Nghịch Thiên
Chương 477

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:38:46 | Lượt xem: 4

La Chinh bước ra khỏi cửa hàng, ánh nắng chói chang của Thượng Giới rọi thẳng vào mặt, mang theo một cảm giác ấm áp khác lạ. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, mỗi hơi thở đều như nuốt vào một dòng suối năng lượng tinh thuần, khiến đan điền của hắn khẽ rung lên, khao khát hấp thụ. Nhưng lời nói của lão chưởng quỹ vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở không thể bỏ qua: “Thiên Đạo đang dõi theo ngươi, từng bước một.”

Hắn siết chặt ngọc giản trong tay. Nam Thiên thành. Đây là điểm đặt chân đầu tiên của hắn ở Thượng Giới, một thành trì đồ sộ và phồn hoa hơn bất cứ nơi nào hắn từng thấy ở hạ giới. Những kiến trúc cao vút chạm mây, được điêu khắc tinh xảo từ những loại đá quý hiếm mà ở hạ giới chỉ có thể tìm thấy trong truyền thuyết. Dòng người qua lại tấp nập, đủ mọi chủng tộc, đủ mọi phong thái. Có những người cưỡi trên lưng linh thú khổng lồ, uy phong lẫm liệt; có kẻ khoác áo bào lấp lánh bảo quang, khí thế ngút trời; lại có cả những tiểu tu sĩ vận trang phục giản dị, vội vã chen lấn giữa dòng người.

La Chinh đứng bên vệ đường một lát, cố gắng thu hết cảnh tượng vào mắt. Hắn mở ngọc giản, một luồng ý niệm mát lạnh lập tức tràn vào hải tạng. Bản đồ Nam Thiên thành hiện ra rõ nét trong tâm trí hắn, cùng với hàng loạt thông tin được phân loại cẩn thận: các khu vực buôn bán, các tông môn nhỏ lẻ đặt trụ sở, những quán trọ, nhà hàng, thậm chí cả những địa điểm cấm kỵ hay những nơi có thể tìm kiếm cơ hội. Lão chưởng quỹ quả thực đã rất chu đáo.

Điều đầu tiên hắn cần làm là tìm một chỗ ở ổn định. Ngọc giản hiển thị vài quán trọ có vẻ phù hợp với túi tiền của hắn – hay đúng hơn là số linh thạch hắn mang theo. Linh thạch ở Thượng Giới có vẻ có giá trị khác biệt so với hạ giới, nhưng về cơ bản vẫn là đơn vị tiền tệ chung.

Trong lúc La Chinh đang lướt qua thông tin, một nhóm người ăn mặc hoa lệ đi ngang qua. Một nam tử trẻ tuổi, mặt mày vênh váo, liếc nhìn La Chinh từ trên xuống dưới. Y phục của La Chinh, dù đã là tốt nhất ở hạ giới, nhưng khi đứng giữa Thượng Giới lại trở nên cũ kỹ và lạc lõng. Đặc biệt là luồng linh lực trên người hắn, tuy đã được hắn cố gắng che giấu, nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt của những kẻ tinh tường.

“Chà, nhìn xem ai kìa,” nam tử trẻ tuổi cười khẩy, dừng lại. Đồng bọn của hắn cũng phá lên cười theo. “Một tên hạ giới thổ bao tử lại dám lang thang ở Nam Thiên thành. Không sợ bị gió Thượng Giới thổi bay à?”

La Chinh nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không phải kẻ yếu đuối để bị sỉ nhục. Hắn liếc nhìn nam tử, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

“Sao nào, dám nhìn ta bằng ánh mắt đó sao?” Nam tử trẻ tuổi tiến lên một bước, linh lực cấp bậc Tiên Thiên Cảnh tầng thứ ba bùng phát, ép thẳng về phía La Chinh. Ở hạ giới, đây đã là cường giả. Nhưng ở Thượng Giới, chỉ là một tên công tử bột tầm thường.

La Chinh đứng yên, thân thể hắn không hề rung chuyển dưới áp lực. Linh lực của hắn mạnh mẽ hơn nhiều, nhưng hắn vẫn chưa muốn bộc lộ. Hắn chỉ lạnh nhạt nói: “Đường ai nấy đi.”

“Ha! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta?” Nam tử trẻ tuổi giận dữ, vung tay định tát vào mặt La Chinh. Hắn ta muốn cho La Chinh một bài học, để hắn biết vị trí của mình.

Nhưng ngay khi bàn tay của nam tử sắp chạm vào La Chinh, một luồng khí tức vô hình chợt lóe lên, khiến cánh tay hắn ta cứng đờ giữa không trung. Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau: “Tiểu tử, chớ có gây sự ở đây. Lão phu còn phải trông coi quán ăn.”

La Chinh quay đầu nhìn. Một lão già khác, râu tóc bạc phơ, đang đứng trước một quán ăn nhỏ, tay cầm chiếc khăn lau bàn. Ánh mắt lão già quét qua nam tử trẻ tuổi, mang theo một tia cảnh cáo sâu sắc. Lão già này không hề bộc lộ linh lực, nhưng lại khiến tên công tử bột kia rụt rè.

Nam tử trẻ tuổi cắn răng, thu tay về, ánh mắt đầy oán hận nhìn La Chinh. “Hừ, vận khí của ngươi tốt đấy. Để ta xem ngươi có thể sống sót được bao lâu ở Thượng Giới này!” Hắn ta hậm hực quay đi cùng đồng bọn.

La Chinh khẽ gật đầu với lão già lau bàn, tỏ ý cảm ơn. Lão già chỉ mỉm cười hiền lành, tiếp tục công việc của mình. Có vẻ như ở Thượng Giới này, không phải ai cũng là kẻ xấu, và không phải ai cũng dễ dàng bị bắt nạt.

Hắn tiếp tục đi, tìm đến một quán trọ được đánh dấu trong ngọc giản. “Vân Khách Lâu”. Quán trọ này có vẻ không quá sang trọng, nhưng cũng không quá tồi tàn, phù hợp với yêu cầu của La Chinh lúc này: một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi và nghiên cứu.

Vừa bước vào Vân Khách Lâu, một tiểu nhị trẻ tuổi đã vội vàng đón tiếp. “Khách quan, ngài muốn nghỉ trọ hay dùng bữa?”

“Nghỉ trọ,” La Chinh đáp. “Ta muốn một phòng yên tĩnh, giá cả phải chăng.”

Tiểu nhị liếc nhìn La Chinh, ánh mắt thoáng qua một tia đánh giá tương tự như tên công tử bột ban nãy, nhưng không quá lộ liễu. Hắn ta biết những người từ hạ giới lên thường không có nhiều linh thạch.

“Khách quan có thể chọn phòng ở tầng dưới, giá một linh thạch hạ phẩm một ngày. Hoặc phòng ở tầng trên, linh khí dồi dào hơn một chút, giá ba linh thạch hạ phẩm một ngày.” Tiểu nhị nói.

La Chinh cau mày. Một linh thạch hạ phẩm một ngày? Hắn mang theo không ít linh thạch từ hạ giới, nhưng nếu cứ chi tiêu như vậy thì sẽ nhanh chóng cạn kiệt. Điều này cho thấy sự khác biệt về giá trị giữa hai giới.

Hắn lấy ra một túi linh thạch, bên trong có khoảng hai mươi viên linh thạch hạ phẩm. Đây là tất cả những gì hắn có thể thu gom được ở hạ giới mà không quá lộ liễu.

“Cho ta một phòng ở tầng dưới, ba ngày,” La Chinh nói, đưa ra ba viên linh thạch. Hắn cần thời gian để tìm hiểu thêm về Thượng Giới, và quan trọng nhất là cách để kiếm linh thạch.

Tiểu nhị nhận lấy linh thạch, ánh mắt có chút ngạc nhiên khi thấy La Chinh chi trả dứt khoát như vậy. Hắn dẫn La Chinh lên tầng dưới, mở một căn phòng. Căn phòng khá nhỏ, chỉ có một chiếc giường đá đơn giản, một bàn trà và một bồ đoàn tu luyện. Linh khí trong phòng cũng chỉ ở mức trung bình, không quá đặc biệt.

“Có việc gì cứ gọi tiểu nhân,” tiểu nhị nói xong liền rời đi.

La Chinh đóng cửa phòng lại. Hắn không vội vã tu luyện. Điều hắn cần bây giờ là sự bình tĩnh và một kế hoạch rõ ràng. Hắn ngồi xuống bồ đoàn, lấy ngọc giản ra lần nữa. Lần này, hắn tập trung vào những thông tin về cách kiếm sống ở Thượng Giới.

Ngọc giản liệt kê nhiều phương pháp: gia nhập tông môn làm tạp dịch, làm lính đánh thuê cho các thế lực nhỏ, thu thập linh dược, săn giết linh thú, hoặc thậm chí là đi vào những khu vực nguy hiểm để tìm kiếm bảo vật. Hầu hết các công việc đều yêu cầu một mức độ tu vi nhất định, hoặc sự hiểu biết sâu rộng về Thượng Giới.

La Chinh nhận ra rằng, mặc dù hắn có sức mạnh vượt xa Tiên Thiên Cảnh, nhưng ở Thượng Giới, hắn vẫn là một “người mới”. Hắn không có danh tiếng, không có thế lực chống lưng, và quan trọng nhất, hắn chưa hiểu rõ những quy tắc ngầm hay những hiểm nguy tiềm ẩn. Việc bộc lộ toàn bộ thực lực quá sớm có thể mang lại tai họa.

Hắn cần phải ẩn mình một thời gian, vừa để tìm hiểu, vừa để tích lũy. Lão chưởng quỹ đã nói, “Thiên Đạo đang dõi theo ngươi”. Điều đó có nghĩa là hắn phải cực kỳ cẩn trọng. Kẻ thù của hắn không chỉ là những tu sĩ Thượng Giới coi thường hắn, mà còn là một thứ gì đó vô hình, cao cả hơn.

La Chinh hít sâu một hơi. Hắn biết mình không thể nóng vội. Con đường Nghịch Thiên còn rất dài. Nhưng hắn tin vào trực giác của mình, tin vào sức mạnh mà hắn đã khổ luyện để có được. Hắn sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từng bước một, như cách hắn đã từng làm ở hạ giới.

Trong ngọc giản, có một mục nhỏ đề cập đến các “Thị trường Tự do” ở Nam Thiên thành, nơi các tu sĩ cá nhân có thể trao đổi vật phẩm hoặc nhận nhiệm vụ nhỏ. Đây có lẽ là nơi tốt nhất để hắn bắt đầu, để hiểu rõ hơn về giá trị linh thạch, các loại vật phẩm, và đặc biệt là để thăm dò những cơ hội mà không cần phải bộc lộ quá nhiều.

Hắn cần phải tìm hiểu về các loại linh dược, khoáng thạch, và những kỹ năng phụ trợ phổ biến ở Thượng Giới. Có lẽ, kiến thức luyện đan, luyện khí từ hạ giới của hắn có thể có giá trị ở đây, nhưng hắn không chắc chắn. Linh khí khác biệt có thể yêu cầu những công thức và kỹ thuật khác biệt.

Đêm dần buông xuống, ánh đèn linh thạch bắt đầu thắp sáng khắp Nam Thiên thành, biến nơi đây thành một biển sao trên mặt đất. La Chinh vẫn ngồi trên bồ đoàn, tâm thần chìm đắm trong ngọc giản, hấp thụ mọi thông tin như một miếng bọt biển khô cạn. Hắn không hề cảm thấy mệt mỏi, mà ngược lại, tràn đầy năng lượng và sự hứng thú. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, quả thực, vừa mới bắt đầu.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí dồi dào hơn hẳn hạ giới. Dù chỉ là phòng trọ bình dân, nhưng mật độ linh khí vẫn đủ để hắn cảm thấy sự khác biệt rõ rệt trong việc vận hành công pháp. Hắn bắt đầu vận chuyển ‘Cửu Chuyển Nghịch Thiên Quyết’, dòng linh lực trong cơ thể nhanh chóng được tinh luyện, trở nên thuần khiết và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn cần phải củng cố nền tảng, thích nghi với linh khí Thượng Giới, trước khi thực sự bắt đầu hành trình của mình.

Kẻ nào coi thường hắn vì xuất thân hạ giới, sẽ phải trả giá. Kẻ nào đại diện cho ‘Thiên Đạo’ muốn áp đặt số phận, sẽ phải đối mặt với ý chí ‘Nghịch Thiên’ của hắn. La Chinh mở mắt ra, ánh sáng trong đôi mắt hắn lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm Thượng Giới.

Chân trời phương Đông dần hửng sáng, một ngày mới ở Thượng Giới bắt đầu. Và La Chinh cũng đã sẵn sàng cho những bước đi đầu tiên của mình trong thế giới rộng lớn này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8