu, vị Thiên Vệ mang cấp bậc Thần Vương kia, cuối cùng cũng có phản ứng. Hắn ta vung tay, một thanh kiếm đen kịt không biết từ đâu xuất hiện trong tay, chém thẳng xuống La Chinh. Thanh kiếm này không mang theo bất kỳ thuộc tính nào, nhưng lại là sự kết tinh của “Thiên Đạo” tối thượng, có thể cắt đứt mọi mối liên kết, mọi luân hồi.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại tất cả?” Giọng nói của Thiên Vệ vang vọng, lần này mang theo một chút lạnh lẽo xen lẫn sự khó hiểu. “Ngươi chỉ là một cá thể. ‘Thiên’ là vĩnh hằng, là tổng hòa của mọi quy tắc. Ngươi không thể phá hủy nó.”

La Chinh đón nhận nhát kiếm. Hắn không dùng binh khí, chỉ dùng tay không. Nắm đấm của hắn va chạm trực diện với lưỡi kiếm đen tuyền. Một tiếng vang chói tai xé rách không gian, nhưng không có sự hủy diệt nào xảy ra. Nắm đấm của La Chinh không bị thương tổn, lưỡi kiếm cũng không hề sứt mẻ. Nhưng chính luồng “Thiên Đạo” ẩn chứa trong lưỡi kiếm lại bị chấn động mạnh, như một con rắn độc bị bóp nghẹt.

“Ta không cần phá hủy nó,” La Chinh gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Ta sẽ định nghĩa lại nó. Các ngươi đã biến ‘Thiên’ thành một ngục tù. Ta sẽ biến nó trở lại thành tự do!”

Hắn bỗng nhiên bùng nổ một luồng sức mạnh khủng khiếp hơn. Không gian xung quanh hắn vặn vẹo, không phải do pháp tắc mà là do ý chí. Những Thiên Vệ còn lại, vốn đang bao vây hắn, bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình đẩy lùi, không thể tiến tới gần. Đó là “Trường Ý Chí Nghịch Thiên”, một vùng không gian nơi ý chí của La Chinh là tối thượng, nơi mọi quy tắc của “Thiên Đạo” đều bị suy yếu hoặc biến chất.

Vị Thiên Vệ cầm kiếm cảm nhận được điều đó. Lần đầu tiên, trên gương mặt vô cảm của hắn ta xuất hiện một tia dao động, một cảm giác mà La Chinh nhận ra là sự “ngạc nhiên”.

“Ngươi… không phải là một dị số thông thường,” Thiên Vệ đó lùi lại một bước, ánh mắt quét qua La Chinh, như thể đang phân tích một thực thể hoàn toàn mới. “Ngươi đã chạm đến… bản chất của Đại Đạo.”

“Không phải bản chất của Đại Đạo,” La Chinh đính chính, nâng cao tay phải, một luồng ánh sáng tím đen cuồn cuộn tụ lại trong lòng bàn tay hắn, đó không phải là linh khí hay thần lực, mà là sự kết tinh của ý chí nghịch chuyển. “Mà là ‘Nghịch Đạo’. Kẻ thù của các ngươi không phải là một cá nhân, mà là một tư tưởng. Một tư tưởng đã bị các ngươi cố gắng dập tắt từ thuở hồng hoang.”

Hắn vung tay, luồng ánh sáng tím đen đó biến thành một ngọn giáo năng lượng, phóng thẳng vào vị Thiên Vệ cầm kiếm. Tốc độ của ngọn giáo không phải là thứ đáng sợ nhất, mà là sự “phủ định” của nó. Nó phủ định mọi quy tắc tồn tại, mọi sự bảo hộ của “Thiên Đạo”.

Vị Thiên Vệ đó không né tránh. Hắn ta giơ kiếm lên, cố gắng chặn lại. Nhưng ngay khi ngọn giáo chạm vào lưỡi kiếm, không phải là một vụ nổ, mà là một sự “ăn mòn”. Lưỡi kiếm đen tuyền bắt đầu tan chảy, biến mất không dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại. Sau đó, ngọn giáo xuyên thẳng qua lồng ngực vị Thiên Vệ, không để lại vết thương, nhưng lại khiến toàn bộ thân thể hắn ta từ từ hóa thành hư vô, giống như những Thiên Vệ cấp thấp hơn.

Những Thiên Vệ còn lại, vốn dĩ bất động và vô cảm, giờ đây bắt đầu phát ra những tín hiệu nhiễu loạn. Chúng không thể hiểu được điều gì đã xảy ra. Kẻ dẫn đầu, một trong những tạo vật mạnh nhất của “Thiên Đạo”, đã bị tiêu diệt một cách không thể lý giải.

La Chinh đứng giữa khu phế tích, hơi thở vẫn đều đặn. Hắn nhìn lên bầu trời đang dần khép lại những vết nứt, biết rằng đây chỉ là khởi đầu. “Thiên Đạo” sẽ không dễ dàng buông tha. Trận chiến thực sự, trận chiến định đoạt số phận của Chư Thiên Vạn Giới, chỉ vừa mới mở màn.

“Các ngươi muốn săn ta?” La Chinh ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua không gian vô tận, hướng về một nơi nào đó xa xôi, nơi hắn cảm nhận được ý chí tối thượng của “Thiên” đang ẩn giấu. “Giờ đây, ta là kẻ săn mồi. Và ta sẽ giải cứu tất cả những linh hồn đã bị các ngươi giam cầm dưới danh nghĩa ‘Thiên Mệnh’!”

Một luồng khí tức bàng bạc, mang theo sự tự do và ý chí nghịch chuyển, từ La Chinh bùng nổ, quét sạch mọi hắc khí còn sót lại của Thiên Vệ. Khu phế tích giờ đây không còn là nơi tang thương, mà là điểm khởi đầu cho một huyền thoại mới. La Chinh biết, cuộc chiến này sẽ kéo dài, sẽ đầy rẫy hy sinh, nhưng hắn không còn một chút do dự nào. Hắn là ngọn cờ Nghịch Thiên, và hắn sẽ không bao giờ gục ngã.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8