Nghịch Thiên
Chương 439

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:18:53 | Lượt xem: 4

Khởi Nguyên đứng lặng một khắc, ánh mắt dõi theo khe nứt nơi hài nhi được đặt, kết giới màu lam nhạt bao phủ, tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp. Hắn biết, trong vô số sinh linh chịu khổ vì sự hỗn loạn của Luân Hồi, hài nhi này chỉ là một giọt nước trong đại dương. Nhưng chính giọt nước ấy đã thắp lên ngọn lửa kiên định trong lòng hắn, biến lời thề chống lại các vị Thần thành lời hứa tái định nghĩa Đạo vận hành vũ trụ.

Hắn xoay người, cảm nhận từng luồng khí tức xung quanh. Thế giới này không giống bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân tới. Linh khí không chỉ dồi dào mà còn mang theo một sự phức tạp khó tả, như thể vô số dòng chảy năng lượng từ các giới vực khác nhau đang va chạm và hòa quyện. Nhưng ẩn sâu trong sự hùng vĩ đó là một sự méo mó, một tiếng gào thét câm lặng của vô vàn linh hồn bị giam cầm.

Khởi Nguyên nhắm mắt lại. Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn không ngừng rung động, không còn chỉ là sức mạnh chiến đấu mà còn là một giác quan nhạy bén với những điều trái nghịch với tự nhiên. Hắn cảm nhận được những vết nứt vô hình trong không gian, không phải vết nứt vật lý mà là những khe hở trong vòng luân chuyển của sinh mệnh và cái chết. Hắn “thấy” những linh hồn mờ ảo, không thể siêu thoát, lang thang vô định, bị hút vào những xoáy nước năng lượng hỗn loạn, hoặc bị xé vụn thành những mảnh ký ức đau khổ, vĩnh viễn không thể tái sinh.

Đó là Luân Hồi bị bóp méo, một cảnh tượng bi thảm hơn bất cứ cuộc chiến nào hắn từng trải qua. Các vị Thần mà hắn từng đối đầu chỉ là những kẻ cai trị độc đoán trên bề mặt, còn đây là sự mục nát từ tận gốc rễ của vũ trụ. Đây là một cuộc chiến không có kẻ thù cụ thể, mà là một cuộc chiến chống lại sự tha hóa của chính bản chất Đạo.

“Chư Thiên Vạn Giới…” Hắn lẩm bẩm, âm điệu trầm xuống nhưng ý chí càng thêm sắt đá. “Ta sẽ bắt đầu từ đâu?”

Hắn không vội vã hành động. Trực giác mách bảo hắn rằng, để đối phó với một vấn đề mang tính nền tảng như thế này, cần phải hiểu rõ nó từ gốc rễ. Giống như một lương y muốn chữa bệnh phải tìm ra nguyên nhân, hắn cần phải tìm ra kẻ đã gây ra sự hỗn loạn này, hoặc tìm hiểu xem liệu đây có phải là một sự biến chất tự nhiên của Đại Đạo theo thời gian.

Khởi Nguyên bắt đầu di chuyển, không phải bằng tốc độ hay vũ lực, mà bằng sự tinh tế của một kẻ thăm dò. Hắn không dùng thần niệm quét ngang, vì sợ làm kinh động đến những linh hồn yếu ớt hoặc những thế lực tiềm ẩn. Thay vào đó, hắn hòa mình vào dòng chảy của linh khí, lắng nghe tiếng vọng của vũ trụ. Hắn đi qua những vùng không gian bị bẻ cong bởi năng lượng cổ xưa, những dải thiên thạch lơ lửng mang theo khí tức của hàng vạn năm, và những hành tinh chết chóc nơi sự sống đã bị rút cạn.

Trong hành trình của mình, Khởi Nguyên không ngừng bắt gặp những cảnh tượng đau lòng. Hắn thấy một hành tinh cằn cỗi, nơi hàng triệu linh hồn của một chủng tộc đã diệt vong bị trói buộc vào những tàn tích đổ nát, không thể siêu thoát, vĩnh viễn lặp lại khoảnh khắc kinh hoàng cuối cùng của cuộc đời họ. Hắn thấy một dòng sông linh hồn, lẽ ra phải dẫn đến vòng Luân Hồi, lại bị chặn đứng bởi một bức tường năng lượng đen tối, khiến vô số linh hồn phải quay ngược lại, tan rã thành hư vô.

Có lúc, hắn thậm chí còn chạm trán với một thực thể kỳ dị. Đó là một con quái vật được tạo thành từ vô số linh hồn bị biến dạng, gào thét không ngừng, tấn công bất cứ thứ gì tiếp cận. Khởi Nguyên không giết nó. Hắn cảm nhận được nỗi đau tột cùng của nó, biết rằng nó chỉ là nạn nhân của sự hỗn loạn. Hắn chỉ dùng sức mạnh của mình để trấn an, phong ấn tạm thời nó lại, hy vọng một ngày nào đó có thể giải thoát cho nó.

Những cảnh tượng ấy không làm hắn nản lòng, mà càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn nhận ra, sự “Nghịch Thiên” của hắn không chỉ dừng lại ở việc lật đổ các vị thần, mà còn phải tái lập lại trật tự vốn có của vũ trụ, hoặc tạo ra một trật tự mới công bằng hơn. Đây không còn là cuộc chiến của một cá nhân chống lại một thế lực, mà là cuộc chiến của ý chí chống lại một quy tắc đã mục nát, một cuộc chiến để cứu rỗi vô số sinh linh.

Sau nhiều ngày phiêu du, Khởi Nguyên đến một vùng không gian hoang tàn, nơi những mảnh vỡ của một nền văn minh cổ đại trôi nổi. Những tàn tích của các cung điện tráng lệ, các đền thờ uy nghiêm giờ đây chỉ còn là những khối đá vụn bị ăn mòn bởi thời gian và năng lượng hỗn loạn. Tuy nhiên, giữa sự đổ nát đó, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc – đó là dấu vết của thời gian, nhưng không phải là sự ăn mòn thông thường. Nó như một dòng chảy bị ngưng đọng, một khoảnh khắc bị đóng băng.

Hắn hạ xuống một mảnh lục địa khổng lồ trôi nổi, nơi từng là một trung tâm tri thức của giới vực này. Các thư viện cổ đại đã bị phá hủy, nhưng Khởi Nguyên cảm nhận được những tàn dư của các pháp trận bảo vệ đã từng tồn tại. Với kinh nghiệm của mình, hắn bắt đầu tìm kiếm những dấu vết còn sót lại, những manh mối dù là nhỏ nhất.

Cuối cùng, tại một hầm ngầm bị che giấu kỹ lưỡng dưới lớp đất đá đổ nát, hắn tìm thấy một bức phù điêu cổ. Bức phù điêu không hề bị ảnh hưởng bởi thời gian hay năng lượng hỗn loạn, như thể nó được làm từ một loại vật liệu bất hoại. Trên đó, những hình ảnh và ký tự cổ xưa được khắc họa một cách tinh xảo, kể về một câu chuyện đã bị lãng quên.

Khởi Nguyên đưa tay chạm nhẹ vào bức phù điêu. Một luồng thông tin cổ xưa ập vào tâm trí hắn. Bức phù điêu kể về “Đại Đạo Nguyên Thủy”, một quy luật tối cao đã định hình nên Chư Thiên Vạn Giới. Đại Đạo này là sự cân bằng hoàn hảo giữa Sinh và Diệt, giữa Hư và Thực, giữa Âm và Dương. Và quan trọng nhất, nó là nền tảng của “Luân Hồi Chân Lý”, nơi mọi linh hồn sau khi chết đều sẽ được tái sinh, công bằng và tự nhiên.

Nhưng rồi, câu chuyện chuyển sang một giai đoạn khác, đen tối hơn. Bức phù điêu miêu tả sự xuất hiện của một “Thực Thể Hỗn Độn” từ bên ngoài Đại Đạo, một ý chí siêu việt đã tìm cách “chiếm đoạt” và “biến đổi” Đại Đạo Nguyên Thủy. Thực Thể này không muốn sự cân bằng, nó muốn quyền năng tuyệt đối, muốn kiểm soát mọi sinh linh, mọi quy tắc luân hồi để biến chúng thành công cụ phục vụ mục đích của nó.

Hình ảnh trên phù điêu trở nên hỗn loạn, miêu tả những cuộc chiến tranh kinh thiên động địa giữa những “Hộ Đạo Giả” cổ xưa và Thực Thể Hỗn Độn cùng những tạo vật của nó. Các Hộ Đạo Giả đã thất bại, hoặc ít nhất là không thể ngăn chặn hoàn toàn sự biến chất của Đại Đạo. Luân Hồi Chân Lý bị phá vỡ, thay thế bằng “Luân Hồi Biến Dị”, nơi linh hồn bị thao túng, bị giam cầm, hoặc bị lợi dụng làm vật hiến tế.

Và cuối cùng, bức phù điêu kết thúc bằng một câu nói được khắc bằng một loại ngôn ngữ đã thất truyền, nhưng Khởi Nguyên, với huyết mạch Nghịch Thiên của mình, có thể cảm nhận được ý nghĩa của nó, như một tiếng vọng từ tận cùng thời gian:

“Khi Thiên Đạo mục nát, khi Luân Hồi biến chất, chỉ có kẻ mang ý chí Nghịch Đạo mới có thể tái lập Chân Lý. Hạt giống đó, sẽ nảy mầm từ tận cùng Hỗn Độn.”

Khởi Nguyên rùng mình. Đây không chỉ là một bí mật cổ xưa, mà là một lời tiên tri, một trách nhiệm được đặt lên vai hắn. Thực Thể Hỗn Độn… liệu đó có phải là bản thể của “Thiên” mà hắn đã đối đầu, hay một thứ gì đó còn đáng sợ hơn, một kẻ thao túng đứng sau tất cả?

Hắn nhìn lại bức phù điêu, ánh mắt rực sáng. Mục tiêu đã rõ ràng. Hắn không chỉ cần đối mặt với các vị Thần, hay những Thiên Mệnh Chi Tử. Hắn cần phải đối mặt với một “Cổ đại âm mưu” đã bóp méo cả vũ trụ, và tìm ra Thực Thể Hỗn Độn đó. Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã được nâng lên một tầm cao mới, không còn chỉ là tranh đấu giành quyền sống, mà là giành lại quyền được sống và siêu thoát cho tất cả các linh hồn trong Chư Thiên Vạn Giới.

Khởi Nguyên hít sâu một hơi. “Thực Thể Hỗn Độn… Kẻ đã bóp méo Luân Hồi… Ta đến đây!”

Hắn cất giữ thông tin từ bức phù điêu vào sâu trong tâm trí, đứng dậy và hướng về phía xa xăm, nơi các dòng năng lượng hỗn loạn nhất đang tụ tập. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không đơn độc. Hắn mang theo ý chí của hàng tỷ linh hồn đang đau khổ, và ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn sẽ không bao giờ tắt. Hành trình du hành Vạn Giới của Khởi Nguyên, tìm kiếm chân tướng của Luân Hồi và đối mặt với kẻ đã thao túng nó, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8