Nghịch Thiên
Chương 478

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:39:09 | Lượt xem: 4

Chân trời phương Đông rạng sáng, mang theo một màu vàng cam rực rỡ, chiếu rọi khắp một vùng đất rộng lớn mà La Chinh chưa từng thấy qua. Không khí nơi đây mang theo một mùi hương lạ lẫm, hòa quyện giữa mùi của đất đai màu mỡ và sự tinh khiết của linh khí cô đọng. Mỗi hơi thở của hắn đều cảm nhận được sự tràn đầy, như thể mọi tế bào trong cơ thể đang được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh. So với linh khí ở hạ giới, linh khí Thượng Giới không chỉ đậm đặc hơn gấp trăm lần, mà còn mang theo một loại năng lượng nguyên thủy, thuần khiết hơn, dễ dàng hấp thu và chuyển hóa. Dòng “Cửu Chuyển Nghịch Thiên Quyết” vẫn đang âm thầm vận hành trong đan điền, tự động tinh luyện từng luồng linh khí mới được hít vào, củng cố thêm nền tảng vững chắc mà hắn đã dày công xây dựng.

La Chinh đứng dậy, cảm nhận sự nhẹ nhàng và mạnh mẽ chảy tràn trong huyết quản. Hắn nhìn ra xa, cảnh vật hùng vĩ hiện ra trước mắt. Phía trước là một dãy núi cao chót vót, đỉnh núi ẩn hiện trong mây mù, trông như những thanh kiếm khổng lồ đâm thẳng lên trời. Cây cối nơi đây cũng khác biệt, lá cây to lớn hơn, cành cây vươn xa hơn, và tỏa ra một loại sức sống mãnh liệt mà cây cối hạ giới không thể sánh bằng. Hắn biết, đây chính là Thượng Giới, thế giới mà hắn đã hằng mơ ước và cố gắng để đặt chân đến.

Hắn không vội vàng hành động. Kinh nghiệm sống sót ở hạ giới đã dạy hắn sự cẩn trọng. Một thế giới mới, với những quy tắc mới, luôn ẩn chứa vô số nguy hiểm. Hắn cần phải quan sát, tìm hiểu, trước khi có bất kỳ động thái lớn nào. La Chinh phóng thần thức ra xa, nhưng ngay lập tức cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Thần thức của hắn, vốn dũng mãnh ở hạ giới, ở đây lại bị hạn chế một cách rõ rệt. Nó chỉ có thể lan tỏa trong một phạm vi nhất định, không xa như hắn mong muốn. Điều này chứng tỏ, Thượng Giới không chỉ có linh khí mạnh hơn, mà ngay cả không gian và quy tắc cũng kiên cố hơn rất nhiều.

Hắn bắt đầu đi bộ, hướng về phía chân núi. Từ xa, hắn lờ mờ nhìn thấy một con đường mòn nhỏ, dường như có dấu vết của con người. Trên đường đi, hắn liên tục thu thập thông tin qua những dấu vết còn sót lại: một vài viên linh thạch đã được khai thác dở dang, những tàn tích của một trận chiến nhỏ giữa các loài linh thú, hay thậm chí là một dấu chân người còn mới. Mọi thứ đều cho thấy nơi này tuy hoang vu nhưng không phải là không có người đặt chân đến.

Đi được khoảng một canh giờ, La Chinh nghe thấy tiếng người nói chuyện từ phía trước. Hắn lập tức ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, thu liễm khí tức. Hắn cần phải biết những người ở Thượng Giới này như thế nào, và liệu họ có thân thiện với một “người ngoài cuộc” như hắn hay không.

Ba bóng người xuất hiện, hai nam một nữ, ăn mặc giản dị nhưng chất liệu vải lại toát lên vẻ bền bỉ và cao cấp. Trên lưng họ đeo những chiếc túi lớn, dường như đang thu thập dược liệu hoặc linh vật. Cả ba đều mang theo một loại khí chất mạnh mẽ, cảnh giới ít nhất cũng đã đạt đến Hư Vô Cảnh, thậm chí là cao hơn, tương đương với những cường giả đỉnh phong ở hạ giới. Nhưng ở đây, họ chỉ là những người bình thường đi thu thập vật liệu.

“Sư huynh, lần này chúng ta đã tìm thấy khá nhiều Thanh Huyền Thảo. Với số lượng này, chắc chắn có thể đổi được một ít linh thạch thượng phẩm, đủ để chúng ta luyện hóa một vài viên Trúc Cơ Đan rồi!” Cô gái trẻ với mái tóc tết bím vui vẻ nói, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian.

“Đừng mừng vội, Tiểu Lan. Vùng này tuy ít người lui tới nhưng vẫn không thiếu linh thú. Hơn nữa, những kẻ từ hạ giới phi thăng lên đây đôi khi cũng rất liều lĩnh, không nên khinh suất.” Người đàn ông lớn tuổi hơn, có vẻ là sư huynh, trầm giọng nhắc nhở.

“Kẻ từ hạ giới?” Người đàn ông còn lại cười khẩy, “Hạng người đó thì có gì đáng sợ? Linh khí hạ giới thưa thớt, công pháp thô thiển, cho dù phi thăng lên được đây thì cũng chỉ là phế vật. Vừa đặt chân đến Thượng Giới, không bị linh khí nơi đây áp chế đến nổ tung thì cũng mất mạng vì không thích nghi được. Có sống sót thì cũng chỉ là kẻ yếu ớt, muốn cướp đồ của chúng ta ư? Chỉ sợ còn chưa kịp ra tay đã bị một kiếm của sư huynh chém thành hai đoạn rồi.”

Lời nói của người này không chút che giấu sự khinh miệt, khiến La Chinh ẩn mình trong bụi cây khẽ nhíu mày. Hắn đã dự liệu được thái độ này, nhưng nghe trực tiếp vẫn có chút khó chịu. “Phế vật từ hạ giới”… Hắn đã quá quen thuộc với những lời lẽ đó. Từ khi còn là một thiếu niên bị ruồng bỏ, cho đến khi trở thành cường giả đứng đầu một phương, hắn đã nghe không biết bao nhiêu lần.

“Đừng nói bừa!” Sư huynh kia trách mắng, “Tuy họ yếu hơn, nhưng không phải ai cũng là phế vật. Vẫn có những kẻ có cơ duyên lớn, hoặc chí ít cũng là người có ý chí kiên cường mới có thể vượt qua Lôi Kiếp Phi Thăng. Chúng ta không nên sinh sự vô cớ.”

“Sư huynh quá lo xa rồi.” Người đàn ông kia vẫn không phục, “Hạ giới chính là hạ giới, Thượng Giới chính là Thượng Giới. Khoảng cách này là trời vực, không thể nào bù đắp được. Những kẻ phi thăng lên đây, đa số đều phải chật vật làm tán tu, kiếm sống qua ngày ở những khu vực hẻo lánh, hoặc phải nương tựa vào các thế lực nhỏ để đổi lấy sự bảo vệ. Có người nào dám ngông cuồng như chúng ta ư?”

La Chinh lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, không bỏ sót một lời nào. Hắn đã có được cái nhìn sơ bộ về vị thế của những người phi thăng từ hạ giới. Đúng như dự đoán, sự khinh miệt là điều không thể tránh khỏi. Nhưng điều này cũng không làm hắn nản lòng. Ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong tâm trí hắn. Hắn sẽ chứng minh rằng, xuất thân không định đoạt số phận, và ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ mọi quy tắc.

Ba người kia tiếp tục đi về phía trước, dần khuất dạng sau một khúc quanh. La Chinh chờ thêm một lúc, đảm bảo họ đã đi xa, rồi mới bước ra khỏi bụi cây. Hắn không có ý định gây sự với họ, mục tiêu của hắn không phải là những kẻ yếu hơn mình. Hắn muốn tìm kiếm một nơi để đặt chân, để hiểu rõ hơn về thế giới này, và để bắt đầu hành trình từ con số 0, xây dựng lại uy tín và sức mạnh của mình.

Hắn tiếp tục đi theo con đường mòn, quyết định tìm đến một nơi có dấu hiệu của sự sống đông đúc hơn. Hắn cần thông tin, cần nguồn tài nguyên, và có lẽ là một thế lực để dựa vào bước đầu, hoặc ít nhất là một nơi để kiếm tiền sinh sống. Với sức mạnh hiện tại của hắn, hắn không tin mình sẽ chật vật như những “tán tu” mà họ vừa nhắc đến.

Sau thêm một khoảng thời gian, con đường mòn dần rộng hơn, và hắn bắt đầu nhìn thấy những công trình kiến trúc xa xa. Đó là những tòa tháp cao vút, những mái vòm tráng lệ, và những bức tường thành vững chãi, tất cả đều được xây dựng từ những vật liệu tỏa ra linh khí nhàn nhạt. Một thành trấn lớn. Đây chính là thứ hắn cần.

La Chinh hít sâu một hơi. “Thượng Giới… ta đến rồi.”

Ánh mắt hắn kiên định. Những lời khinh miệt vừa rồi chỉ là một hạt cát nhỏ trong đại dương rộng lớn. Hắn sẽ dùng chính hành động của mình để chứng minh, định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi. Và “Thiên” cũng không phải là chân lý tối thượng.

Hành trình “Nghịch Thiên” ở Thượng Giới, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8