Nghịch Thiên
Chương 772
Vòng xoáy khổng lồ màu xanh lam bùng nổ xung quanh La Chinh, không ngừng xoay chuyển như một dải ngân hà thu nhỏ, nhưng lại mang một khí thế hủy diệt tất cả. Những linh hồn được giải thoát, vốn dĩ đã có thể siêu thoát, lại lựa chọn ở lại, hóa thành những đốm sáng li ti lấp lánh, hòa vào dòng xoáy Nghịch Đạo, trở thành một phần của sức mạnh vô biên ấy. Chúng không còn là nạn nhân, mà là những nhân chứng, những người hỗ trợ cho cuộc chiến vĩ đại mà La Chinh sắp sửa khai mở.
Lời tuyên chiến của La Chinh – “Để ta xem, ‘Thiên’ của ngươi rốt cuộc có thể làm gì” – vang vọng khắp chư thiên vạn giới, không phải bằng âm thanh hữu hình, mà bằng một luồng ý chí kiên định, trực tiếp xuyên phá không gian và thời gian, chạm đến bản nguyên của “Thiên Đạo”. Ngay lập tức, vũ trụ đáp lại.
Một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm. Những ngôi sao xa xôi bỗng chốc mờ đi, những thiên hà ngừng quay. Không gian xung quanh La Chinh không còn là không gian, mà biến thành một khối áp lực thuần túy, cố gắng nghiền nát sự tồn tại của hắn. Đó không phải là một chiêu thức, không phải một phép thuật, mà là bản thân sự vận hành của vũ trụ đang cố gắng phủ nhận một dị số. Tựa như một cơ thể sống cố gắng loại bỏ một tế bào ung thư, “Thiên” dùng chính quy tắc của mình để tiêu diệt kẻ dám thách thức.
Áp lực đó không đến từ một hướng cụ thể, mà từ mọi điểm trong không gian, từ cả quá khứ và tương lai. Nó cố gắng bóp méo linh hồn La Chinh, đảo ngược dòng chảy sinh mệnh, thậm chí xóa bỏ ký ức về hắn khỏi vạn vật. Đó là một sự trừng phạt trực tiếp vào bản nguyên sinh linh, một sự xóa sổ toàn diện mà bất kỳ cường giả nào trong Chư Thiên Vạn Giới cũng phải tuyệt vọng khi đối mặt.
Thế nhưng, La Chinh không hề lùi bước. Hắn đứng thẳng tắp giữa tâm bão, đôi mắt sáng rực ngọn lửa Nghịch Thiên. Vòng xoáy xanh lam quanh hắn không chỉ chống đỡ, mà còn phản công. Mỗi linh hồn bên trong vòng xoáy đều phát ra một tiếng rên rỉ, một tiếng thét phẫn nộ không lời, biến thành năng lượng Nghịch Đạo cuồn cuộn. Đó là sự phẫn nộ của những kẻ bị Thiên Đạo bỏ rơi, bị quy tắc tàn nhẫn của vũ trụ nghiền nát. Giờ đây, chúng dùng chính sự tồn tại đã bị Thiên Đạo phủ nhận để chống lại nó.
“Ngươi muốn xóa bỏ ta?” La Chinh khẽ nhếch môi, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng ý chí sắt đá. “Vậy ta sẽ dùng chính sự tồn tại của ngươi để định nghĩa lại mình!”
Hắn vươn hai tay ra, vòng xoáy Nghịch Đạo lập tức bùng nổ, không còn là một vòng xoáy phòng ngự mà biến thành hai cánh tay khổng lồ bằng năng lượng xanh lam, vươn thẳng vào hư không vô tận. Hai cánh tay đó không nhằm mục tiêu cụ thể, mà giống như muốn xé toang cái màn che vô hình của Thiên Đạo, lật đổ những quy tắc đang bóp nghẹt mọi thứ.
Nơi hai cánh tay Nghịch Đạo chạm tới, không gian vặn vẹo. Các định luật vật lý cơ bản nhất bắt đầu hỗn loạn. Trọng lực mất đi ý nghĩa, ánh sáng bị nuốt chửng, thời gian đột ngột ngừng lại rồi lại trôi nhanh một cách điên cuồng. Đó là một sự nhiễu loạn Đạo vận, một sự phá vỡ trật tự từ tận căn nguyên.
Hàng tỷ dặm xa xôi, trong một đại thế giới cổ xưa, một vị Tiên Đế đang bế quan tu luyện, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. Linh hồn hắn chấn động dữ dội, một luồng khí tức hỗn loạn từ hư không truyền đến, khiến Đạo tâm của hắn gần như tan vỡ. Hắn mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi một tinh hệ vừa bị xóa sổ, và nơi một ngọn lửa xanh lam đang bùng cháy dữ dội. “Kẻ nào… kẻ nào dám nghịch Thiên đến vậy?” Hắn thì thào, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ.
Tương tự, ở một thần quốc khác, một vị Cổ Thần đang ngồi trên ngai vàng bằng tinh thạch, ánh mắt uy nghiêm bỗng chốc co rút. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của Thiên Đạo, một sự phản kháng mạnh mẽ đến từ một điểm nhỏ bé trong vũ trụ. Đó là sự phản kháng mà ngay cả những Cổ Thần, Tiên Đế như hắn cũng không dám nghĩ tới. Bởi lẽ, đối với họ, Thiên Đạo là bản nguyên, là quy tắc bất di bất dịch, là thứ không thể chạm tới.
Nhưng La Chinh lại đang làm điều đó. Hắn không chỉ chạm tới, mà còn đang cố gắng xé rách nó.
Sức mạnh của Thiên Đạo không ngừng tăng cường. Từ sâu thẳm hư không, một tiếng “rầm” vang dội, không phải âm thanh vật lý, mà là tiếng vọng từ tận cùng của quy tắc. Sau đó, vô số luồng hào quang ngũ sắc đột nhiên xuất hiện, chúng không phải là công kích, mà là sự hiện thân của các loại “Đạo” khác nhau – Đạo Sinh Mệnh, Đạo Hủy Diệt, Đạo Luân Hồi, Đạo Thời Gian, Đạo Không Gian – tất cả đều đổ dồn về La Chinh, không phải để tấn công, mà để “đồng hóa”, để ép buộc hắn quay trở lại với trật tự, hoặc tan biến vào hư vô.
Đó là một sự thử thách cực kỳ tàn nhẫn. Thiên Đạo không muốn hủy diệt La Chinh một cách trực tiếp, mà muốn hòa tan hắn, muốn hắn trở thành một phần của quy tắc, một hạt cát vô nghĩa trong dòng chảy luân hồi. Đây là cách tàn độc nhất để xóa bỏ một kẻ Nghịch Thiên: biến hắn thành một kẻ tuân Thiên.
La Chinh cảm thấy linh hồn mình như bị hàng vạn sợi dây vô hình kéo căng, cố gắng xé toạc hắn ra thành từng mảnh, mỗi mảnh lại bị đồng hóa vào một loại Đạo khác nhau. Hắn cảm thấy sự cám dỗ của việc buông xuôi, của việc trở thành một phần của dòng chảy vĩ đại ấy. Sức mạnh của Thiên Đạo là vô tận, là toàn năng, và việc chống lại nó dường như là một sự điên rồ.
Nhưng ngay lúc đó, những đốm sáng linh hồn trong vòng xoáy xanh lam lại bùng lên mạnh mẽ hơn. Chúng là những người đã bị Thiên Đạo đồng hóa, bị luân hồi nuốt chửng, bị quy tắc nghiền nát. Chúng hiểu rõ sự tàn nhẫn của việc mất đi bản thân, mất đi ý chí. Chúng không muốn La Chinh đi vào vết xe đổ đó.
“Không!” La Chinh gầm lên một tiếng, không gian xung quanh hắn nứt toác. “Ta không phải là Thiên Mệnh Chi Tử, ta không phải là con rối của bất kỳ ai! Ta là La Chinh, kẻ Nghịch Thiên!”
Năng lượng Nghịch Đạo trong hắn bùng nổ, không còn là những luồng sáng xanh lam đơn thuần, mà biến thành một ngọn lửa vĩnh cửu, thiêu đốt mọi xiềng xích của Thiên Đạo. Những sợi dây Đạo vận đang cố gắng đồng hóa hắn, khi chạm vào ngọn lửa Nghịch Thiên, lập tức bị phân rã, tan biến thành hư vô.
La Chinh cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của Nghịch Đạo. Nó không chỉ là đối kháng, mà là sự tái định nghĩa. Không phải là hủy diệt Thiên Đạo, mà là tạo ra một con đường khác, một khả năng khác cho sự tồn tại. Hắn không muốn trở thành Thiên, cũng không muốn thay thế Thiên. Hắn muốn cho vạn vật một sự lựa chọn, một con đường thoát ly khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo cũ.
Hắn giơ cao tay phải, ngọn lửa Nghịch Đạo bùng cháy lên tận trời xanh, biến thành một thanh kiếm khổng lồ bằng ánh sáng xanh lam. Thanh kiếm này không có hình dạng cố định, nó không ngừng biến đổi, hấp thụ sức mạnh của những linh hồn được giải thoát, nuốt chửng những tàn dư của Thiên Đạo đang cố gắng đồng hóa hắn.
“Nếu ngươi là Đạo của Vũ Trụ,” La Chinh nói, giọng nói vang vọng khắp không gian hỗn loạn, “thì ta sẽ dùng Đạo của ta để khai mở một Vũ Trụ khác!”
Hắn vung kiếm. Không có tiếng động, không có chấn động. Thanh kiếm Nghịch Đạo khổng lồ xé toạc tấm màn của Thiên Đạo, tạo ra một vết nứt khổng lồ trong không gian và thời gian. Vết nứt đó không dẫn đến một chiều không gian khác, mà dẫn đến một “phiên bản” khác của hiện thực, một khả năng chưa từng tồn tại, một “Hỗn Độn” được sinh ra từ chính ý chí Nghịch Thiên của La Chinh.
Qua vết nứt đó, một luồng khí tức nguyên thủy, hoang sơ, không bị bất kỳ quy tắc nào ràng buộc, từ từ tràn ra. Đó là khí tức của sự tự do tuyệt đối, của sự sáng tạo vô hạn, một Hỗn Độn chờ đợi để được khai mở, được định hình bởi một Đạo mới.
Thiên Đạo phản ứng dữ dội. Vết nứt bắt đầu tự động khép lại, vũ trụ cố gắng tự vá lành vết thương trên bản thể của mình. Nhưng La Chinh không cho phép. Hắn dùng toàn bộ sức mạnh Nghịch Đạo của mình, giữ cho vết nứt không đóng lại, thậm chí còn cố gắng mở rộng nó hơn nữa.
Đây không còn là một trận chiến về sức mạnh đơn thuần. Đây là một cuộc chiến về ý chí, về định nghĩa chân lý. La Chinh, bằng ý chí Nghịch Thiên của mình, đang cố gắng khai mở một con đường mới cho Chư Thiên Vạn Giới, một con đường thoát ly khỏi sự kiểm soát tuyệt đối của Thiên Đạo cũ. Và Thiên Đạo, bản thân vũ trụ, đang dốc toàn lực để dập tắt ngọn lửa hy vọng đó.
Trận chiến thực sự, trận chiến định đoạt số phận của Chư Thiên Vạn Giới, chỉ vừa mới mở màn. Và La Chinh, ngọn cờ Nghịch Thiên, đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thứ, thậm chí là khai thiên lập địa một lần nữa.