Nghịch Thiên
Chương 768
La Chinh không chút chần chừ. Tia sáng kiên định trong mắt hắn không chỉ là quyết tâm, mà còn là sự khát khao mãnh liệt muốn lật đổ mọi định nghĩa về “Thiên” mà hắn từng biết. Hắn hạ thấp trọng tâm, hai tay đặt lên mặt đất lạnh lẽo, cảm nhận từng nhịp đập đang vọng lên từ vực sâu thăm thẳm.
“Nguồn gốc của nó…” La Chinh lẩm bẩm, nội lực trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, tỏa ra một luồng khí tức hùng hậu nhưng trầm ổn. Hắn không vội vàng thi triển công pháp hủy diệt để phá nát mặt đất. Cái nhịp đập này quá cổ xưa, quá bí ẩn, hắn cần sự tinh tế, không phải sự thô bạo.
Một vòng xoáy năng lượng vô hình bắt đầu hình thành quanh bàn tay La Chinh. Đó là “Nghịch Đạo Chi Lực” mà hắn đã lĩnh ngộ, không phải là sức mạnh để phá hủy, mà là để thấu hiểu, để xuyên thấu mọi quy tắc. Mặt đất dưới tay hắn không bị nứt vỡ, mà như đang tan chảy, hóa thành một dòng chảy năng lượng thuần túy, hé lộ một đường hầm xoáy ốc dần dần hiện ra.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề. Ánh sáng từ viên Dạ Minh Châu trên tay La Chinh chỉ có thể xuyên thủng một khoảng cách ngắn ngủi, bị thứ áp lực vô hình từ sâu thẳm hút lấy, khiến không gian xung quanh càng thêm mờ mịt. Tiếng nhịp đập không còn là tiếng vọng xa xôi nữa, mà đã biến thành một âm thanh rung chuyển cả lồng ngực, hòa lẫn với từng hơi thở của hắn.
“Đây không phải là đất đá bình thường,” La Chinh nhận ra. Những vách đá xung quanh đường hầm không phải là nham thạch thông thường, mà là một loại vật chất xám tro, cứng rắn đến khó tin, lại mang theo một loại cổ khí hỗn độn. Mỗi khi hắn chạm vào, một luồng ý chí u uẩn như muốn xâm nhập vào tâm trí hắn, nhưng đều bị “Nghịch Đạo Chi Lực” hóa giải.
Hắn biết, đây chính là sự kháng cự của những quy tắc cổ xưa, những thứ đã bị “Thiên Đạo” hiện tại chôn vùi. Chúng không muốn bị đánh thức, không muốn bí mật bị phơi bày.
La Chinh tiếp tục lặn sâu, xuyên qua những tầng địa chất tưởng chừng như vô tận. Hắn đã quên mất thời gian trôi qua bao lâu, có lẽ là vài canh giờ, cũng có thể là vài ngày. Cảm giác cô độc bao trùm, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định như sắt đá. Hắn không đơn độc. Nhịp đập kia, giống như một người bạn đồng hành câm lặng, một lời mời gọi không lời từ quá khứ, vẫy gọi hắn tiến về phía trước.
Đột nhiên, đường hầm mở rộng. La Chinh bước vào một không gian rộng lớn, hùng vĩ đến mức choáng ngợp. Đó không phải là một hang động tự nhiên, mà là một kiến trúc cổ xưa, được chạm khắc tinh xảo từ loại vật chất xám tro kia. Các cột trụ khổng lồ vươn lên giữa bóng tối, trên bề mặt khắc đầy những phù văn kỳ lạ mà La Chinh chưa từng thấy bao giờ. Chúng không thuộc về bất kỳ chủng tộc hay thời đại nào hắn biết.
Tiếng nhịp đập ở đây đã mạnh đến mức khiến toàn bộ không gian rung chuyển liên hồi. Không khí tràn ngập một loại năng lượng nguyên thủy, thuần khiết nhưng cũng vô cùng hỗn loạn, như thể chính vũ trụ đang thở ngay tại đây. La Chinh cảm thấy toàn bộ kinh mạch trong cơ thể mình đang cộng hưởng với nhịp đập đó, mỗi tế bào đều run rẩy, như muốn bùng nổ.
Hắn nhìn lên, những phù văn trên cột trụ bắt đầu phát sáng yếu ớt, tạo thành một mạng lưới ánh sáng huyền ảo dẫn đến trung tâm của đại điện. Chính giữa đại điện, một bệ đá khổng lồ hình tròn chìm trong bóng tối, từ đó phát ra cường độ nhịp đập lớn nhất.
“Chính là nơi này,” La Chinh thì thầm, bước chân không tự chủ tiến về phía bệ đá. Mỗi bước đi, tiếng nhịp đập lại càng thấm sâu vào linh hồn hắn, khiến hắn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, như thể hắn đã từng biết đến nơi này từ rất lâu về trước.
Khi đến gần bệ đá, ánh sáng từ Dạ Minh Châu của hắn cuối cùng cũng đủ để chiếu rọi lên vật thể nằm trên đó. Đó không phải là một cỗ máy, cũng không phải một trái tim theo nghĩa đen, mà là một khối pha lê khổng lồ, trong suốt như nước, nhưng lại ẩn chứa vô số tia sáng nhỏ li ti đang chuyển động không ngừng. Mỗi tia sáng dường như là một tinh vân thu nhỏ, một thế giới thu nhỏ, quay cuồng trong lòng khối pha lê.
Và chính từ khối pha lê này, tiếng nhịp đập vang vọng. Nó không phải là nhịp đập của sự sống, mà là nhịp đập của quy tắc, của Đạo. Như thể nó đang điều hòa sự sinh diệt của hàng tỷ thế giới, hàng tỷ sinh linh.
La Chinh đưa tay ra, muốn chạm vào khối pha lê. Nhưng ngay khi ngón tay hắn còn cách một tấc, một lực đẩy vô hình bùng phát, đánh bật hắn lùi lại. Đồng thời, những phù văn trên các cột trụ bỗng chốc bừng sáng rực rỡ, hàng trăm luồng sáng hội tụ về phía hắn, tạo thành một kết giới vô hình, nhốt hắn lại.
“Kẻ xâm nhập!” Một âm thanh cổ xưa, già nua như từ thuở khai thiên lập địa, vang vọng khắp đại điện. Nó không phải là giọng nói của một sinh linh, mà là ý chí của chính kiến trúc này, của những quy tắc đang bảo vệ khối pha lê.
La Chinh đứng vững, ánh mắt quét qua những phù văn đang phát sáng. Hắn nhận ra, những phù văn này không phải là công kích, mà là một loại phong ấn, một lời cảnh báo. Chúng đang cố gắng ngăn cản hắn đến gần, không muốn hắn phá vỡ sự tĩnh lặng hàng tỷ năm.
“Ta không phải kẻ xâm nhập,” La Chinh đáp, giọng nói vang vọng trong đại điện trống trải. “Ta là kẻ tìm kiếm. Tìm kiếm chân lý bị Thiên Đạo che giấu.”
Lời nói của hắn dường như kích hoạt một phản ứng mạnh mẽ hơn. Các phù văn bùng nổ ánh sáng, và từ những khe hở trên vách đá, những sợi xích năng lượng màu đen bắt đầu vươn ra, lao thẳng về phía hắn, như những con rắn khổng lồ muốn trói buộc. Đây là những sợi xích của quy tắc, của trật tự vũ trụ mà La Chinh đang muốn nghịch chuyển.
La Chinh không né tránh. Hắn biết, nếu hắn né, hắn sẽ mãi mãi là kẻ chạy trốn khỏi định mệnh. Hắn phải đối mặt. Huyết mạch trong cơ thể hắn sôi trào, “Nghịch Đạo Chi Lực” bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một vòng bảo vệ quanh hắn. Khi những sợi xích đen chạm vào, chúng không thể trói buộc, mà chỉ tạo ra những tiếng va chạm chói tai, bắn ra vô số tia lửa điện.
“Ngươi nghĩ có thể ngăn cản ta sao?” La Chinh cười lạnh. “Ngươi đã im lặng hàng tỷ năm, để Thiên Đạo thao túng vạn vật. Giờ đây, ta đến để phá vỡ sự im lặng đó!”
Hắn tung một quyền, không phải là quyền lực của sức mạnh vật lý, mà là quyền lực của ý chí. Một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa, đánh thẳng vào trung tâm của kết giới. Các phù văn rung lên bần bật, ánh sáng từ chúng chập chờn như ngọn nến trước gió.
Tiếng nhịp đập từ khối pha lê bỗng trở nên hỗn loạn hơn, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự đối kháng của La Chinh. Trong lòng khối pha lê, những tia sáng tinh vân chuyển động nhanh hơn, tạo thành những vòng xoáy xoáy sâu vào bên trong, hé lộ một hình ảnh mơ hồ.
La Chinh tập trung nhìn vào. Hắn thấy một hình ảnh mờ ảo của một thực thể khổng lồ, vô hình, ôm trọn lấy toàn bộ vũ trụ. Thực thể đó không có hình dáng cụ thể, nhưng nó tỏa ra một áp lực vô biên, một sự uy nghiêm tối thượng. Và xung quanh thực thể đó, vô số sợi xích vàng rực rỡ đang trói buộc nó, xiết chặt nó, khiến nó không thể cựa quậy.
“Thiên Đạo…” La Chinh lẩm bẩm, một sự hiểu biết kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu hắn. Cái nhịp đập này, không phải là một cỗ máy, cũng không phải một trái tim thông thường. Nó là tiếng kêu than, tiếng vùng vẫy của chính “Thiên Đạo” nguyên thủy, bị một thế lực nào đó phong ấn, giam cầm, và biến đổi thành thứ “Thiên Đạo” bất công mà hắn đang đối mặt.
Ý chí của La Chinh bùng cháy như ngọn lửa. Hắn không còn là kẻ tìm kiếm nữa, hắn là kẻ giải thoát. Cái nhịp đập này, chính là tiếng vọng của sự thật, tiếng kêu cứu từ chính bản nguyên của vũ trụ. Hắn phải phá vỡ những xiềng xích này, không chỉ cho riêng hắn, mà cho toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Cuộc săn đã kết thúc. Giờ là lúc để giải cứu.
La Chinh vươn tay ra, lần này không phải để chạm vào, mà là để phá vỡ. “Thiên Đạo có thể giam cầm ngươi, nhưng ta, La Chinh, sẽ nghịch chuyển tất cả!”
Một luồng sức mạnh chưa từng có bùng nổ từ cơ thể hắn, vượt qua mọi giới hạn mà hắn từng biết. Kết giới phù văn bị đẩy lùi, những sợi xích đen tan rã trong ánh sáng chói lòa của “Nghịch Đạo Chi Lực”. Hắn không chỉ đối mặt với một vật thể cổ xưa, mà là đối mặt với một âm mưu vĩ đại, một sự phản bội ngay từ khởi thủy của vũ trụ. Và hắn, chính là hy vọng duy nhất để lật đổ nó.
Hắn lao thẳng về phía khối pha lê, ánh mắt rực lửa quyết tâm, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi hắn bên trong.