Nghịch Thiên
Chương 441
Chương 441
Tiếng gió rít gào vẫn không ngừng than khóc trên những tàn tích của thế giới chết chóc, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi vị mục nát của thời gian. Con mắt khổng lồ trên bầu trời đã khép lại, ẩn mình vào khe nứt không gian như một kẻ săn mồi ẩn mình sau màn đêm, nhưng Khởi Nguyên biết, nó chưa hề rời đi. Áp lực vô hình vẫn lơ lửng, một lời cảnh báo, một lời thách thức im lặng. Hắn đứng đó, giữa cảnh hoang tàn, bóng lưng kiên cường như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển.
“Thực Thể Hỗn Độn… Luân Hồi… Chư Thiên Vạn Giới…” Khởi Nguyên thì thầm, từng từ ngữ như khắc sâu vào linh hồn hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều, mất mát quá nhiều, và cuối cùng, đã nhìn thấy một phần chân tướng kinh hoàng. Cái gọi là “Thiên Đạo” không phải là một quy luật tự nhiên vô tri, mà là một xiềng xích được tạo ra, một sự thao túng vĩ đại từ một thực thể siêu việt. Và hắn, Khởi Nguyên, sẽ là kẻ phá vỡ xiềng xích đó.
Trong lòng bàn tay hắn, Cổ Tháp Hỗn Độn khẽ rung động. Từ khi thức tỉnh trong Phàm Trần, nó đã là vật phẩm nghịch thiên đầu tiên của hắn, một kho báu ẩn chứa vô số bí mật. Giờ đây, khi tầm nhìn của Khởi Nguyên đã vượt ra khỏi giới hạn của một thế giới, một đại lục, hay thậm chí một Thượng Giới, hắn bắt đầu cảm nhận được sự kết nối sâu xa hơn giữa Cổ Tháp và bản thân vũ trụ. Nó không chỉ là một bảo vật cường đại, mà còn là một chìa khóa.
Ánh mắt Khởi Nguyên quét qua những tàn tích đổ nát. Nơi đây từng là một Thượng Giới rực rỡ, nhưng đã bị Thực Thể Hỗn Độn tàn phá, biến thành một nhà tù linh hồn, một minh chứng cho sự tàn độc của “Thiên Đạo”. Hắn sẽ không ở lại đây lâu hơn nữa. Nhiệm vụ của hắn là du hành, tìm kiếm, thức tỉnh. Nhưng làm thế nào để rời khỏi một thế giới đã bị phong tỏa hoàn toàn, một nơi mà ngay cả không gian cũng đã bị bóp méo đến mức không thể nhận ra?
Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Không phải lắng nghe tiếng gió hay tiếng than khóc, mà lắng nghe tiếng vọng của chính Đạo của hắn. Kể từ khi thấu hiểu được bản chất giả tạo của “Thiên Đạo”, Khởi Nguyên đã không ngừng tôi luyện “Nghịch Đạo” của riêng mình. Nó không chỉ là một công pháp, một cách tu luyện, mà là một triết lý, một ý chí chống lại mọi sự áp đặt. Giờ đây, Nghịch Đạo của hắn đã đạt đến một cảnh giới mới, đủ để cảm nhận được sự vận hành của các quy tắc sâu xa nhất.
Một luồng linh lực hùng hậu từ trong đan điền Khởi Nguyên tuôn trào, bao bọc lấy Cổ Tháp Hỗn Độn. Khác với những lần trước, hắn không cố gắng điều khiển Cổ Tháp để hấp thu năng lượng hay trấn áp kẻ địch. Lần này, hắn truyền vào nó một loại ý chí, một khát khao vượt thoát. Cổ Tháp Hỗn Độn rung lên bần bật, những hoa văn cổ xưa trên thân tháp phát sáng mờ ảo, như những mạch máu đang được bơm đầy năng lượng.
Khởi Nguyên cảm thấy Cổ Tháp không còn là một vật thể độc lập, mà là một phần mở rộng của chính linh hồn hắn. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn điểm sáng li ti đang lóe lên và vụt tắt trong không gian xung quanh, đó là các khe nứt không gian, các điểm yếu trong kết cấu của “Thiên Đạo” phong tỏa thế giới này. Chúng quá nhỏ, quá tạm bợ để bất kỳ cường giả nào có thể lợi dụng. Nhưng với Nghịch Đạo, hắn không cần một đường đi có sẵn. Hắn sẽ tự tạo ra nó.
Hắn mở mắt, ánh sáng xanh lam lóe lên trong đồng tử. Hắn giơ tay ra, Cổ Tháp Hỗn Độn bay lơ lửng trên lòng bàn tay hắn, phát ra một luồng ánh sáng chói lòa. Luồng sáng đó không phải để tấn công, mà để dò xét, để dò tìm những điểm yếu nhất, những lỗ hổng nhỏ nhất trong bức màn giam cầm vũ trụ này.
Sau một khắc im lặng đến đáng sợ, Cổ Tháp đột nhiên xoay tròn, tốc độ ngày càng nhanh. Một vết nứt vô hình bắt đầu xuất hiện ngay trước mặt Khởi Nguyên, ban đầu chỉ như một sợi chỉ mỏng manh, sau đó nhanh chóng lan rộng, xé toạc không gian chết chóc. Bên trong vết nứt, không phải là hư vô đen kịt, mà là một luồng xoáy hỗn loạn của các màu sắc, các hình ảnh chớp nhoáng, như hàng ngàn thế giới đang giao thoa và va chạm.
Đây chính là con đường dẫn đến Chư Thiên Vạn Giới. Một con đường mà không ai có thể tự do mở ra, ngoại trừ kẻ mang Nghịch Đạo trong mình.
Không chần chừ, Khởi Nguyên bước thẳng vào luồng xoáy. Cơ thể hắn cảm thấy như bị xé toạc thành hàng ngàn mảnh, linh hồn bị kéo căng đến giới hạn, nhưng ý chí của hắn vẫn vững như bàn thạch. Cổ Tháp Hỗn Độn tỏa ra ánh sáng bảo vệ, bao bọc lấy hắn, giúp hắn chống lại sự hủy diệt của không gian hỗn loạn. Trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy những hình ảnh thoáng qua: những hành tinh rực rỡ, những tinh vân khổng lồ, những chủng tộc kỳ lạ, những sinh linh mang hình dạng hắn chưa từng tưởng tượng. Đó là Vạn Giới, vô tận và bao la.
Hắn không biết mình đã trôi dạt bao lâu trong không gian hỗn loạn đó. Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc, có lẽ là hàng trăm năm. Thời gian và không gian đã mất đi ý nghĩa trong dòng chảy vô tận của các chiều không gian. Cuối cùng, một lực hút mạnh mẽ kéo hắn ra khỏi luồng xoáy, ném hắn vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Khởi Nguyên rơi xuống một khu rừng rậm rạp, thân cây cao vút chạm trời, tán lá xanh thẫm che khuất ánh sáng mặt trời. Không khí nơi đây trong lành, mang theo mùi đất ẩm và nhựa cây, khác hẳn với mùi tử khí của thế giới hắn vừa rời đi. Hắn cảm thấy một luồng sinh khí mạnh mẽ chảy khắp cơ thể, tự động chữa lành những vết thương do chuyến đi xuyên không gian gây ra.
Hắn đứng dậy, đôi mắt quét qua xung quanh. Đây là một thế giới tràn đầy sức sống. Linh khí ở đây dồi dào hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đến, nhưng lại mang một sắc thái khác biệt. Nó không cuồng bạo như linh khí ở Thượng Giới, cũng không thuần khiết và thanh tịnh như linh khí Tiên Giới. Nó mang một vẻ hoang sơ, cổ xưa, như thể chính thế giới này đã tồn tại từ thuở hồng hoang, chưa từng bị bàn tay của “Thiên Đạo” hiện tại chạm tới hoàn toàn.
Từ sâu thẳm khu rừng, hắn nghe thấy tiếng gầm của dã thú, tiếng chim hót líu lo, và cả tiếng suối chảy róc rách. Mọi thứ đều chân thực, sống động đến kinh ngạc. Đây là một thế giới chưa bị bóp méo, chưa bị vấy bẩn bởi sự thối nát của các vị thần linh ích kỷ mà hắn từng đối mặt.
Khởi Nguyên hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được một luồng Đạo vận tự nhiên đang chảy trong không khí, một loại quy tắc vận hành khác biệt. Nó không áp đặt, không gò bó, mà tự do và hài hòa. Đây chính là mảnh ghép đầu tiên hắn tìm kiếm. Mỗi thế giới, mỗi tiểu vũ trụ trong Chư Thiên Vạn Giới đều có Đạo vận riêng của nó. Thấu hiểu chúng chính là thấu hiểu bản chất của “Thiên Đạo” tổng thể, và từ đó, tìm ra cách phá vỡ nó.
Hắn không vội vàng hành động. Hắn ẩn mình trong một thân cây cổ thụ rỗng ruột, điều hòa hơi thở, lắng nghe nhịp đập của thế giới mới. Từ nơi ẩn náu, hắn cảm nhận được những luồng sinh mệnh mạnh mẽ đang di chuyển trong rừng. Không chỉ là dã thú, mà còn có những sinh linh mang trí tuệ, mang theo tu vi. Chúng không giống Tiên, không giống Thần, không giống Yêu hay Ma. Chúng là một chủng tộc hoàn toàn mới.
Một luồng suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Khởi Nguyên. Nếu “Thiên Đạo” chi phối cả luân hồi, vậy thì liệu những sinh linh ở đây có phải là những kiếp sống khác, những biến thể của linh hồn đã từng tồn tại trong các thế giới khác không? Liệu hắn có thể tìm thấy dấu vết của những người thân yêu đã mất, hay những đồng đội đã ngã xuống trong cuộc chiến với Thượng Giới, tái sinh ở đây dưới một hình hài khác?
Ý nghĩ đó khiến tim hắn khẽ nhói. Đó là một khả năng đầy hy vọng, nhưng cũng đầy đau đớn. Tuy nhiên, Khởi Nguyên nhanh chóng gạt bỏ cảm xúc cá nhân. Mục tiêu của hắn không phải là tìm kiếm quá khứ, mà là thay đổi tương lai. Để làm được điều đó, hắn cần phải mạnh mẽ hơn, hiểu biết sâu sắc hơn về Chư Thiên Luân Hồi.
Hắn quyết định. Bước đầu tiên ở thế giới mới này sẽ là quan sát và tìm hiểu. Hắn cần thu thập thông tin, cần hiểu rõ quy tắc của nơi đây, và quan trọng nhất, tìm kiếm dấu vết của những “mảnh ghép chân tướng” khác. Hắn sẽ bắt đầu từ khu rừng này, từ những sinh linh đầu tiên hắn gặp. Dù chúng là gì, chúng cũng sẽ là cánh cửa dẫn hắn đến với bí mật của thế giới này, và xa hơn nữa, của Chư Thiên Vạn Giới.
Hành trình Nghịch Thiên thực sự đã bắt đầu. Không còn là những trận chiến cá nhân, không còn là những âm mưu nhỏ lẻ. Đây là cuộc đối đầu với bản chất của vũ trụ, với Luân Hồi, với chính “Thiên”. Khởi Nguyên siết chặt nắm đấm. Hắn sẽ không cô độc. Hắn sẽ thức tỉnh những kẻ đang ngủ say, liên kết những kẻ bị áp bức, và cùng nhau, lật đổ trật tự cũ, viết lại một chân lý mới cho Chư Thiên Vạn Giới.
Hắn bước ra khỏi gốc cây, hòa mình vào màn đêm đang buông xuống. Bóng dáng hắn ẩn hiện giữa những thân cây cổ thụ, như một kẻ săn mồi đang tìm kiếm con mồi, hay một vị thần đang tìm kiếm chân lý.