Nghịch Thiên
Chương 767

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:08:50 | Lượt xem: 4

Cảm giác lao vào hư không không như La Chinh tưởng tượng. Không có cơn lốc xoáy xé nát thân thể, không có áp lực không gian nghiền ép linh hồn. Thay vào đó, là một sự trống rỗng đến tận cùng, một khoảnh khắc tưởng chừng như vĩnh hằng mà mọi giác quan đều bị tước đoạt. Hắn như một hạt bụi bị ném vào dòng chảy của thời gian và không gian, không trọng lượng, không phương hướng, chỉ có ý chí sắt đá là vẫn còn nguyên vẹn.

Rồi đột ngột, một lực hút kinh hoàng kéo La Chinh ra khỏi trạng thái vô định. Hắn cảm thấy mình bị ném mạnh xuống một bề mặt cứng rắn, tạo ra một tiếng va chạm trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch. La Chinh nhanh chóng đứng dậy, cơ thể không chút tổn hại, nhưng đôi mắt hắn lập tức bị cảnh tượng trước mặt hút chặt.

Đây không phải là một đại thế giới rực rỡ, cũng không phải một cấm địa âm u như hắn từng gặp. Nơi đây là một nghĩa địa của vũ trụ. Phía trên đầu hắn, không có bầu trời, chỉ có một vòm không gian đen kịt, lấp lánh những mảnh vỡ của các hành tinh, tinh vân và thiên thạch, trôi lơ lửng như những giọt nước mắt băng giá. Chúng không tỏa ra chút ánh sáng nào, chỉ phản chiếu một thứ ánh sáng mờ nhạt, lạnh lẽo không rõ từ đâu tới, khiến khung cảnh càng thêm quỷ dị.

Dưới chân La Chinh là một vùng đất hoang tàn vô tận, trải dài đến chân trời nơi bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Đất đai ở đây không phải là đá hay đất thông thường, mà là một hỗn hợp của những mảnh vỡ kim loại cổ xưa, tinh thể hóa thạch và xương cốt khổng lồ của những sinh vật mà La Chinh chưa từng thấy qua, có lẽ đã chết từ hàng tỷ năm trước. Không khí nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, không một luồng gió, không một âm thanh. Linh khí ở đây gần như không tồn tại, thay vào đó là một thứ năng lượng u ám, nặng nề, mang theo mùi của sự mục ruỗng và lãng quên. Đây là nơi mà thời gian đã ngừng chảy, nơi mà sự sống đã bị tước đoạt.

“Tiếng gầm phẫn nộ của Thiên Đạo…” La Chinh lẩm bẩm, hơi thở tạo thành một làn khói trắng mờ nhạt trong không khí lạnh lẽo. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn, không phải là áp lực của sức mạnh, mà là áp lực của sự tuyệt vọng, của hàng vạn, hàng triệu năm bị chôn vùi. Nơi đây chính là vùng đất chưa ai biết đến mà hắn đang tìm kiếm, một nơi bị Thiên Đạo phong ấn, giấu kín khỏi mọi ánh mắt tò mò.

Hắn bắt đầu bước đi, mỗi bước chân đều tạo ra âm thanh lạo xạo trên nền đất hỗn tạp. La Chinh phóng thích thần thức, nhưng nó nhanh chóng bị một bức tường vô hình chặn lại, chỉ có thể bao phủ một phạm vi nhỏ xung quanh hắn. Điều này càng chứng tỏ sự đặc biệt của nơi đây. Ngay cả không gian và thời gian cũng bị bóp méo, khiến việc định hướng trở nên vô cùng khó khăn.

Đi được một quãng, La Chinh bỗng dừng lại. Trước mặt hắn, lờ mờ hiện ra một cái bóng khổng lồ. Khi đến gần hơn, hắn nhận ra đó là một tàn tích của một kiến trúc nào đó. Nó không phải là một ngọn núi, mà là một bức tường thành khổng lồ, cao vút chạm tới những mảnh vỡ thiên thạch lơ lửng. Bức tường này được xây dựng từ một loại vật liệu màu đen tuyền, lấp lánh ánh kim loại dưới ánh sáng mờ ảo, và trên bề mặt nó khắc đầy những phù văn cổ xưa, phức tạp đến mức La Chinh chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch nào.

Những phù văn này không giống với các đạo văn hay tiên văn mà hắn biết. Chúng mang một vẻ đẹp nguyên thủy, thô sơ nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kinh hoàng, một loại “Đạo” hoàn toàn khác biệt. La Chinh đưa tay chạm vào bức tường lạnh lẽo, một luồng năng lượng xa lạ, cổ xưa truyền vào cơ thể hắn. Đó là cảm giác của “Đại Đạo nguyên thủy”, thứ mà hắn đã luôn tìm kiếm.

“Đây là… dấu vết của một nền văn minh đã bị hủy diệt,” La Chinh thì thầm. “Một nền văn minh không thuộc về ‘Thiên Đạo’ hiện tại.”

Hắn nhớ lại lời mình đã nói ở chương trước, rằng Thiên Đạo hiện tại có thể là một biến thể, một sự lệch lạc so với Đại Đạo nguyên thủy. Và nơi đây, chính là bằng chứng sống động nhất cho giả thuyết đó. Những phù văn trên bức tường không chỉ là trang trí, chúng là ngôn ngữ, là công pháp, là triết lý của một kỷ nguyên đã bị xóa sổ. Chúng giống như những vết sẹo hằn sâu vào da thịt vũ trụ, minh chứng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

La Chinh nheo mắt. Hắn cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ từ những phù văn này, như thể chúng đang giao tiếp với “Nghịch Đạo” trong huyết mạch của hắn. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức ấm áp, như đang đáp lại lời kêu gọi của những dấu vết cổ xưa. Đây không phải là sự trùng hợp, đây là định mệnh.

Hắn bắt đầu đi dọc theo bức tường, tìm kiếm một lối vào. Bức tường kéo dài vô tận, như một con rắn khổng lồ cuộn mình trong bóng tối. Trên đường đi, hắn gặp vô số tàn tích tương tự: những cột trụ đổ nát, những bậc thang dẫn lên hư vô, những tượng đài bị đập vỡ, tất cả đều mang chung một phong cách kiến trúc và những phù văn bí ẩn. Rõ ràng, đây từng là một đô thị, một trung tâm quyền lực của một thế giới cổ đại.

Nhưng tại sao nó lại bị hủy diệt hoàn toàn đến vậy? Và ai, hay cái gì, đủ sức mạnh để làm điều đó?

“Thiên Đạo,” câu trả lời vang vọng trong tâm trí La Chinh. Chỉ có thứ quyền năng tối thượng, bao trùm lên vạn vật như Thiên Đạo, mới có thể xóa sổ một nền văn minh đến mức này, không để lại bất kỳ dấu vết nào trong lịch sử chính thống của Chư Thiên Vạn Giới. Đây chính là “cổ đại âm mưu” mà hắn đang săn lùng. Thiên Đạo không chỉ là một quy tắc tự nhiên, nó là một kẻ hủy diệt, một kẻ che giấu sự thật.

Đột nhiên, La Chinh cảm thấy một luồng chấn động nhẹ dưới chân. Không phải là động đất, mà là một nhịp đập, yếu ớt nhưng không ngừng nghỉ, đến từ sâu bên dưới lòng đất. Hắn cúi xuống, đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo. Nhịp đập đó không phải là của sự sống, mà là của một cỗ máy, hay một trái tim khổng lồ nào đó, vẫn còn hoạt động dù đã trải qua hàng tỷ năm.

Ánh mắt La Chinh lóe lên tia sáng kiên định. Hắn đã tìm thấy manh mối đầu tiên. Nhịp đập này chính là chìa khóa. Nó là tiếng vọng của một quá khứ bị lãng quên, một lời thách thức thầm lặng gửi đến Thiên Đạo. Hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn bao giờ hết đến chân tướng của vũ trụ, đến ý nghĩa thực sự của “Thiên”.

La Chinh không chần chừ. Với quyết tâm cháy bỏng, hắn bắt đầu tìm kiếm nguồn gốc của nhịp đập đó, quyết tâm đào sâu vào lòng đất, vào quá khứ, để lật đổ bức màn che giấu sự thật. Cuộc săn đã chính thức bắt đầu, và con mồi của hắn, chính là Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8