Nghịch Thiên
Chương 440
Khởi Nguyên đứng trên tàn tích của bức phù điêu cổ, những thông tin khắc nghiệt về Thực Thể Hỗn Độn và Luân Hồi bị bóp méo vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận ngọn lửa Nghịch Thiên bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Con đường phía trước không còn là tranh đấu cho bản thân hay một giới vực nhỏ bé, mà là cuộc chiến cho toàn bộ trật tự sinh diệt của Chư Thiên Vạn Giới, một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh quang.
Hắn bước tới, không chút do dự, về phía dòng năng lượng hỗn loạn mà bức phù điêu đã chỉ dẫn. Đó không phải là một cánh cổng thông thường, mà là một vết nứt khổng lồ trong không gian, một vết sẹo trường tồn của vũ trụ, nơi vô số đạo vận và quy tắc từ các thế giới khác nhau va chạm, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một cơn lốc hủy diệt không ngừng nghỉ. Các pháp tắc ở đây hoàn toàn rối loạn, không gian bị xé rách liên tục như một tấm vải mục nát, thời gian trôi chảy bất định, và ngay cả những cường giả Tiên Đế đỉnh phong cũng khó lòng tồn tại quá lâu nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Thế nhưng, Khởi Nguyên không phải là một Tiên Đế thông thường. Hắn đã trải qua vô số sinh tử, dung hợp Vạn Đạo, và quan trọng hơn, hắn mang trong mình ý chí Nghịch Thiên bất khuất. Luồng sức mạnh hỗn độn xung quanh dường như nhận ra sự đặc biệt của hắn, vừa muốn nuốt chửng, vừa lại e dè không dám đến gần một cách tuyệt đối. Hắn vận chuyển Nghịch Đạo Quyết, toàn thân phát ra ánh sáng tím đen huyền ảo, bao bọc lấy cơ thể, tạo thành một lớp phòng hộ vững chắc. Từng bước chân của hắn, dù chậm rãi, nhưng lại kiên định, vững chắc như một ngọn núi, tiến vào trong vết nứt sâu thẳm.
Cảm giác như bị hàng tỷ lưỡi dao vô hình cắt xé cùng lúc, từng tế bào, từng thớ thịt đều rung động trước áp lực khủng khiếp của không gian bị bóp méo. Nhưng đồng thời, lại có cảm giác như đang hòa mình vào một dòng chảy vô tận của nguyên thủy, nơi mọi thứ bắt đầu và kết thúc. Những mảnh vỡ của thời gian và không gian lướt qua hắn, hiện ra vô số cảnh tượng từ các thế giới xa lạ, như những đoạn phim quay nhanh: một hành tinh cháy rực với những sinh linh đang giãy giụa trong biển lửa, một biển sao băng lấp lánh ẩn chứa những nền văn minh cổ đại, một thành phố cổ kính trôi nổi trong hư vô với những tiếng hát ai oán. Đó là một hành trình xuyên không gian và thời gian đúng nghĩa, vượt xa mọi cảnh giới phi thăng hay đại di chuyển mà hắn từng biết, chạm đến những bí ẩn sâu xa nhất của vũ trụ.
Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng không thể đếm được, có lẽ là vài ngày, vài tháng, hoặc chỉ là một cái chớp mắt theo quy luật của hỗn độn, cuối cùng, Khởi Nguyên cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo hắn ra khỏi cơn lốc xoáy vô tận. Hắn đáp xuống một vùng đất xa lạ, cơ thể vẫn nguyên vẹn nhưng tinh thần có chút choáng váng, như thể vừa trải qua hàng ngàn năm trong một giấc mơ. Hắn mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải nhíu mày, trái tim thắt lại.
Đây là một thế giới chết. Bầu trời xám xịt, không có lấy một ánh mặt trời hay vầng trăng, chỉ có những đám mây đen kịt nặng nề trôi dạt vô định, báo hiệu một sự diệt vong vĩnh cửu. Mặt đất khô cằn nứt nẻ thành những rãnh sâu, không một bóng cây xanh, không một giọt nước, chỉ có cát bụi và những mảnh vụn của sự sống đã tàn lụi. Khắp nơi là những tàn tích đổ nát của các thành trì cổ xưa, những bức tượng đá mục nát mang hình dáng dị thường, những đền đài hoang tàn và bị lãng quên, tất cả đều nhuốm màu tang thương và u uất. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, chỉ có sự im lặng đến rợn người, cùng với một luồng âm khí và tử khí nồng đậm, đặc quánh đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường.
Khởi Nguyên thả thần thức ra, quét qua vạn dặm. Đúng như hắn dự đoán, không có bất kỳ sinh vật sống nào, không một tia sinh cơ. Nhưng điều đáng sợ hơn là, hắn cảm nhận được vô số linh hồn… bị mắc kẹt. Chúng không thể siêu thoát, không thể luân hồi, chỉ có thể lang thang vô định trong thế giới chết chóc này, như những bóng ma vất vưởng không nơi nương tựa, dần dần bị tử khí bào mòn, hóa thành những tàn niệm, những oán linh vô tri, mất đi ý thức và ký ức.
“Đây chính là hậu quả của Luân Hồi bị bóp méo sao?” Khởi Nguyên lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự phẫn nộ. Bức phù điêu đã nói về điều này, nhưng tận mắt chứng kiến lại là một cảm giác hoàn toàn khác, một nỗi kinh hoàng chân thực. Hắn có thể thấy những linh hồn mờ nhạt, trong suốt, trôi nổi như những chiếc lá khô trong gió, mang theo sự tuyệt vọng và đau khổ tột cùng. Chúng từng là những sinh mệnh có hy vọng, có tình yêu, có ước mơ, có gia đình, nhưng giờ đây chỉ còn là tàn ảnh của quá khứ, bị định mệnh tước đoạt mọi quyền được an nghỉ.
Hắn tiếp tục di chuyển, đi sâu vào thế giới hoang tàn này. Càng đi, hắn càng cảm nhận rõ ràng hơn sự mục nát của Luân Hồi. Các quy tắc tự nhiên dường như đã sụp đổ hoàn toàn. Sinh vật chết đi không thể trở về cát bụi một cách tự nhiên, mà bị ràng buộc bởi một sợi dây vô hình nào đó, không cho phép chúng tan biến hoàn toàn hay tái sinh. Năng lượng của thế giới này cũng bị hút cạn, như thể có một lỗ đen vô hình đang từ từ rút ruột nó, biến nó thành một vỏ bọc rỗng tuếch.
Đột nhiên, Khởi Nguyên dừng lại, đôi mắt sắc bén nheo lại. Trước mắt hắn là một khe nứt khổng lồ trên mặt đất, sâu hun hút không thấy đáy, từ đó bốc lên những luồng khí đen kịt dày đặc, cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ. Hắn cảm nhận được một lực lượng siêu việt, tà ác và cổ xưa đang ẩn chứa bên dưới, một nguồn gốc của sự mục nát. Đó không phải là tử khí thông thường, mà là một loại năng lượng có khả năng vặn vẹo linh hồn, biến đổi quy tắc, đảo lộn trật tự sinh tử.
Hắn bay lơ lửng trên miệng khe nứt, nhìn xuống vực sâu. Bên dưới, vô số linh hồn đang bị hút vào, không phải để tái sinh hay siêu thoát, mà là để bị nghiền nát, bị biến thành một phần của luồng năng lượng đen tối đó, như những viên đá bị nghiền thành bột. Chúng không có bất kỳ sự phản kháng nào, chỉ là những con rối bị kéo đi bởi một lực lượng không thể cưỡng lại. Đây chính là “nhà máy” năng lượng của Thực Thể Hỗn Độn, nơi nó thu hoạch linh hồn để duy trì sự tồn tại và sức mạnh ghê gớm của mình, một cỗ máy nghiền nát sự sống tàn bạo nhất mà Khởi Nguyên từng thấy.
“Thực Thể Hỗn Độn… ngươi dám!” Khởi Nguyên gầm lên, sát khí bùng phát dữ dội, khiến cả không gian rung chuyển. Hắn đã thấy đủ. Tận mắt chứng kiến sự tàn bạo này khiến trái tim hắn đau nhói, sự phẫn nộ dâng trào đến cực điểm. Những linh hồn vô tội bị biến thành nhiên liệu, đây không phải là Luân Hồi, đây là địa ngục trần gian, là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được đối với sự sống.
Hắn giơ tay, một luồng sức mạnh Nghịch Đạo mạnh mẽ ngưng tụ, tạo thành một quả cầu năng lượng tím đen xoay tròn dữ dội, phát ra tiếng rít xé gió. Hắn muốn phá hủy cái khe nứt này, giải thoát những linh hồn đang bị giam cầm, dù chỉ là một phần nhỏ. Nhưng ngay khi sức mạnh của hắn sắp bùng nổ, một giọng nói cổ xưa, trầm thấp và đầy uy áp vang vọng khắp không gian, như thể nó đến từ sâu thẳm của vũ trụ, từ chính cội nguồn của mọi sự tồn tại.
“Kẻ phàm nhân đến từ hạ giới, ngươi dám can thiệp vào trật tự đã định?”
Giọng nói không mang theo cảm xúc, nhưng ẩn chứa sự khinh miệt và quyền uy tuyệt đối, một sức mạnh áp đảo có thể khiến bất kỳ sinh linh nào cũng phải quỳ phục. Đồng thời, từ sâu trong khe nứt, một con mắt khổng lồ từ từ mở ra. Con mắt đó không có đồng tử, chỉ là một xoáy nước đen kịt vô tận, phản chiếu sự hỗn loạn và cái chết, sự trống rỗng của hư vô. Nó nhìn chằm chằm vào Khởi Nguyên, như thể có thể xuyên thấu mọi bí mật, mọi suy nghĩ, mọi quá khứ và tương lai của hắn.
Khởi Nguyên không lùi bước, đôi mắt hắn rực cháy ngọn lửa Nghịch Thiên. Hắn nhìn thẳng vào con mắt đó, không chút sợ hãi hay nao núng. “Trật tự của ngươi là sự hủy diệt và nô dịch! Ta đến đây để phá vỡ nó!”
Con mắt khổng lồ dường như “cười” một cách lạnh lẽo, một làn sóng ý niệm cực kỳ cổ xưa ập tới. “Ngươi quá yếu ớt. Ngươi không hiểu được sức mạnh của Đại Đạo. Luân Hồi vốn dĩ là một vòng tuần hoàn tàn khốc, và ta, chỉ là kẻ đã khai thác nó một cách hiệu quả hơn mà thôi, biến những thứ vô dụng thành nguồn năng lượng vĩnh cửu.”
“Vô nghĩa!” Khởi Nguyên quát, thanh âm vang dội như sấm sét giữa trời quang. “Ngươi đã bóp méo quy luật tự nhiên, biến sự sống thành cái chết, biến hy vọng thành tuyệt vọng! Ngươi không phải Đại Đạo, ngươi chỉ là một kẻ cướp bóc, một con quái vật đang tàn phá Chư Thiên Vạn Giới!”
Con mắt đó nhấp nháy, một luồng ý niệm khổng lồ, mang theo áp lực của vô số linh hồn bị nghiền nát và sự lạnh lẽo của hư vô, đột ngột ập tới, muốn nghiền nát tinh thần Khởi Nguyên, biến hắn thành một phần của nó. Đó là sức mạnh của một thực thể đã tồn tại qua vô số kỷ nguyên, hấp thụ vô số linh hồn, nắm giữ một phần bản chất của Luân Hồi, có thể thao túng tâm trí và linh hồn của bất kỳ ai.
Nhưng Khởi Nguyên đã tôi luyện tinh thần qua vô số lần sinh tử, lại có Nghịch Đạo Quyết bảo vệ. Hắn gầm lên, toàn thân phát ra ánh sáng chói lọi, Nghịch Đạo Quyết vận chuyển đến cực hạn, tạo thành một lá chắn vô hình, hóa giải ý niệm công kích đó một cách mạnh mẽ. Hắn biết, đây chỉ là một sự thăm dò, một lời cảnh cáo. Thực Thể Hỗn Độn chưa hiện thân hoàn toàn, hoặc chưa muốn lãng phí sức lực vào một kẻ như hắn. Nhưng hắn cũng đã xác định được mục tiêu của mình. Hắn đang ở rất gần nguồn gốc của sự bóp méo Luân Hồi, và đây chính là nơi hắn cần bắt đầu.
“Ngươi sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình!” Khởi Nguyên tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp thế giới chết, như một lời thề nguyền. Hắn không thể phá hủy khe nứt ngay lập tức, vì thực thể kia vẫn còn quá mạnh, và hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về bản chất của nó cũng như cách Luân Hồi bị thao túng. Hắn cần phải tìm cách thức tỉnh Nghịch Đạo của mình một cách toàn diện hơn để đối phó với kẻ thù siêu việt này. Nhưng hắn đã đặt chân vào cuộc chiến vĩ đại nhất của đời mình, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
Thế giới chết chóc vẫn im lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những tàn tích hoang tàn và tiếng than khóc của vô số linh hồn bị giam cầm. Con mắt khổng lồ từ từ khép lại, ẩn sâu vào trong khe nứt, nhưng Khởi Nguyên biết, nó vẫn đang quan sát hắn, chờ đợi động thái tiếp theo. Hắn xoay người, ánh mắt kiên định quét qua bầu trời xám xịt, không một chút dao động. Đây chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ du hành Vạn Giới, tìm kiếm những mảnh ghép của chân tướng, thức tỉnh những kẻ đang ngủ say, và cuối cùng, đối mặt với Thực Thể Hỗn Độn đó, phá vỡ xiềng xích Luân Hồi, giành lại quyền siêu thoát và tự do cho tất cả các sinh linh trong Chư Thiên Vạn Giới.
Hành trình Nghịch Thiên thực sự của Khởi Nguyên, trong Chư Thiên Luân Hồi, đã chính thức bắt đầu.