Nghịch Thiên
Chương 484

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:42:15 | Lượt xem: 4

Tiếng gầm đó không phải là một tiếng gầm đơn thuần của dã thú. Nó mang theo một loại uy áp vô hình, nặng nề đến mức khiến không khí như hóa đặc, ép chặt lồng ngực La Phàm. Hắn từng đối mặt với vô số yêu thú cường đại ở hạ giới, từ những con Hắc Viêm Hổ hung tợn đến Bạo Phong Cự Mãng khổng lồ, nhưng chưa bao giờ có một tiếng gầm nào lại khiến hắn cảm thấy nhỏ bé và yếu ớt đến vậy.

Đôi mắt La Phàm lóe lên tia cảnh giác tột độ. Hắn đã biết Thượng Giới không dễ dàng, nhưng sự khắc nghiệt của nó lại vượt xa mọi tưởng tượng. Linh khí ở đây không chỉ dày đặc mà còn mang theo một loại năng lượng tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn, như thể mỗi hạt linh khí đều ẩn chứa một mảnh sức mạnh của thiên địa. Chính vì vậy, ngay cả một yêu thú chỉ với tiếng gầm cũng có thể tạo ra chấn động đến thế.

Hắn lùi lại một bước, áp sát vào vách đá phía sau hang động, cố gắng hòa mình vào bóng tối của những tán cây khổng lồ. Tuy nhiên, những cây cổ thụ này không phải là nơi an toàn. Cành lá rậm rạp, thân cây to lớn đến mức một người ôm không xuể, tạo thành một mê cung xanh thẳm, nơi ánh sáng mặt trời cũng khó lòng xuyên thấu. Đây là địa phận của những sinh vật hùng mạnh, và hắn, một kẻ ngoại lai vừa đặt chân đến, chẳng khác nào một con mồi lạc vào hang cọp.

La Phàm nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, vận dụng Bát Hoang Thôn Thiên Quyết để cảm nhận. Linh khí của Thượng Giới ồ ạt tràn vào cơ thể, từng mạch máu, từng kinh lạc đều được tẩy rửa. Sức mạnh trong đan điền của hắn, vốn đã đạt đến cực hạn ở hạ giới, giờ đây như được tiếp thêm sinh lực, chậm rãi thăng hoa. Hắn cảm thấy mình đang được “sạc đầy”, nhưng đồng thời cũng nhận ra sự chênh lệch lớn giữa cảnh giới hiện tại của mình và sức mạnh tiềm tàng của Thượng Giới.

Cảm giác nguy hiểm vẫn lởn vởn xung quanh. Tiếng gầm vừa rồi chỉ là một lời cảnh cáo, hay một hành động ngẫu nhiên của một kẻ săn mồi đang tuần tra lãnh địa? La Phàm không dám mạo hiểm. Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua xung quanh. Hắn cần một nơi an toàn hơn, một nơi có thể quan sát và đánh giá tình hình mà không bị lộ diện.

Phía trước hắn là một thung lũng nhỏ, bị bao phủ bởi những bụi cây dại cao quá đầu người. Bên trên, những ngọn núi đá sừng sững vươn lên trời xanh, đỉnh núi bị mây mù che khuất. Nếu có thể leo lên cao, tầm nhìn sẽ tốt hơn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc đối mặt với nguy hiểm lớn hơn.

Sau vài hơi thở cân nhắc, La Phàm quyết định. Hắn không thể cứ mãi đứng yên một chỗ. Ở cái thế giới này, sự do dự là cái chết. Hắn vận dụng thân pháp, nhẹ nhàng lướt đi như một bóng ma giữa những thân cây khổng lồ. Từng bước chân hắn đặt xuống đều cực kỳ cẩn trọng, không tạo ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Hắn di chuyển theo hướng ngược lại với tiếng gầm, tiến sâu vào khu rừng rậm.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên nguyên sơ và hùng vĩ. Những thân cây già cỗi mang theo dấu vết của hàng ngàn năm, lớp vỏ cây cứng như thép, tỏa ra một loại năng lượng cổ xưa. Thỉnh thoảng, hắn lại bắt gặp những loại thảo dược phát sáng, những viên đá quý hiếm lộ thiên, thứ mà ở hạ giới có lẽ chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Nhưng La Phàm không dám động vào. Hắn biết, những thứ càng quý giá, càng dễ thu hút sự chú ý, và càng dễ dẫn đến tai họa.

Đột nhiên, một mùi hương tanh tưởi xộc vào mũi hắn. Không phải là mùi máu tươi, mà là một mùi hôi thối đặc trưng của loài thú ăn thịt. Đồng tử La Phàm co rút lại. Hắn lập tức nấp sau một gốc cây cổ thụ lớn, vận dụng linh lực che giấu khí tức của mình đến mức tối đa.

Từ phía xa, một cái bóng khổng lồ đang chậm rãi tiến đến. Đó là một con mãnh thú có hình dáng tương tự loài hổ, nhưng kích thước của nó lớn gấp mười lần những con hổ mạnh nhất hắn từng thấy. Toàn thân nó phủ một lớp lông xám bạc, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt xuyên qua tán lá. Đôi mắt nó đỏ rực như hai đốm lửa, và trên trán nó mọc ra một chiếc sừng nhọn hoắt, xoắn ốc như một mũi khoan tử thần. Hơi thở của nó nặng nề, mang theo mùi tanh tưởi, và mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.

“Cảnh giới này… ít nhất cũng phải tương đương với Hợp Đạo Kỳ ở hạ giới, thậm chí còn mạnh hơn!” La Phàm thầm đánh giá. Hắn biết rằng, cảnh giới ở Thượng Giới và hạ giới có sự khác biệt lớn. Một con yêu thú ở Thượng Giới cùng cấp bậc có thể dễ dàng nghiền nát một cường giả hạ giới. Hơn nữa, con mãnh thú này còn mang theo một loại uy áp bẩm sinh của Thượng Giới, thứ mà hắn chưa từng cảm nhận được.

Con mãnh thú ngẩng đầu, cái sừng trên trán nó phát ra một tia sáng yếu ớt, như đang dò xét xung quanh. La Phàm nín thở, cơ bắp căng cứng, sẵn sàng ứng phó. Hắn không muốn giao chiến ngay lập tức, nhưng nếu bị phát hiện, hắn cũng không ngần ngại chiến đấu đến chết.

Con yêu thú dường như không phát hiện ra hắn. Nó tiếp tục di chuyển, cái đầu to lớn lắc lư, đôi mắt đỏ rực quét qua từng bụi cây. Nó đang săn mồi. La Phàm có thể cảm nhận được cơn khát máu nguyên thủy từ nó. Hắn chợt nhận ra, nơi này đúng là một thế giới sinh tồn tàn khốc.

Khi con mãnh thú sắp sửa đi qua vị trí của hắn, một cành cây khô dưới chân La Phàm đột nhiên gãy “rắc” một tiếng rất nhỏ. Dù đã cẩn thận đến mấy, trong môi trường hoàn toàn xa lạ, việc giữ tuyệt đối yên lặng là điều bất khả thi.

Ngay lập tức, con mãnh thú dừng lại. Cái đầu nó quay phắt về phía La Phàm, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào vị trí hắn đang nấp. Một luồng khí tức hung bạo bùng nổ, ép thẳng vào tâm trí La Phàm.

“Bị phát hiện rồi!”

La Phàm không chần chừ. Hắn tung người ra khỏi chỗ nấp, không lùi mà tiến, lao thẳng về phía con mãnh thú. Hắn biết, đối với loại yêu thú này, sợ hãi chỉ khiến mình trở thành miếng mồi dễ dàng hơn. Hắn phải thể hiện sự hung hãn, sự quyết liệt của mình.

Con mãnh thú gầm lên một tiếng giận dữ, vung móng vuốt khổng lồ về phía La Phàm. Móng vuốt của nó sắc bén như lưỡi kiếm, xé toạc không khí, tạo ra những vết nứt nhỏ trong không gian. Tốc độ của nó nhanh đến kinh ngạc, hoàn toàn không tương xứng với thân hình đồ sộ.

La Phàm vận dụng Bát Hoang Thân Pháp, biến hóa thân hình như một làn khói, tránh thoát cú vồ chết người. Hắn biết mình không thể đối đầu trực diện với sức mạnh thể chất của nó. Hắn cần tìm điểm yếu, hoặc ít nhất là gây đủ sát thương để tạo khoảng cách.

“Thiên Diệt Chưởng!”

Một chưởng ấn màu đen kịt mang theo luồng sức mạnh hủy diệt của Bát Hoang Thôn Thiên Quyết đánh thẳng vào vai con mãnh thú. Lớp vảy cứng rắn của nó vang lên tiếng “keng” chói tai, nhưng chưởng ấn chỉ để lại một vết lõm nhỏ và một vệt khói đen. Sức mạnh của nó vượt xa tưởng tượng!

Con mãnh thú bị đánh trúng, nhưng dường như chỉ hơi chao đảo. Nó càng trở nên hung hãn, chiếc sừng trên trán phát sáng rực rỡ, phóng ra một luồng năng lượng màu xám bạc, lao thẳng tới La Phàm.

La Phàm cảm nhận được sự nguy hiểm chết người từ luồng năng lượng đó. Hắn không dám đón đỡ, vội vàng né tránh. Luồng sáng xé toạc một thân cây cổ thụ phía sau hắn, tạo ra một lỗ hổng lớn và khiến thân cây bốc khói đen. Sức mạnh này, đủ để giết chết bất kỳ cường giả Hợp Đạo Kỳ nào ở hạ giới!

“Không hổ là Thượng Giới yêu thú!” La Phàm nghiến răng. Hắn nhận ra, những chiêu thức thông thường của mình không thể gây ra sát thương đáng kể cho nó. Hắn cần phải sử dụng đến những con át chủ bài.

Trong đan điền, Hạt Giống Nghịch Thiên trong cơ thể hắn bắt đầu rung chuyển nhẹ. Một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ nhưng cũng đầy bất tuân, chảy khắp cơ thể hắn. Đây là sức mạnh mà hắn đã có được từ vật phẩm nghịch thiên ở hạ giới, thứ đã giúp hắn lật ngược số phận của một phế vật.

“Nếu là như vậy, ta sẽ cho ngươi nếm thử sức mạnh của kẻ nghịch thiên!”

La Phàm nhắm mắt lại trong tích tắc, rồi đột ngột mở ra. Đôi mắt hắn không còn là màu đen bình thường, mà ẩn chứa một tia sáng màu tím đen huyền ảo. Toàn thân hắn bùng lên một luồng khí tức cuồng bạo, không còn là sự che giấu mà là sự bộc phát hoàn toàn.

Hắn vung tay, không còn là chưởng ấn đơn thuần, mà là một luồng kiếm khí ngưng tụ từ linh lực và sức mạnh của Hạt Giống Nghịch Thiên. Kiếm khí này không có hình dạng cụ thể, nhưng nó mang theo một ý chí sắc bén, như muốn cắt đứt cả hư không. “Phá Thiên Kiếm Quyết!”

Kiếm khí màu tím đen lao thẳng vào chiếc sừng trên trán con mãnh thú. Đây là điểm yếu của hầu hết yêu thú có sừng – nơi tập trung năng lượng và cũng là nơi yếu ớt nhất về phòng ngự bề mặt.

Con mãnh thú dường như cảm nhận được nguy hiểm, nó gầm lên một tiếng đầy hoảng sợ, vội vàng cúi đầu, dùng sừng đối chọi. Tiếng va chạm “rầm” vang lên long trời lở đất, tạo ra một làn sóng xung kích mạnh mẽ, thổi bay những tán lá xung quanh.

Chiếc sừng cứng rắn của con mãnh thú bị kiếm khí của La Phàm cắt đứt một nửa, máu tươi màu xanh sẫm phun ra như suối. Con mãnh thú rên rỉ đau đớn, thân hình khổng lồ loạng choạng, ngã vật xuống đất, giãy dụa kịch liệt.

La Phàm không cho nó cơ hội phản công. Hắn phi thân tới, vận dụng toàn bộ sức mạnh còn lại, một chưởng ấn nữa đánh thẳng vào vết thương hở trên trán nó. Lần này, chưởng ấn không chỉ là sức mạnh mà còn mang theo ý chí hủy diệt của hắn. “Tận Thế Hủy Diệt!”

Một tiếng nổ “bùm” lớn vang lên. Đầu con mãnh thú nổ tung, máu và óc văng tung tóe, nhuộm đỏ một khoảng đất rộng. Thân hình khổng lồ của nó co giật vài cái rồi bất động. Một con yêu thú Thượng Giới hùng mạnh, đã gục ngã dưới tay một phàm nhân vừa mới phi thăng.

La Phàm thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng. Trận chiến đầu tiên ở Thượng Giới này đã tiêu hao của hắn rất nhiều linh lực và thể lực. Hắn nhìn xác con mãnh thú, ánh mắt phức tạp. Hắn đã thắng, nhưng cũng hiểu rằng đây chỉ là một khởi đầu. Kẻ thù của hắn ở Thượng Giới sẽ không đơn giản như thế này.

Hắn thu hồi một viên nội đan màu xám bạc từ trong xác con mãnh thú, cảm nhận được năng lượng tinh thuần ẩn chứa bên trong. Đây chính là chiến lợi phẩm đầu tiên của hắn ở Thượng Giới. Viên nội đan này, nếu được luyện hóa, chắc chắn sẽ giúp hắn củng cố cảnh giới hiện tại.

Nhưng hắn không thể ở lại đây lâu. Mùi máu tươi chắc chắn sẽ thu hút những kẻ săn mồi khác, thậm chí là những yêu thú mạnh hơn. Hắn cần tìm một nơi an toàn hơn để tĩnh dưỡng và tìm hiểu thêm về thế giới này.

Ánh mắt La Phàm kiên định. Thượng Giới, ta đến rồi. Dù có khó khăn đến đâu, ta cũng sẽ từng bước lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”!

Hắn quay người, tiếp tục hành trình, bóng dáng nhỏ bé nhưng đầy kiên cường dần khuất vào sâu trong khu rừng rậm Thượng Giới, nơi vô số hiểm nguy và cơ duyên đang chờ đợi hắn.

Phía trước hắn là một thế giới hoàn toàn mới, một con đường đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn vô vàn tiềm năng. Con đường của một kẻ nghịch thiên, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Hắn không biết rằng, tiếng nổ và mùi máu tươi từ trận chiến vừa rồi đã thu hút sự chú ý của một vài sinh vật khác, những kẻ đang ẩn mình sâu trong khu rừng, với ánh mắt đầy tò mò và thèm khát.

Xa xa, trên một đỉnh núi cao vút, một bóng hình mờ ảo đang đứng lặng lẽ. Người đó dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường từ phía dưới, khẽ nhíu mày. Một luồng khí tức xa lạ, một sự “biến số” vừa xuất hiện ở Thượng Giới… điều này đã không xảy ra trong hàng vạn năm qua. Liệu đây có phải là điềm báo cho một sự thay đổi lớn, hay chỉ là một hạt cát nhỏ trong dòng chảy của Thiên Đạo?

Bóng hình đó khẽ thở dài, rồi tan biến vào hư không, để lại khu rừng Thượng Giới chìm trong vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy.

La Phàm không hề hay biết, bước chân đầu tiên của hắn ở Thượng Giới đã tạo nên một gợn sóng nhỏ, một gợn sóng có thể sẽ biến thành cơn sóng thần, phá vỡ trật tự đã tồn tại hàng vạn năm của nơi này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8