Nghịch Thiên
Chương 479
La Chinh đứng trước cổng thành sừng sững, cảm nhận luồng linh khí dày đặc hơn hẳn so với hạ giới. Nó không cuồng bạo như khi hắn hấp thụ trong những bí cảnh đặc biệt, mà tinh khiết và ôn hòa, như một tấm chăn êm ái bao phủ vạn vật. Những tòa tháp cao vút chạm mây, mái vòm tráng lệ phản chiếu ánh dương, và những bức tường thành vững chãi không chỉ là công trình kiến trúc mà còn là những pháp khí khổng lồ, được khắc phù văn cổ xưa, tỏa ra uy áp nhàn nhạt. Thành trấn này không đơn thuần là một nơi cư ngụ, mà là một pháo đài sống, một biểu tượng của quyền năng Thượng Giới.
Dòng người ra vào cổng thành tấp nập. Khác với hạ giới, nơi tu sĩ thường tách biệt với phàm nhân, ở đây, dường như mọi người đều là tu sĩ. Kẻ thì cưỡi linh thú hùng vĩ, người thì đạp phi kiếm lướt qua bầu trời, kẻ lại bước đi ung dung với khí tức nội liễm mạnh mẽ. Trang phục của họ cũng đa dạng, từ đạo bào của tông môn đến phục sức lộng lẫy của thế gia, hay những bộ giáp trụ sáng loáng của binh lính. Ai nấy đều toát ra vẻ tự tin, kiêu ngạo, như thể họ là những chủ nhân thực sự của vùng đất này.
La Chinh không vội vàng. Hắn giữ vẻ mặt bình tĩnh, lặng lẽ quan sát. Điều hắn cần nhất lúc này không phải là phô trương sức mạnh, mà là hiểu rõ quy tắc và trật tự của Thượng Giới. Hắn đã nghe những lời khinh miệt về “hạ giới nhân” và biết rằng mình cần phải cẩn trọng.
Khi La Chinh bước đến cổng thành, hai binh lính gác cổng, mặc giáp bạc sáng loáng, tay cầm trường thương khắc phù văn, chặn hắn lại. Một tên lính trẻ hơn, ánh mắt lướt qua La Chinh với vẻ dò xét, sau đó là một nụ cười nhếch mép khó thấy.
“Đứng lại! Người từ đâu đến?” Tên lính lớn tuổi hơn, giọng điệu có phần kiêu ngạo, hỏi.
La Chinh chắp tay, giữ thái độ khiêm tốn: “Vãn bối từ hạ giới đến, xin vào thành để tìm hiểu thêm về Thượng Giới.”
Ngay lập tức, một vài người đang xếp hàng phía sau nghe thấy, ánh mắt họ đổ dồn về phía La Chinh, mang theo sự tò mò, khinh thường và cả một chút thương hại. Tên lính trẻ cười khẩy, liếc nhìn đồng đội: “Lại một ‘hạ giới nhân’ nữa. Dạo này đúng là nhiều chuột từ cống chui lên quá.”
Tên lính lớn tuổi hơn hừ lạnh: “Quy tắc là quy tắc. Hạ giới nhân muốn vào thành phải đóng một trăm viên hạ phẩm linh thạch, và phải được kiểm tra thân phận kỹ lưỡng. Nếu có bất kỳ dấu hiệu tà ma nào, lập tức trục xuất, hoặc xử tử tại chỗ.” Hắn nói, nhấn mạnh từng chữ “hạ phẩm linh thạch”, như thể số tiền đó là một gánh nặng không tưởng với một người từ hạ giới.
La Chinh khẽ nhíu mày. Một trăm viên hạ phẩm linh thạch không phải là vấn đề với hắn, nhưng thái độ khinh thường của những kẻ này khiến hắn không khỏi khó chịu. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này, nhưng trải nghiệm thực tế vẫn khác.
Hắn lấy ra một túi trữ vật, lấy ra đúng một trăm viên linh thạch, đặt vào tay tên lính. Linh thạch sáng lấp lánh, tỏa ra linh khí tinh khiết. Tên lính hơi bất ngờ, hắn vốn nghĩ La Chinh sẽ chật vật, thậm chí cầu xin. Hắn cầm lấy linh thạch, ánh mắt vẫn đầy vẻ đánh giá.
“Được rồi, đi theo ta.” Tên lính lớn tuổi nói, dẫn La Chinh đến một góc khuất hơn, nơi có một bàn đá và một tu sĩ trung niên đang ngồi. Tu sĩ này mặc trường bào màu xám, khuôn mặt lạnh lùng, dường như đã quá quen với việc tiếp đón những kẻ như La Chinh.
“Đặt tay lên Thí Linh Bàn.” Tu sĩ xám bào chỉ vào một phiến đá tròn khắc đầy phù văn cổ quái. “Để kiểm tra căn cốt và linh căn của ngươi.”
La Chinh làm theo. Khi bàn tay hắn chạm vào Thí Linh Bàn, phiến đá lập tức phát sáng yếu ớt, sau đó lại trở về trạng thái ban đầu. Không có màu sắc rực rỡ nào xuất hiện, không có âm thanh đặc biệt nào vang lên. Tu sĩ xám bào nhíu mày, vẻ mặt càng thêm khinh thường.
“Phế vật căn cốt, tạp linh căn. Đúng là hạ giới nhân. Ngươi có thể tu luyện đến cảnh giới này cũng coi như may mắn.” Hắn phán một câu, chẳng thèm nhìn La Chinh lấy một lần. “Được rồi, vào đi. Nhớ lấy, ở Thượng Giới, đừng gây sự. Tốt nhất là tìm một nơi hẻo lánh mà sống.”
La Chinh không nói gì. Hắn biết Thí Linh Bàn này không thể kiểm tra được huyết mạch Nghịch Thiên và công pháp đặc biệt của hắn. Đối với hệ thống Thượng Giới, hắn đúng là một “phế vật”. Nhưng hắn chấp nhận sự đánh giá đó, ít nhất là lúc này. Sự che giấu chính là lớp vỏ bọc tốt nhất.
Hắn bước qua cổng thành. Ngay lập tức, sự ồn ào và sức sống của Thượng Giới ập vào giác quan hắn. Những con đường lát đá xanh cổ kính, những cửa hàng san sát bán đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp mà hắn chưa từng thấy. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói của tu sĩ vang vọng khắp nơi. Linh khí ở đây không chỉ dày đặc mà còn chứa đựng một loại năng lượng cao cấp hơn, tựa như nguyên khí của đất trời được tinh luyện qua hàng vạn năm.
La Chinh đi bộ trên phố, cố gắng hòa mình vào dòng người. Hắn nghe lỏm được những cuộc trò chuyện về các tông môn lớn, những thiên tài xuất chúng, những cuộc tranh chấp tài nguyên, và cả những tin đồn về các vị Tiên Nhân ẩn cư. Mọi thứ đều xa lạ, nhưng lại kích thích sự tò mò và khát khao chinh phục của hắn.
Hắn cần một nơi để nghỉ ngơi, thu thập thông tin và bắt đầu kế hoạch của mình. Một quán trọ bình thường có lẽ là lựa chọn tốt nhất. Hắn đi sâu vào trong thành, tránh xa khu vực trung tâm sầm uất, tìm kiếm những con phố ít đông đúc hơn.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước một quán trọ nhỏ mang tên “Thiên Khách Uyển”. Tuy không quá lớn, nhưng nó vẫn toát lên vẻ cổ kính và sạch sẽ. Bên ngoài treo một tấm biển gỗ đã ngả màu, bên trên khắc vài dòng chữ đơn giản.
Bước vào trong, một lão bản với vẻ mặt hiền lành, râu tóc bạc phơ đang lau bàn. Ông ta ngẩng đầu lên, nhìn La Chinh với ánh mắt ôn hòa hơn nhiều so với những người lính gác cổng.
“Vị khách quan muốn nghỉ chân?” Lão bản hỏi, giọng điệu không hề có sự khinh miệt mà La Chinh đã mong đợi.
La Chinh gật đầu: “Đúng vậy. Lão bản có phòng trống không?”
“Có chứ, có chứ. Mời vị khách quan lên lầu hai, phòng số ba. Giá một đêm là mười viên hạ phẩm linh thạch.” Lão bản nói, chỉ tay lên cầu thang gỗ.
Mười viên hạ phẩm linh thạch một đêm là khá đắt, nhưng La Chinh không bận tâm. Hắn đưa cho lão bản mười viên linh thạch, sau đó bước lên lầu. Căn phòng tuy nhỏ nhưng sạch sẽ, có một chiếc giường gỗ, một bàn trà và một cửa sổ nhỏ nhìn ra con phố. Linh khí trong phòng cũng khá ổn định, đủ để hắn duy trì tu luyện cơ bản.
Đóng cửa phòng lại, La Chinh ngồi xuống giường. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí Thượng Giới luân chuyển trong cơ thể. Sức mạnh của hắn đã đạt đến đỉnh phong ở hạ giới, nhưng ở đây, hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé. Tuy nhiên, điều đó không hề làm hắn nản chí.
“Thượng Giới…” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. “Những kẻ khinh thường ta, những kẻ cho rằng ‘Thiên Mệnh’ là bất biến, rồi sẽ phải chứng kiến. Định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi. Và ‘Thiên’ cũng không phải là chân lý tối thượng.”
Hắn lấy ra cổ tháp đen xám từ trong túi trữ vật, đặt lên lòng bàn tay. Ánh sáng mờ nhạt từ cổ tháp tỏa ra, như một lời đáp lại lời thề của hắn. Đây là khởi nguồn cho hành trình Nghịch Thiên của hắn, và nó sẽ tiếp tục dẫn lối hắn ở thế giới cao hơn này.
Việc đầu tiên hắn cần làm là tìm hiểu về hệ thống tu luyện của Thượng Giới, các cảnh giới, các công pháp, và đặc biệt là những thế lực lớn đang chi phối nơi đây. Hắn cần xây dựng lại nền tảng, không chỉ về sức mạnh mà còn về thông tin và tầm nhìn. Thượng Giới là một khởi đầu mới, một thử thách mới, nhưng cũng là cơ hội để hắn vươn tới đỉnh cao thực sự.
Hành trình “Nghịch Thiên” ở Thượng Giới, chính thức bắt đầu, với bước đi đầu tiên là sự ẩn mình và quan sát.