Nghịch Thiên
Chương 766
Vô Tận Hư Không lại chìm vào im lặng, nhưng sự im lặng đó không còn là sự tĩnh mịch. Nó là sự tĩnh lặng trước cơn bão, sự tĩnh lặng của một vũ trụ đang nín thở, chờ đợi những biến cố long trời lở đất sắp sửa diễn ra. Ánh sáng đỏ sẫm từ tàn tích của tượng đài đá vẫn còn lấp lóe, như một con mắt khổng lồ đang dõi theo từng chuyển động, từng ý nghĩ của mọi sinh linh trong Vạn Giới, chờ đợi thời khắc để trừng phạt kẻ dám thách thức nó. La Chinh biết, hành trình “Nghịch Thiên” của hắn vừa mới bước vào một chương mới, một chương đầy máu và lửa, nơi ranh giới giữa tồn tại và hủy diệt trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Nhưng hắn không sợ hãi. Bởi vì, hắn sinh ra là để nghịch thiên.
La Chinh đứng giữa Vô Tận Hư Không, thân ảnh nhỏ bé nhưng lại kiên định đến lạ. Ánh sáng đỏ sẫm từ tàn tích tượng đài vẫn còn hằn sâu trong võng mạc, một lời cảnh báo, một lời thách thức từ chính “Thiên Đạo”. Hắn không còn là kẻ bị động chịu đựng sự sắp đặt nữa. Hắn là một Thợ Săn Định Mệnh. Cảm giác này không phải là gánh nặng, mà là một sự giải thoát kỳ lạ, một mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết.
Bàn tay La Chinh khẽ nắm chặt. Trong khoảnh khắc, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn đang trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn. Đó không phải là linh lực, cũng không phải là thần lực, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, dữ dội hơn, một loại “ý chí” không chịu khuất phục. Nó là “Nghịch Đạo” của hắn, thứ đã âm thầm nảy mầm từ những ngày tháng bị ruồng bỏ ở Phàm Trần Khởi Điểm, được tôi luyện qua Vạn Tượng Phong Vân, và nay đã đủ mạnh mẽ để chạm tới ngưỡng cửa của Chư Thiên Luân Hồi.
“Săn lùng bí mật, săn lùng điểm yếu của Thiên Đạo,” hắn lẩm bẩm, âm thanh tan vào hư không lạnh lẽo. “Và cuối cùng, săn lùng chính định mệnh.”
Nhưng săn lùng bằng cách nào? Thiên Đạo là gì? Một thực thể, một ý chí, hay chỉ là một tập hợp quy tắc vô hình? Những câu hỏi đó xoáy sâu trong tâm trí La Chinh. Hắn biết, để “săn” được nó, hắn phải thấu hiểu nó. Và để thấu hiểu, hắn phải tìm kiếm.
Từ khi đặt chân vào Vô Tận Hư Không này, hắn đã cảm nhận được những luồng khí tức cổ xưa, những dấu vết của các nền văn minh đã lụi tàn, những bí ẩn bị thời gian chôn vùi. Có lẽ, chân tướng của Thiên Đạo không nằm ở những giới vực phồn thịnh hiện tại, mà ở những tàn tích, những nơi bị lãng quên, nơi Thiên Đạo không còn đủ sức che đậy những vết nứt của nó.
La Chinh khẽ nhắm mắt, tinh thần lực bao trùm lấy không gian xung quanh. Hắn không tìm kiếm một lối đi cụ thể, mà là một “dấu vết”. Dấu vết của sự bất thường, dấu vết của những điều đã bị Thiên Đạo cố tình che giấu hoặc bóp méo. Hắn nhớ lại những lời cảnh báo về “kiếp trước, kiếp sau” và “nhân quả luân hồi” mà hắn từng nghe loáng thoáng. Liệu có phải Thiên Đạo đã thao túng cả vòng luân hồi, biến nó thành một công cụ để duy trì trật tự của mình?
Trong tâm thức hắn, Cổ Tháp (vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được từ Đại Cảnh Giới 1) khẽ rung lên. Cổ Tháp này không chỉ là một không gian tu luyện, mà còn là một kho tàng tri thức cổ xưa, một vật phẩm từng tồn tại trước cả khi Thiên Đạo hiện tại được định hình. Nó là một mảnh ghép của “Đại Đạo” nguyên thủy, một thứ có thể giúp hắn nhìn xuyên qua lớp màn ảo ảnh của Thiên Đạo hiện tại.
La Chinh mở mắt. Ánh nhìn sắc bén như xuyên phá hư không. Hắn không cần phải lao đầu vào những cuộc chiến vô nghĩa ngay lập tức. Bước đầu tiên của một Thợ Săn Định Mệnh là thu thập thông tin, là xâu chuỗi những mảnh vỡ lịch sử, là tìm ra những kẻ đã từng thách thức Thiên Đạo nhưng thất bại, để học hỏi từ họ.
Hắn vươn tay, một luồng ánh sáng xanh lam từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, ngưng tụ thành một phù văn cổ xưa, phức tạp đến mức khó hiểu. Đây là một phù văn dò tìm đặc biệt, được hắn nghiên cứu và cải tiến dựa trên những kiến thức từ Cổ Tháp và sự thấu hiểu về bản chất “Nghịch Đạo” của mình. Nó không dò tìm linh khí hay năng lượng, mà dò tìm “dấu vết của sự nhiễu loạn định mệnh”, những nơi mà dòng chảy của Thiên Đạo đã từng bị phá vỡ hoặc bị cố tình bẻ cong.
Phù văn bay lượn trong hư không, lấp lánh như một con đom đóm trong đêm tối vô tận. Nó lướt qua những tàn tích của tượng đài, không dừng lại. Ánh sáng đỏ sẫm từ tượng đài dường như trở nên dữ tợn hơn, như thể Thiên Đạo đang cảm nhận được sự thách thức trực tiếp từ hành động của La Chinh. Một áp lực vô hình, nặng nề đè ép lên toàn bộ không gian, muốn nghiền nát ý chí của bất kỳ kẻ nào dám chống đối.
Nhưng La Chinh vẫn đứng vững, không hề nao núng. Hắn để phù văn tự do bay đi, dẫn lối cho mình. Hắn biết, Thiên Đạo có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận. Nhưng La Chinh không muốn trốn tránh. Hắn muốn Thiên Đạo biết rằng, cuộc săn đã bắt đầu.
Phù văn bay xa dần, hướng về một vùng không gian sâu thẳm, nơi những vì sao trở nên thưa thớt hơn, và những mảng tối của hư không dường như nuốt chửng cả ánh sáng. Đó là một vùng mà ngay cả những cường giả Thượng Giới cũng ít khi đặt chân tới, một vùng bị coi là “vùng chết” của Vạn Giới. Nhưng chính sự “chết chóc” và “lãng quên” đó lại là nơi ẩn chứa những bí mật lớn nhất.
Bỗng nhiên, phù văn khẽ rung lên bần bật, ánh sáng của nó nhấp nháy liên tục, như thể đang gặp phải một luồng nhiễu loạn cực mạnh. Sau đó, nó đột ngột tăng tốc, lao thẳng vào một khe nứt nhỏ xíu trong hư không, một vết nứt gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại phát ra một dao động năng lượng cổ xưa đến kinh ngạc.
La Chinh không chần chừ. Hắn bước một bước, thân ảnh hóa thành một vệt sáng, đuổi theo phù văn. Khi hắn đến gần khe nứt, một cảm giác lạnh lẽo, mục nát ập đến, nhưng đồng thời, một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng hỗn loạn, cũng từ đó tràn ra. Nó không phải là linh khí hay thần lực thông thường, mà là một sự kết hợp của vô số loại năng lượng đã bị méo mó, bị biến chất, như thể chúng đã trải qua hàng tỷ năm bị nghiền nát và tái tạo dưới một quy tắc nào đó.
Đây không phải là một lối đi đến một giới vực nào đó, mà giống như một vết sẹo trên bản thể của vũ trụ, một điểm mà Thiên Đạo không thể hoàn toàn che lấp. Nó là một cánh cổng đến một “không gian bị lãng quên”, một nơi mà chính Thiên Đạo cũng không muốn ai chạm vào.
La Chinh hít sâu một hơi. Hắn biết, đây chính là bước đầu tiên của hắn trên con đường “săn lùng Thiên Đạo”. Mỗi vết nứt, mỗi tàn tích, mỗi ký ức bị che giấu đều có thể là một manh mối, một điểm yếu để hắn có thể lật đổ trật tự đã tồn tại từ hàng tỷ năm qua. Hắn không đơn độc. Hắn là một phần của dòng chảy “Nghịch Đạo” đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, chỉ là giờ đây, hắn là kẻ mạnh nhất, kiên định nhất để đối mặt với nó.
Với một quyết tâm sắt đá, La Chinh không ngần ngại, lao thẳng vào khe nứt hư không. Phía sau hắn, ánh sáng đỏ sẫm từ tàn tích tượng đài bỗng chốc bùng lên dữ dội, như một tiếng gầm phẫn nộ từ Thiên Đạo, nhưng đã quá muộn. La Chinh đã biến mất, tiến vào một vùng đất chưa ai biết đến, nơi hắn hy vọng sẽ tìm thấy những bí mật kinh thiên động địa, những chìa khóa để phá vỡ xiềng xích định mệnh, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Cuộc săn đã chính thức bắt đầu.