Nghịch Thiên
Chương 485
Cảm giác xé rách không gian tan biến, thay vào đó là một sự choáng váng nhẹ cùng luồng linh khí dày đặc ập vào khoang mũi, lấp đầy từng tế bào trong cơ thể La Phàm. Hắn khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì sự khác biệt đến kinh ngạc của thế giới này. Linh khí ở đây không chỉ tinh thuần hơn gấp vạn lần so với Hạ Giới, mà còn mang theo một sự nặng nề, một áp lực vô hình, dường như mỗi hơi thở cũng chứa đựng sức mạnh của đất trời.
Hắn mở mắt. Ánh sáng vàng nhạt xuyên qua tán lá cây cổ thụ khổng lồ, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Cây cối ở đây cao vút đến nỗi ngọn của chúng dường như chạm tới mây xanh, thân cây to lớn đến mức một trăm người ôm cũng không xuể. Những loài hoa dại ven đường có màu sắc rực rỡ đến khó tin, phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, còn những thảm cỏ xanh mướt dưới chân lại dường như được dệt từ ngọc bích. Mùi hương của cây cỏ, đất đá và một thứ gì đó hoang dã, nguyên thủy, xộc thẳng vào khứu giác, khiến tâm trí La Phàm trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết.
“Thượng Giới…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng như sợ làm vỡ tan khung cảnh hùng vĩ trước mắt. Đây chính là nơi của các Tiên, các Thần, nơi mà những cường giả Hạ Giới hằng ao ước được đặt chân tới. Nhưng cảm giác của La Phàm không phải là sự phấn khích đơn thuần, mà là một sự thận trọng sâu sắc. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé vừa bị thổi bay vào một đại dương mênh mông, ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.
Đan điền của hắn, vốn đã đạt đến đỉnh cao ở Hạ Giới, giờ đây lại cảm thấy như một cái hố không đáy đang tham lam hấp thu linh khí xung quanh. Sức mạnh của hắn vẫn còn đó, nhưng trong bối cảnh linh khí hùng hậu này, hắn cảm thấy mình cần phải tu luyện lại, phải thích nghi để thực sự hòa nhập với quy tắc của Thượng Giới. Hắn là một “dị số”, một kẻ phá vỡ quy tắc, và điều đó có thể là tai họa ngay từ những bước chân đầu tiên.
Một luồng khí tức lạnh lẽo đột ngột lướt qua sống lưng hắn. La Phàm lập tức cảnh giác, đôi mắt sắc bén quét qua những bụi cây rậm rạp xung quanh. Hắn không nhìn thấy gì, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng có kẻ đang theo dõi. Không chỉ một, mà là vài luồng khí tức khác nhau, ẩn hiện không rõ ràng, như những con thú săn mồi đang kiên nhẫn rình rập con mồi mới đến.
Hắn khẽ nhếch mép. Quả nhiên, Thượng Giới không hề bình yên như trong tưởng tượng. Ngay cả một góc rừng hoang sơ cũng có thể ẩn chứa những nguy hiểm chết người. Hắn không lãng phí thời gian, bắt đầu điều chỉnh lại hơi thở, vận chuyển công pháp, cố gắng thích nghi nhanh nhất có thể với môi trường mới. Hắn biết, trong thế giới này, sự yếu đuối sẽ bị đào thải không thương tiếc.
Bỗng nhiên, một tiếng cười khẩy vang lên từ phía sau một gốc cây đại thụ. Tiếng cười đó mang theo sự khinh miệt rõ ràng, khiến La Phàm ngừng lại. Hắn quay người, đối mặt với một nhóm ba người đang chậm rãi bước ra từ bóng tối. Cả ba đều mặc trang phục màu xanh lá cây đậm, thêu hình một con sói hung dữ. Khí tức của họ không quá mạnh, chỉ tương đương với cảnh giới Vô Thượng mà hắn đã từng đối phó ở Hạ Giới, nhưng lại mang theo một sự kiêu ngạo đặc trưng của những kẻ sinh ra và lớn lên ở Thượng Giới.
Kẻ đi đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lại đầy vẻ ngạo mạn. Hắn ta nhìn La Phàm từ đầu đến chân, rồi hừ lạnh một tiếng. “Ồ, hóa ra là một con chuột nhắt từ Hạ Giới vừa lén lút bò lên. Ta còn tưởng là yêu thú cấp thấp nào đi lạc vào địa bàn của Lâm Lang cốc chúng ta chứ.”
Hai người còn lại cũng cười vang, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. “Nhìn cái khí tức yếu ớt kia kìa, chắc là vừa mới đột phá Hư Không cảnh đã vội vàng phi thăng lên đây. Không biết sống được mấy ngày ở Thượng Giới này.”
La Phàm không nói gì. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, thu thập thông tin. “Lâm Lang cốc,” “Hư Không cảnh.” Hắn đã biết mình đang ở đâu đó thuộc phạm vi của một thế lực nhỏ, và cấp độ tu vi của hắn bị họ xem thường. Quả nhiên, Thượng Giới này, cường giả như mây, nhưng cũng đầy rẫy sự khinh miệt từ những kẻ tự cho mình là cao quý.
Nam tử dẫn đầu nhếch mép, bước thêm một bước. “Ngươi có nghe thấy ta nói không, con chuột nhắt? Tốt nhất là ngoan ngoãn giao ra tất cả những gì ngươi có, bao gồm cả thứ bảo vật giúp ngươi phi thăng lên đây. Bằng không, đừng trách ta không khách khí.”
Ánh mắt La Phàm lóe lên tia lạnh lẽo. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc bị khinh thường, nhưng không ngờ lại bị xem thường đến mức này. “Bảo vật phi thăng?” Hắn nhẩm lại. Có lẽ những kẻ này cho rằng ai đó từ Hạ Giới lên đều phải nhờ vào một loại bảo vật nào đó.
Hắn mỉm cười nhẹ. “Các ngươi muốn cướp đồ của ta?”
Nụ cười của La Phàm khiến nam tử dẫn đầu hơi sững lại. Khí chất của kẻ này hoàn toàn khác so với những “chuột nhắt” mà hắn từng gặp. Không có sự sợ hãi, không có sự cầu xin, chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ. Nhưng sự sững sờ đó nhanh chóng biến thành sự tức giận. “Ha! Một con chuột nhắt mà cũng dám nói chuyện với ta như vậy? Đừng tưởng vừa phi thăng lên là có thể kiêu ngạo. Ở Thượng Giới này, ngươi chỉ là một phế vật mà thôi!”
Hắn ta vung tay, một luồng kiếm khí màu xanh sắc bén xé gió lao thẳng về phía La Phàm. Kiếm khí tuy không quá mạnh, nhưng lại mang theo một sự tự tin tuyệt đối, như thể muốn dạy cho La Phàm một bài học về sự tôn ti trật tự ở Thượng Giới.
La Phàm đứng yên, không hề né tránh. Khi kiếm khí chỉ còn cách hắn một tấc, một luồng sức mạnh vô hình bùng nổ từ cơ thể hắn, dễ dàng đánh tan kiếm khí thành hư vô. Cùng lúc đó, một áp lực cực lớn ập xuống ba kẻ kia, khiến chúng lảo đảo lùi lại, khuôn mặt tái mét vì kinh hãi.
Nam tử dẫn đầu trợn tròn mắt. Hắn không thể tin được chiêu kiếm của mình lại bị hóa giải dễ dàng như vậy, và cái áp lực kia… nó hoàn toàn không phải là thứ mà một kẻ vừa phi thăng có thể sở hữu. Nó hùng hậu, uy nghiêm, và ẩn chứa một sự hung bạo khó lường.
“Ngươi… ngươi là ai?” Hắn ta lắp bắp hỏi, sự kiêu ngạo ban nãy đã biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ.
La Phàm tiến lên một bước. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một trọng lực vô hình, khiến mặt đất khẽ rung chuyển. “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, các ngươi đã đụng nhầm người.”
Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đặt chân đến Thượng Giới, nhưng hắn cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Hắn cần phải thiết lập uy tín, phải cho những kẻ này biết rằng không phải kẻ nào từ Hạ Giới lên cũng là phế vật. Đây là thông điệp đầu tiên của hắn gửi đến Thượng Giới.
Nam tử kia và đồng bọn của hắn ta run rẩy, nhìn chằm chằm vào La Phàm như nhìn thấy một con quỷ dữ. Chúng không thể hiểu nổi tại sao một kẻ từ Hạ Giới lại có thể sở hữu sức mạnh kinh khủng đến vậy. Cái “chuột nhắt” này không phải là phế vật, mà là một con mãnh thú đội lốt.
La Phàm không ra tay tàn nhẫn. Hắn chỉ phất tay áo, một luồng kình lực mạnh mẽ nhưng có kiểm soát đánh thẳng vào ba người, hất văng chúng ra xa, đập mạnh vào thân cây cổ thụ. Chúng ho ra một ngụm máu tươi, nhưng không chết, chỉ bị thương nặng. Đây là một lời cảnh cáo.
“Cút đi,” La Phàm lạnh lùng nói. “Lần sau, đừng tùy tiện đánh giá người khác bằng vẻ ngoài.”
Ba tên kia vội vàng bò dậy, không dám nói thêm lời nào, liều mạng bỏ chạy vào sâu trong rừng, biến mất dạng. Ánh mắt chúng tràn ngập sự sợ hãi và kinh hoàng, có lẽ cả đời này cũng không dám khinh thường bất kỳ kẻ nào từ Hạ Giới nữa.
La Phàm nhìn theo bóng dáng chúng, rồi lại quay đầu nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi cao vút ẩn hiện trong sương mù. Hắn biết, trận chiến nhỏ này chỉ là khởi đầu. Thượng Giới này còn vô số cường giả, vô số thế lực, và vô số “Thiên Mệnh Chi Tử” đang chờ hắn đối đầu. Hắn là một “biến số”, một sự nghịch chuyển, và Thượng Giới này sẽ không dễ dàng chấp nhận sự hiện diện của hắn.
Hắn khẽ siết chặt nắm đấm. “Thiên Đạo của Thượng Giới ư? Ta sẽ xem ngươi có thể áp bức ta đến mức nào.”
Với một quyết tâm sắt đá, La Phàm bước đi, tiến sâu hơn vào khu rừng Thượng Giới. Hắn cần tìm một nơi an toàn để tìm hiểu thêm về thế giới này, và quan trọng nhất, là bắt đầu hành trình xây dựng lại sức mạnh của mình từ con số 0, để đối mặt với những thách thức còn lớn hơn gấp bội. Hắn không hề hay biết, một luồng khí tức bí ẩn khác, mạnh mẽ hơn nhiều so với ba kẻ vừa rồi, đang lặng lẽ theo dõi hắn từ xa, với một sự hứng thú ngày càng tăng lên. Hạt giống Nghịch Thiên đã thực sự nảy mầm ở Thượng Giới.