Nghịch Thiên
Chương 483

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:41:23 | Lượt xem: 4

Lâm Phàm đắm chìm trong dòng chảy linh khí Thượng Giới, từng tấc da thịt, từng kinh mạch đều như được gột rửa, tái tạo. Linh khí ở đây không chỉ dồi dào hơn gấp trăm lần so với hạ giới, mà còn mang theo một sự tinh khiết, một năng lượng huyền diệu mà hắn chưa từng cảm nhận được. Nó không chỉ đơn thuần là tăng cường tu vi, mà còn như đang từng bước nâng cao bản chất sinh mệnh của hắn.

Hắn cảm thấy các tế bào trong cơ thể mình đang reo vui, như những sa mạc khô cằn bỗng được tắm mình trong cơn mưa rào. Đan điền vốn đã cường đại ở hạ giới, giờ đây như một cái hồ lớn được lấp đầy nước suối nguồn, mỗi giọt linh khí Thượng Giới hòa vào đều khiến nó trở nên trong trẻo và vững chắc hơn. Các cảnh giới mà hắn đã đạt được ở hạ giới, tưởng chừng như đã chạm tới cực hạn, giờ đây lại hiện ra những khe hở, những tầng thứ sâu xa hơn đang chờ đợi được khai phá.

Một vòng đại chu thiên, hai vòng, ba vòng… Thời gian trôi qua không biết bao lâu. Lâm Phàm như quên đi sự tồn tại của bản thân, chỉ còn lại ý thức dung hòa vào dòng chảy linh khí vô tận. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Nếu linh khí hạ giới là một dòng sông, thì linh khí Thượng Giới là cả một đại dương bao la, sâu thẳm. Năng lượng này không chỉ giúp hắn củng cố tu vi, mà còn bắt đầu thanh tẩy những tạp chất còn sót lại từ quá trình tu luyện ở hạ giới, khiến căn cơ của hắn trở nên thuần túy hơn.

Khi ánh bình minh đầu tiên của Thượng Giới xuyên qua kẽ lá, rọi vào hang động, Lâm Phàm từ từ mở mắt. Hai luồng tinh quang sắc bén như cắt xuyên bóng đêm, rồi nhanh chóng ẩn sâu vào đáy mắt. Hắn thở ra một hơi dài, cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, các cơ bắp căng tràn sức sống, tinh thần minh mẫn hơn bao giờ hết. Hắn vươn vai, cảm nhận tiếng xương cốt kêu răng rắc, một cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể.

“Cảnh giới… vẫn là Hư Vô Cảnh đỉnh phong,” Lâm Phàm tự lẩm bẩm. “Nhưng sức mạnh thực tế đã tăng lên ít nhất gấp đôi, thậm chí gấp ba. Linh khí Thượng Giới đúng là không tầm thường.”

Hắn biết, cảnh giới tu luyện ở Thượng Giới có những định nghĩa và phân cấp khác biệt hoàn toàn so với hạ giới. Hư Vô Cảnh ở hạ giới có thể là đỉnh phong, nhưng ở đây, nó có lẽ chỉ là khởi điểm cho một hành trình dài vô tận. Hắn cần phải tìm hiểu về hệ thống tu luyện mới, về các quy tắc vận hành của thế giới này.

Đứng dậy, Lâm Phàm cất bước ra khỏi hang động. Khung cảnh bên ngoài khiến hắn phải nín thở. Những cây cổ thụ cao vút chạm trời, tán lá xanh mướt như ngọc bích, cành lá vươn dài đến mức không thể tưởng tượng nổi. Linh khí dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải sương mù huyền ảo lượn lờ giữa không trung. Những bông hoa dại ven đường cũng rực rỡ và tỏa hương thơm ngào ngạt hơn bất kỳ loài hoa quý hiếm nào ở hạ giới.

Tuy nhiên, vẻ đẹp hùng vĩ đó cũng tiềm ẩn những hiểm nguy. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ đang ẩn mình trong khu rừng sâu. Đó là các yêu thú, hoặc có thể là những sinh vật khác của Thượng Giới, mang theo sức mạnh vượt xa những gì hắn từng đối mặt. Một tiếng gầm nhẹ vang lên từ phía xa, đủ để khiến không khí rung chuyển, báo hiệu sự hiện diện của một kẻ săn mồi đáng sợ.

Lâm Phàm không vội vàng. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Ở hạ giới, hắn có thể tung hoành ngang dọc, nhưng ở đây, hắn chỉ là một hạt cát nhỏ trong đại dương rộng lớn. Hắn cần thận trọng, từng bước một. Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm kiếm thông tin và củng cố bản thân.

Hắn bắt đầu di chuyển, cẩn trọng né tránh những khu vực có khí tức mạnh mẽ. Hắn muốn tìm một con đường mòn, hoặc ít nhất là dấu vết của con người. Hắn biết, trong bất kỳ thế giới nào, con người (hoặc chủng tộc có trí tuệ) luôn là nguồn thông tin quý giá nhất.

Sau vài canh giờ di chuyển, Lâm Phàm phát hiện một dòng suối nhỏ. Dòng nước trong vắt, chảy róc rách qua những tảng đá phủ rêu xanh. Hắn cúi xuống vốc một ngụm nước, cảm thấy một luồng năng lượng tươi mát lan tỏa khắp cơ thể, giúp hắn xua tan chút mệt mỏi. Đây cũng là một loại linh thủy, dù không phải thượng phẩm, nhưng cũng đủ quý giá để khiến cường giả hạ giới tranh giành.

Đột nhiên, một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng bay đến. Lâm Phàm nhíu mày, cảnh giác. Mùi hương này không phải từ hoa dại, mà có vẻ như từ một loại linh dược. Hắn lần theo mùi hương, tiến sâu hơn vào một khu vực ít cây cối rậm rạp hơn.

Trước mắt hắn là một thung lũng nhỏ, phủ đầy những khóm hoa tím biếc. Giữa thung lũng, một cây nấm màu đỏ tươi, rực rỡ như ngọn lửa đang cháy. Xung quanh cây nấm là một quầng sáng mờ ảo, và linh khí tại đó càng trở nên nồng đậm đến mức hóa lỏng. Đây rõ ràng là một loại linh dược quý hiếm, có lẽ là Thiên Niên Linh Chi, hoặc một loại tương tự.

Lâm Phàm bước đến gần, ánh mắt sáng lên. Giá trị của loại linh dược này ở hạ giới có thể khiến các tông môn đại chiến. Ở Thượng Giới, nó có thể giúp hắn tăng cường tu vi đáng kể, hoặc ít nhất là trao đổi lấy những vật phẩm cần thiết.

Tuy nhiên, ngay khi hắn chuẩn bị hái, một tiếng cười khẩy vang lên từ phía sau. “Ồ, nhìn xem ai kìa. Một tên hạ giới bò lên được Thượng Giới, còn dám mơ mộng đến Thiên Niên Hỏa Chi của ta sao?”

Lâm Phàm lập tức quay người, thủ thế cảnh giác. Trước mặt hắn là ba người trẻ tuổi, ăn mặc hoa lệ, khí tức cường đại. Cả ba đều ở cảnh giới Tụ Linh Cảnh sơ kỳ, tương đương với tầng thứ cao hơn Hư Vô Cảnh một bậc ở Thượng Giới, nhưng cách họ vận chuyển linh lực cho thấy sự tinh túy vượt xa những gì hắn từng thấy ở hạ giới.

Người nói chuyện là một thanh niên áo xanh, khuôn mặt ngạo mạn. Hắn nhìn Lâm Phàm từ đầu đến chân với vẻ khinh bỉ. “Ta nói này, tiểu tử. Ngươi đến từ đâu? Cái bộ dạng rách rưới này, chắc là từ một cái tiểu thế giới nào đó vừa mới vỡ nát chứ gì? Vừa lên đã dám động vào đồ của Đại thiếu gia ta?”

Hai người còn lại đứng bên cạnh cũng cười khẩy. Một cô gái áo hồng che miệng, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. “Hạ giới đúng là hạ giới, chẳng biết trời cao đất rộng là gì. Thiên Niên Hỏa Chi này đã được Thượng Quan thiếu gia của chúng ta nhìn trúng từ lâu rồi.”

Lâm Phàm không nói gì, chỉ lạnh lùng quét mắt qua ba người. Hắn đã dự đoán được sự khinh miệt này, nhưng tận mắt chứng kiến nó vẫn khiến một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong lòng hắn. “Thiên Niên Hỏa Chi?” Hắn lặp lại, giọng điệu bình tĩnh. “Vật vô chủ, ai có bản lĩnh thì lấy.”

Thanh niên áo xanh tên Thượng Quan thiếu gia bật cười lớn, như thể vừa nghe được một câu chuyện hài hước nhất trần đời. “Bản lĩnh? Ngươi nói bản lĩnh ư? Một tên hạ giới phế vật như ngươi, vừa phi thăng lên đây, cũng dám nói chuyện bản lĩnh với ta sao? Ngươi có biết ta là ai không? Thượng Quan Hạo, đệ tử nội môn của Vân Thiên Tông!”

Lâm Phàm không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ hơi nhếch môi. “Vân Thiên Tông? Ta chưa từng nghe qua.”

Câu nói này như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Thượng Quan Hạo. Hắn ta trợn mắt, chỉ vào Lâm Phàm. “Ngươi… Ngươi dám nói Vân Thiên Tông là vô danh? Ngươi nghĩ mình là ai? Đừng tưởng lên được Thượng Giới là có thể vênh váo! Ngươi chỉ là một con kiến mà thôi!”

Sát khí bắt đầu tỏa ra từ Thượng Quan Hạo và hai người đồng hành. Họ đã quen với việc những người từ hạ giới phải cúi đầu, sợ hãi trước thân phận của họ. Sự bất kính của Lâm Phàm đã chạm vào lòng tự tôn của họ.

“Cút ngay, hoặc đừng trách ta không khách khí!” Thượng Quan Hạo gằn giọng, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm. “Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là quy tắc của Thượng Giới!”

Lâm Phàm siết chặt nắm đấm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ở Thượng Giới, hắn sẽ phải đối mặt với vô số kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”, những kẻ được sinh ra với quyền năng và sự kiêu ngạo. Nhưng hắn là Lâm Phàm, kẻ đã phá vỡ mọi định luật ở hạ giới, kẻ đã thề sẽ lật đổ “Thiên Đạo”. Sự khinh miệt này, chỉ càng củng cố thêm ý chí “Nghịch Thiên” trong lòng hắn.

“Quy tắc của Thượng Giới ư?” Lâm Phàm từ tốn nói, ánh mắt sắc như dao. “Ta đến đây, là để phá vỡ mọi quy tắc. Kể cả cái quy tắc cho rằng các ngươi là kẻ bề trên, còn ta là hạ nhân.”

Vừa dứt lời, một luồng khí thế bùng nổ từ cơ thể Lâm Phàm, không kém cạnh so với ba người kia, thậm chí còn mang theo một sự kiên cường, bất khuất hơn. Hắn không còn là kẻ yếu đuối bị ruồng bỏ, mà là một chiến binh đã trải qua vô số sinh tử, một hạt giống nghịch thiên đã nảy mầm và chuẩn bị bùng cháy giữa mảnh đất Thượng Giới đầy khắc nghiệt này.

Trận chiến đầu tiên của Lâm Phàm ở Thượng Giới, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8