Nghịch Thiên
Chương 476

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:38:13 | Lượt xem: 4

La Chinh bước đi, mỗi bước chân vững vàng, dứt khoát hướng về phía cổng thành vĩ đại. Hắn không ngoảnh đầu lại nhìn Liễu Phàm đang thất thần phía sau. Những gì vừa diễn ra, dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi, đã cho hắn một cái nhìn thoáng qua về bản chất của “Thiên Đạo” nơi Thượng Giới này. Nó không chỉ là một quy tắc vô hình, mà còn có khả năng phản ứng, có ý thức, hoặc ít nhất là có những kẻ đại diện mang theo ý chí của nó để duy trì trật tự. Sức mạnh “Nghịch Đạo” của hắn, thứ đã giúp hắn sinh tồn và quật khởi ở hạ giới, rõ ràng đã chạm vào một sợi dây cấm kỵ nơi đây, gây ra sự chấn động mà Liễu Phàm không thể nào lý giải nổi.

“Thiên Mệnh” ư? “Thiên Đạo” ư? Hắn lẩm bẩm trong đầu. Con đường này, quả nhiên không phải là dễ đi. Cảm giác áp lực vô hình từ không gian xung quanh dường như nặng hơn gấp bội so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều cảm nhận được sự khác biệt trong linh khí, một loại năng lượng tinh thuần và mạnh mẽ đến mức khiến đan điền của hắn rạo rực, như một kẻ đói khát lâu ngày tìm thấy suối nguồn. Đây chính là Thượng Giới, nơi các cường giả hô phong hoán vũ, nơi quy tắc tu luyện đã đạt đến một tầng thứ hoàn toàn mới.

Cổng thành sừng sững như một ngọn núi, chạm tới mây xanh. Những hoa văn chạm khắc cổ xưa ẩn chứa sức mạnh hùng vĩ, tỏa ra khí tức trấn áp. Hàng trăm tu sĩ đang ra vào, đủ mọi chủng tộc, đủ mọi cảnh giới. Có những kẻ cưỡi linh thú hùng dũng, có những kẻ cưỡi mây đạp gió, có kẻ lại chỉ đi bộ, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên vẻ tự tin và sức mạnh. La Chinh hòa vào dòng người, cố gắng không gây chú ý. Hắn biết, ở một nơi như thế này, sự phô trương chỉ dẫn đến rắc rối.

Khi bước qua cánh cổng, một cảm giác choáng ngợp ập đến. Thành trì này rộng lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi. Những tòa kiến trúc nguy nga, tráng lệ vươn thẳng lên trời, được xây dựng từ những loại vật liệu lấp lánh mà hắn chưa từng thấy. Khí tức linh khí trong thành đặc quánh, gần như hóa lỏng, chỉ cần hít thở thôi cũng đủ để cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi có phần tinh tiến. Đây quả là một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Tiếng ồn ào của chợ búa, tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng pháp khí va chạm, tiếng thảo luận của các tu sĩ… tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động. La Chinh cảm thấy mình như một con cá nhỏ vừa bơi ra biển lớn, mọi thứ đều mới mẻ và đầy thách thức. Hắn nhận ra mình cần phải nhanh chóng tìm hiểu về Thượng Giới này. Các quy tắc, các thế lực, các cảnh giới tu luyện, và quan trọng nhất là, làm thế nào để tiếp tục con đường “Nghịch Đạo” của mình ở một nơi mà “Thiên Đạo” dường như đang ngự trị một cách tuyệt đối.

Hắn đi bộ dọc theo một đại lộ rộng lớn, quan sát mọi thứ xung quanh. Những tu sĩ ở đây ít nhất cũng đạt tới cảnh giới mà ở hạ giới đã được coi là cường giả. Thậm chí, hắn thoáng thấy một vài người có khí tức sâu không lường được, rõ ràng là đã vượt xa những gì hắn từng đối mặt. Hắn không khỏi cảm thấy áp lực, nhưng đồng thời cũng là sự phấn khích. Càng có nhiều cường giả, càng có nhiều thử thách, con đường của hắn càng trở nên ý nghĩa.

La Chinh cần một nơi để nghỉ ngơi, một nơi để thu thập thông tin. Hắn hướng mắt đến một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, có vẻ ít ồn ào hơn những nơi khác. Quán trà này có vẻ ngoài cũ kỹ, nhưng lại toát ra một vẻ tĩnh mịch đáng ngạc nhiên giữa sự huyên náo của thành phố. Một tấm biển gỗ treo lủng lẳng ghi ba chữ “Quán Trà Vô Trần”.

Bước vào quán, một mùi hương trà thanh nhã xộc vào mũi, xua tan đi sự mệt mỏi trên đường. Quán khá vắng vẻ, chỉ có vài ba khách ngồi rải rác. Một lão già tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, đang ngồi gật gù bên quầy, tay cầm một chiếc quạt nan cũ kỹ phe phẩy nhẹ nhàng. Lão có vẻ ngoài hết sức bình thường, không hề có chút khí tức tu vi nào, nhưng đôi mắt lão lại ẩn chứa sự tinh quang khó tả.

La Chinh tìm một bàn trống gần cửa sổ, ngồi xuống. Lão già ngẩng đầu lên, nhìn hắn một cái, rồi lại gật gù như thể chưa từng có ai bước vào. Một tiểu nhị trẻ tuổi lập tức đi tới, cung kính hỏi:

“Khách quan muốn dùng gì ạ?”

“Cho ta một bình trà hảo hạng nhất của quán, và một ít điểm tâm,” La Chinh nói, giọng điệu bình tĩnh. “Tiểu nhị, ta là người mới đến thành này, có thể cho ta hỏi thăm một vài điều không?”

Tiểu nhị mỉm cười, ánh mắt hơi ngạc nhiên khi nghe hắn tự nhận là người mới. “Khách quan cứ hỏi, phàm là chuyện trong tầm hiểu biết của tiểu nhân, tiểu nhân sẽ không giấu giếm.”

La Chinh gật đầu. “Ta muốn biết về cấu trúc quyền lực ở Thượng Giới này. Có những thế lực nào là mạnh nhất? Và khái niệm ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ mà ta từng nghe nói, ở đây có được nhắc đến nhiều không?”

Tiểu nhị nghe xong thì sắc mặt hơi biến đổi, hắn liếc nhìn về phía lão già đang gật gù, rồi hạ giọng. “Khách quan, những chuyện này… không phải là điều mà một tiểu nhị như ta có thể tùy tiện nói ra. Nhưng nếu khách quan muốn biết, có lẽ có thể hỏi lão chưởng quỹ của chúng ta. Lão ấy biết rất nhiều chuyện.”

La Chinh quay sang nhìn lão già. Lão vẫn gật gù, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. “Chưởng quỹ, ta có thể làm phiền ngài một chút không?”

Lão già từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. “Một chén trà đổi lấy một vài lời giải đáp, có đáng không, tiểu tử?”

“Nếu những lời giải đáp đó có thể giúp ta hiểu rõ hơn về thế giới này, thì không có gì là không đáng,” La Chinh đáp lại, ánh mắt kiên định. Hắn cảm nhận được sự bất phàm ẩn sâu trong lão già này, một sự bất phàm mà ngay cả Liễu Phàm cũng không thể sánh bằng.

Lão già cười khà khà. “Thú vị. Ngươi không giống những người từ hạ giới phi thăng lên đây. Trong mắt ngươi, ta thấy sự bướng bỉnh, sự bất tuân, và một dòng chảy nghịch lưu đang âm thầm cuộn trào.”

La Chinh hơi nheo mắt. Lão già này… đã nhìn thấu hắn đến mức độ nào?

“Mời ngồi.” Lão già vẫy tay. “Tiểu nhị, mang cho vị khách quan này một bình Long Tuyền Bích Ngọc Trà, và thêm một đĩa Bách Vị Linh Quả.”

Tiểu nhị nhanh chóng chuẩn bị. La Chinh đứng dậy, đến ngồi đối diện với lão già. Hắn im lặng chờ đợi, cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ lão già này. Hắn biết, đây có thể là cơ hội đầu tiên để hắn thực sự hiểu về Thượng Giới.

Khi trà được mang ra, hương thơm lập tức lan tỏa khắp bàn, khiến tinh thần người ta sảng khoái. La Chinh nhấp một ngụm, cảm thấy một luồng năng lượng thuần khiết chảy vào cơ thể, tẩy rửa tạp chất và làm dịu đi sự mệt mỏi. Trà này, quả nhiên không tầm thường.

“Ngươi muốn biết về Thượng Giới?” Lão già đặt chén trà xuống. “Thượng Giới này, rộng lớn vô cùng, không chỉ có một mà là vô số đại lục, vô số giới vực. Chúng được gọi chung là Tiên Giới, nơi các Tiên Nhân, Thần Linh cư ngụ. Và trên hết, là sự tồn tại của ‘Thiên Đạo’.”

“Thiên Đạo ở đây không còn là một khái niệm trừu tượng như ở hạ giới các ngươi. Nó là một trật tự, một hệ thống được thiết lập và duy trì bởi những Cổ Thần, những Tiên Đế vĩ đại từ thuở khai thiên lập địa. Họ tự xưng là ‘Người Giám Hộ của Thiên Đạo’, và họ nắm giữ quyền sinh sát, quyền định đoạt vận mệnh của mọi sinh linh,” lão già chậm rãi giải thích, ánh mắt lấp lánh.

“Thiên Mệnh Chi Tử mà ngươi hỏi, chính là những kẻ được ‘Thiên Đạo’ chọn lựa. Họ sinh ra đã mang theo khí vận cường đại, tu luyện một ngày bằng người khác trăm năm, có vô số cơ duyên. Bất kỳ ai cản đường họ, đều sẽ bị ‘Thiên Đạo’ trừng phạt, gặp phải vận rủi hoặc thậm chí là diệt vong. Đây là quy tắc bất di bất dịch của Thượng Giới.”

La Chinh lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm thấy lạnh lẽo. Những gì hắn từng đối mặt ở hạ giới, chỉ là một phần rất nhỏ của “Thiên Đạo” này. Ở đây, nó đã trở thành một thể chế, một hệ thống áp đặt lên mọi thứ. Liễu Phàm chỉ là một hạt cát nhỏ trong guồng quay khổng lồ đó.

“Vậy, những kẻ không được ‘Thiên Đạo’ chọn lựa thì sao?” La Chinh hỏi, giọng điệu ẩn chứa một chút sắc bén. “Những người bị ruồng bỏ, bị chèn ép, họ có thể làm gì?”

Lão già nhìn thẳng vào mắt La Chinh, một nụ cười bí ẩn hiện lên. “Họ? Đa số sẽ bị nghiền nát, trở thành đá lót đường cho ‘Thiên Mệnh Chi Tử’. Một số ít, sẽ tìm cách ẩn mình, hoặc phản kháng yếu ớt rồi lụi tàn. Nhưng cũng có một loại người khác…”

Lão già dừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi lại tiếp tục. “Loại người đó, được gọi là ‘Nghịch Nhân’. Họ là những dị số của vũ trụ, những kẻ dám đứng lên thách thức ‘Thiên Đạo’, dám dùng ý chí của mình để lật đổ trật tự đã được định sẵn. Con đường của họ vô cùng gian nan, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng là con đường duy nhất để tìm kiếm sự tự do chân chính.”

“Ngươi nghĩ sao, tiểu tử? Ngươi có phải là một trong số những ‘Nghịch Nhân’ đó không?” Lão già hỏi, đôi mắt sắc bén như có thể xuyên thấu tâm can La Chinh.

La Chinh đặt chén trà xuống, một ánh sáng kiên định lóe lên trong mắt hắn. “Ta không biết mình có phải là ‘Nghịch Nhân’ hay không. Ta chỉ biết rằng, nếu ‘Thiên Đạo’ muốn định đoạt số phận của ta, ta sẽ dùng chính đôi tay này để viết lại. Nếu ‘Thiên Đạo’ muốn chèn ép những người ta yêu quý, ta sẽ không ngần ngại phá vỡ mọi quy tắc.”

“Nghịch Thiên… đó chính là con đường của ta.”

Lão già nghe xong, không nói gì, chỉ cười một tiếng đầy thâm ý. “Tốt lắm, tốt lắm. Thượng Giới này đã quá lâu rồi không có một người trẻ tuổi nào dám nói ra những lời như vậy. Ngươi… có lẽ sẽ mang đến một vài thay đổi thú vị.”

“Vậy, lão chưởng quỹ có thể cho ta biết, làm thế nào để một ‘Nghịch Nhân’ có thể sinh tồn và phát triển ở Thượng Giới này không?” La Chinh hỏi, nghiêm túc.

“Sinh tồn ư? Điều đầu tiên là phải che giấu bản thân. ‘Thiên Đạo’ không thích sự khác biệt. Thứ hai, là phải tìm kiếm đồng minh. Những kẻ bị ruồng bỏ, những dị số, họ cũng cần một người dẫn đường. Và quan trọng nhất,” lão già nhìn La Chinh, giọng điệu trở nên nghiêm trọng, “là phải không ngừng mạnh lên. Bởi vì ‘Thiên Đạo’ sẽ không bao giờ để yên cho những kẻ dám thách thức nó.”

“Thượng Giới này, có những thế lực cổ xưa không thuộc về ‘Thiên Đạo’ truyền thống. Có những bí mật bị chôn vùi từ thuở khai thiên. Nếu ngươi muốn thực sự ‘Nghịch Thiên’, ngươi cần phải tìm hiểu những điều đó. Thành này, chỉ là một góc nhỏ của Tiên Giới. Nhưng nó cũng là nơi khởi đầu tốt cho một ‘Nghịch Nhân’ như ngươi.”

Lão già vẫy tay, một tấm ngọc giản nhỏ bằng ngón tay cái bay tới trước mặt La Chinh. “Đây là một bản đồ sơ lược của thành Nam Thiên này, cùng với một vài thông tin về các cửa hàng, tông môn nhỏ. Nó sẽ giúp ích cho ngươi trong những ngày đầu.”

La Chinh đón lấy ngọc giản, cảm nhận luồng linh khí ấm áp từ nó. Hắn ngẩng đầu nhìn lão già, ánh mắt mang theo sự cảm kích. “Đa tạ chưởng quỹ.”

“Không cần đa tạ,” lão già nói, lại bắt đầu gật gù. “Ngươi chỉ cần nhớ, con đường ‘Nghịch Thiên’ của ngươi, mới chỉ vừa bắt đầu. Và ‘Thiên Đạo’… nó đang dõi theo ngươi, từng bước một.”

La Chinh nắm chặt ngọc giản. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ từng bước khám phá Thượng Giới này, từng bước đối đầu với “Thiên Đạo”, và từng bước viết lại định nghĩa của “Thiên” bằng chính con đường “Nghịch Đạo” của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8