Nghịch Thiên
Chương 480

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:39:56 | Lượt xem: 3

Không gian xung quanh Lâm Phàm vẫn còn dư âm của sự dịch chuyển cường đại, nhưng cảm giác chấn động đã nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một luồng linh khí tinh khiết, nồng đậm đến mức khiến toàn thân hắn như được gột rửa. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể reo vang, như những kẻ đói khát lâu ngày cuối cùng cũng được nếm mỹ vị. Đây chính là Thượng Giới, nơi mà các cường giả Phàm Trần đều khao khát đặt chân tới.

Khung cảnh trước mắt hắn là một dãy núi trùng điệp, cao ngất trời, mây mù bao phủ đỉnh. Những cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp, tỏa ra một sinh khí mãnh liệt mà hắn chưa từng thấy ở Hạ Giới. Linh thú bay lượn trên không trung, phát ra những tiếng kêu vang vọng, mang theo uy áp khác biệt hẳn với những linh thú hắn từng đối mặt. Dòng sông phía xa cuồn cuộn chảy, ánh nước lấp lánh như ẩn chứa những bí mật ngàn năm.

Cổ tháp đen xám trong lòng bàn tay hắn vẫn phát ra ánh sáng mờ nhạt, như một ngọn hải đăng giữa biển lớn. Nó không chỉ là vật phẩm mang hắn đến đây, mà còn là một phần của hắn, một phần của định mệnh “Nghịch Thiên”. Lâm Phàm khẽ siết chặt cổ tháp, cảm nhận sự liên kết sâu sắc. Hắn biết, sức mạnh chân chính của cổ tháp vẫn còn ẩn giấu, và Thượng Giới này chính là nơi để hắn khai phá nó.

“Thượng Giới…” Hắn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. “Ta đến rồi.”

Tuy linh khí dồi dào, cảnh vật hùng vĩ, nhưng Lâm Phàm không hề mất đi sự cảnh giác. Ngược lại, một cảm giác áp lực vô hình bao trùm lấy hắn. Đó là áp lực từ quy tắc của một thế giới cao hơn, áp lực từ những cường giả mà hắn chưa từng đối mặt, và áp lực từ chính thân phận “người ngoài cuộc” của hắn. Hắn biết, ở Thượng Giới này, một cường giả Phàm Trần như hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé, dễ dàng bị cuốn trôi nếu không cẩn trọng.

Hắn thu liễm toàn bộ khí tức, cố gắng hòa mình vào không gian xung quanh. Kinh nghiệm chiến đấu và sinh tồn tích lũy qua hàng trăm trận sinh tử đã giúp hắn rèn luyện bản năng nhạy bén. Hắn có thể cảm nhận được rằng, linh khí của Thượng Giới tuy tinh khiết, nhưng cũng mang theo một đặc tính khác biệt so với linh khí ở thế giới của hắn. Nếu không cẩn thận, chỉ cần tùy tiện hành động, hắn có thể bị phát hiện bởi những cường giả Thượng Giới có khả năng dò xét tinh vi.

Việc đầu tiên hắn cần làm là tìm một nơi an toàn để ẩn mình. Thượng Giới là một khởi đầu mới, một thử thách mới, nhưng cũng là cơ hội để hắn vươn tới đỉnh cao thực sự. Hắn không thể vội vàng. Sự ẩn mình và quan sát, như hắn đã tự nhủ ở cuối chương trước, là bước đi khôn ngoan nhất.

Lâm Phàm bắt đầu di chuyển. Hắn không bay, cũng không dùng những thân pháp quá khoa trương. Thay vào đó, hắn tận dụng địa hình hiểm trở của dãy núi, lẩn khuất giữa những cây cổ thụ và vách đá. Từng bước chân hắn nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động, như một bóng ma lướt qua khu rừng già. Hắn cần tìm một nơi đủ kín đáo, đủ an toàn để hắn có thể bắt đầu tìm hiểu về thế giới mới này.

Trong quá trình di chuyển, hắn cẩn thận quan sát. Hắn nhận thấy những dấu vết của các trận chiến cổ xưa trên những tảng đá lớn, những vết nứt sâu hoắm trên vách núi mà không phải do tự nhiên tạo thành. Điều đó cho thấy Thượng Giới này không chỉ đẹp đẽ mà còn ẩn chứa vô số nguy hiểm và lịch sử bi tráng. Hắn cũng nhận ra rằng, dù linh khí nồng đậm, nhưng dường như có một lớp màn vô hình nào đó đang ngăn cản hắn hấp thụ nó một cách triệt để. Giống như cơ thể hắn chưa hoàn toàn tương thích với loại linh khí này.

Đây là một vấn đề lớn. Nếu không thể hấp thụ linh khí của Thượng Giới, tốc độ tu luyện của hắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thậm chí còn không thể duy trì trạng thái đỉnh phong. Hắn nhớ lại những lời đồn đại ở Hạ Giới về sự khác biệt giữa linh khí hai giới, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại rõ rệt đến vậy. Điều này càng củng cố thêm ý chí phải tìm hiểu tường tận về hệ thống tu luyện của Thượng Giới.

Sau nhiều giờ đồng hồ di chuyển cẩn trọng, cuối cùng Lâm Phàm cũng tìm thấy một hang động khuất sâu trong một thung lũng hẻo lánh. Hang động không quá lớn, nhưng đủ rộng để hắn có thể an toàn ẩn thân. Bên trong hang động có một nguồn nước ngầm chảy qua, tạo thành một hồ nhỏ trong vắt. Nơi đây linh khí cũng khá dồi dào, dù không bằng những nơi khác, nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác bình yên tạm thời.

Hắn bước vào hang động, dùng những tảng đá và cành cây khô che kín lối vào, tạo ra một lớp ngụy trang hoàn hảo. Sau đó, hắn ngồi xuống, khoanh chân, hít thở sâu. Hắn không vội vàng tu luyện, mà bắt đầu sắp xếp lại những thông tin mình có, và đặt ra kế hoạch chi tiết.

Thứ nhất, hắn cần điều chỉnh cơ thể để thích nghi hoàn toàn với linh khí Thượng Giới. Có lẽ cổ tháp sẽ giúp hắn trong việc này. Thứ hai, hắn cần tìm hiểu về các cảnh giới tu luyện, công pháp, và đặc biệt là các thế lực lớn đang chi phối Thượng Giới. Việc này đòi hỏi hắn phải tiếp xúc với con người, nhưng phải hết sức cẩn trọng, tránh để lộ thân phận. Thứ ba, hắn cần xác định vị trí của mình trên bản đồ Thượng Giới, để biết mình đang ở đâu và nên đi về đâu.

Cổ tháp trên lòng bàn tay hắn lại khẽ rung lên, như muốn nói với hắn rằng không có gì là không thể. Ánh sáng mờ nhạt từ tháp lan tỏa, dần bao bọc lấy cơ thể hắn. Lâm Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận một luồng năng lượng ôn hòa từ tháp truyền vào, bắt đầu điều chỉnh từng kinh mạch, từng lỗ chân lông của hắn, giúp hắn dần dung hòa với linh khí Thượng Giới.

Hành trình “Nghịch Thiên” ở Thượng Giới đã chính thức bắt đầu, với bước đi đầu tiên là sự ẩn mình, quan sát, và thích nghi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng trái tim hắn lại tràn đầy quyết tâm. Định mệnh liệu có phải là thứ không thể thay đổi? Liệu “Thiên” có phải là chân lý tối thượng? Hắn sẽ dùng chính đôi tay mình để tìm ra câu trả lời.

Đêm dần buông xuống, hang động chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ cổ tháp và đôi mắt kiên định của Lâm Phàm là vẫn bừng sáng. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách mà Thượng Giới có thể mang lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8