Nghịch Thiên
Chương 482

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:40:46 | Lượt xem: 4

Từng bước chân của Lâm Phàm vững vàng đạp trên nền đất lạ lẫm của Thượng Giới, mỗi cử động đều thấm đẫm sự thận trọng và cảnh giác. Hắn không còn là kẻ được cả đại lục ngưỡng mộ, cũng không còn mang trên mình hào quang của một Thiên Kiêu. Ở nơi đây, hắn là một kẻ ngoại lai, một “phàm nhân” đúng nghĩa, khởi đầu từ con số không tròn trĩnh. Nhưng trong ánh mắt kiên định ấy, không một chút dao động, chỉ có ý chí sắt đá và ngọn lửa “Nghịch Thiên” bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

Linh khí ở Thượng Giới quả thực khác biệt hoàn toàn. Không chỉ dày đặc hơn gấp trăm lần so với hạ giới, mà còn mang theo một sự tinh khiết, một “vị” khác lạ mà Lâm Phàm chưa từng cảm nhận. Hít thở sâu một hơi, hắn cảm thấy toàn thân như được gột rửa, từng tế bào khao khát hấp thụ nguồn năng lượng dồi dào này. Đây chính là mảnh đất màu mỡ cho sự tu luyện, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm cho kẻ yếu thế.

Hắn tiếp tục men theo hướng thung lũng, nơi tiếng nước chảy rì rầm vọng đến ngày càng rõ. Xung quanh, những thân cây cổ thụ cao vút chạm trời, tán lá rậm rạp che khuất ánh nắng, tạo nên một khu rừng nguyên sinh hùng vĩ. Một số loài thực vật phát ra ánh sáng nhàn nhạt, hay tỏa ra hương thơm kỳ lạ, chứng tỏ chúng không phải phàm vật. Lâm Phàm biết, chỉ cần một cây nấm dại ở đây cũng có thể là linh dược quý hiếm ở hạ giới.

Đi được thêm một đoạn, tiếng nước chảy đã trở thành tiếng thác đổ ầm ầm. Trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng hùng vĩ: một dòng sông rộng lớn chảy xiết qua thung lũng, đổ xuống một vực sâu tạo thành một thác nước trắng xóa. Dòng nước trong vắt, mang theo một chút linh quang nhàn nhạt, chứng tỏ nó được hình thành từ linh mạch của Thượng Giới.

Lâm Phàm nhanh chóng tìm đến bờ sông, cẩn thận quan sát xung quanh. Không có dấu hiệu của con người hay sinh vật nguy hiểm nào gần đó. Hắn cúi xuống, dùng tay vục một ngụm nước. Cảm giác mát lạnh và tinh khiết lan tỏa khắp cơ thể, dòng linh khí trong nước len lỏi vào kinh mạch, mang lại một sự sảng khoái khó tả. Hắn cảm nhận được tu vi của mình đang âm thầm được củng cố, dù chỉ là một lượng nhỏ.

“Chỉ là nước uống thôi đã có tác dụng như vậy sao…” Lâm Phàm thầm cảm thán. Thượng Giới quả nhiên là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Hắn đã chuẩn bị tâm lý, nhưng những trải nghiệm đầu tiên vẫn khiến hắn kinh ngạc.

Sau khi uống đủ nước, Lâm Phàm bắt đầu tìm kiếm những linh dược đơn giản. Hắn không vội vàng tìm kiếm những thứ quý hiếm, mà chỉ tập trung vào những loại có thể giúp hắn nhanh chóng khôi phục lại trạng thái tốt nhất và thích nghi với linh khí nơi đây. Kinh nghiệm phong phú từ hạ giới giúp hắn dễ dàng nhận ra một số loại thảo mộc mang linh khí dồi dào mọc ven bờ sông và sâu trong rừng.

Khi đang cẩn thận đào một gốc Linh Thảo Lam Tinh, một tiếng gầm nhẹ chợt vang lên từ phía sau lưng. Lâm Phàm lập tức dừng động tác, thân hình căng cứng như dây cung. Hắn không quay đầu lại ngay, mà chậm rãi vận chuyển linh lực, cảm nhận dao động xung quanh.

Một bóng đen lao ra từ bụi cây rậm rạp. Đó là một con Hổ Văn Báo, nhưng không phải loại hắn từng thấy ở hạ giới. Nó có bộ lông màu xanh lam điểm những vằn bạc lấp lánh, đôi mắt đỏ rực như máu và hàm răng sắc nhọn lởm chởm. Linh khí từ nó tỏa ra mạnh mẽ, tương đương với một tu sĩ cấp Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong ở hạ giới – một cường giả đúng nghĩa. Nhưng ở Thượng Giới, có lẽ nó chỉ là một con linh thú bậc thấp.

Con Hổ Văn Báo gầm gừ, nhe nanh đe dọa. Rõ ràng nó coi Lâm Phàm là kẻ xâm phạm lãnh địa và con mồi ngon lành. Lâm Phàm đứng thẳng người, đối diện với nó. Hắn không hề sợ hãi, mà trái lại, trong lòng dâng lên một sự háo hức. Đây là cơ hội đầu tiên để hắn kiểm tra thực lực của mình ở Thượng Giới.

Hắn không vội tấn công, mà chỉ quan sát. Con Hổ Văn Báo này tuy mạnh, nhưng ánh mắt nó lộ rõ sự kiêu ngạo và khinh thường, không hề có chút cảnh giác nào với một “phàm nhân” như hắn. Đây chính là điểm yếu chết người.

Con Hổ Văn Báo không đợi lâu, nó lao tới với tốc độ kinh hồn, móng vuốt sắc nhọn mang theo luồng gió mạnh mẽ, nhắm thẳng vào cổ họng Lâm Phàm. Mọi động tác của nó đều nhanh nhẹn và dứt khoát, cho thấy bản năng săn mồi đã được mài giũa qua vô số cuộc chiến.

Nhưng Lâm Phàm còn nhanh hơn. Hắn không sử dụng bất kỳ công pháp hoa lệ nào, chỉ dựa vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú và sự nhanh nhẹn của cơ thể. Hắn nghiêng người tránh thoát một cách hoàn hảo, đồng thời bàn tay phải hóa chưởng, tung một đòn “Phá Sơn Kình” đơn giản nhưng uy lực cực lớn, đánh thẳng vào sườn con báo.

Một tiếng “Rầm!” vang lên. Con Hổ Văn Báo bị đánh trúng, thân hình nặng nề lảo đảo, nó không ngờ “con mồi” lại có thể phản kích nhanh đến vậy. Một tiếng rên đau đớn thoát ra từ cổ họng nó, nhưng ngay lập tức, sự tức giận thay thế cho nỗi đau. Nó gầm lên một tiếng vang động cả khu rừng, linh lực trong cơ thể bùng phát mạnh hơn, bao phủ toàn thân nó trong một lớp vằn xanh lam rực rỡ.

Lâm Phàm biết, con linh thú này đã bị kích thích. Hắn không muốn kéo dài trận chiến. Ở Thượng Giới, bất kỳ động tĩnh lớn nào cũng có thể thu hút sự chú ý không mong muốn. Hắn cần giải quyết nhanh gọn.

Trong nháy mắt, Lâm Phàm vận chuyển “Nghịch Thiên Quyết” trong cơ thể. Linh lực tinh thuần từ Thượng Giới được chuyển hóa, dồi dào hơn gấp bội. Hắn tung ra liên tiếp ba chưởng, mỗi chưởng đều mạnh mẽ hơn chưởng trước, nhắm vào những điểm yếu chí mạng của con Hổ Văn Báo. Đòn thứ nhất đánh bật nó lại, đòn thứ hai khiến nó mất thăng bằng, và đòn cuối cùng, Lâm Phàm dồn toàn bộ sức mạnh vào lòng bàn tay, ngưng tụ một luồng kình lực cực kỳ sắc bén, đánh thẳng vào đỉnh đầu con thú.

Con Hổ Văn Báo thậm chí còn chưa kịp gầm lên một tiếng phản kháng, đầu nó đã nứt toác, máu tươi bắn tung tóe. Thân hình đồ sộ của nó đổ sụp xuống đất, co giật vài cái rồi bất động. Một viên linh hạch màu xanh lam nhạt lăn ra từ cái đầu vỡ nát của nó.

Lâm Phàm thở nhẹ một hơi, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự xác nhận. Sức mạnh của hắn vẫn đủ để đối phó với những linh thú bậc thấp ở Thượng Giới. Viên linh hạch này chắc chắn là một vật phẩm có giá trị, dù không lớn, nhưng là khởi đầu tốt đẹp cho hành trình của hắn.

Hắn cất viên linh hạch vào không gian giới chỉ. Dọn dẹp sơ qua hiện trường, đảm bảo không để lại dấu vết quá rõ ràng. Hắn không thể lơ là cảnh giác. Có thể con linh thú này có đồng loại, hoặc những kẻ mạnh hơn đang theo dõi. Thượng Giới là một thế giới của kẻ mạnh, và hắn, Lâm Phàm, cần phải mạnh mẽ hơn nữa để tồn tại.

Hắn tìm một hang động nhỏ ẩn mình sau thác nước, nơi có thể tránh được ánh mắt dò xét từ bên ngoài. Dòng nước đổ xuống tạo thành một bức màn tự nhiên, che giấu lối vào. Bên trong hang khá khô ráo và yên tĩnh. Đây là một nơi lý tưởng để hắn nghỉ ngơi và điều chỉnh trạng thái.

Ngồi xuống trong tư thế khoanh chân, Lâm Phàm bắt đầu vận chuyển công pháp. Hắn cảm nhận linh khí Thượng Giới ào ạt tràn vào cơ thể, tinh lọc từng kinh mạch, củng cố từng đan điền. Dù hắn đã đạt đến đỉnh cao ở hạ giới, nhưng ở đây, hắn cảm thấy mình vẫn còn nhiều tiềm năng chưa được khai thác. Mỗi lần linh khí Thượng Giới chảy qua, hắn đều cảm nhận được một sự nâng cấp vi diệu.

“Thượng Giới… ta đến rồi!” Hắn thầm nhủ. “Ta sẽ không bao giờ chấp nhận số phận bị sắp đặt. Dù Thiên Đạo có cao siêu đến đâu, ta cũng sẽ dùng chính ý chí của mình để lật đổ nó, để viết nên một định nghĩa mới cho ‘Thiên’!”

Đêm dần buông xuống, khu rừng chìm vào bóng tối, nhưng bên trong hang động, ánh mắt Lâm Phàm vẫn rực sáng. Hành trình “Nghịch Thiên” ở một thế giới hoàn toàn mới, một lần nữa, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8