Nghịch Thiên
Chương 402
Cấm thuật của Vân Phi Dương bùng nổ, không gian xung quanh Lý Vân Tiêu như bị nuốt chửng vào một vực sâu vô tận. Những sợi xích đen kịt, không phải làm từ kim loại hay năng lượng, mà từ chính bóng tối và sự tuyệt vọng, trồi ra từ hư không, quấn chặt lấy tứ chi và thân thể hắn. Mỗi mắt xích đều mang theo một ý chí ăn mòn, một lời nguyền rủa cổ xưa, hòng kéo hắn xuống nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không dám bén mảng.
Tiếng quỷ khóc thần gào không chỉ là âm thanh đơn thuần, chúng là những linh hồn bị tra tấn, bị bóp méo, đang tìm cách xâm nhập vào thức hải của Lý Vân Tiêu, gặm nhấm ý chí và phá vỡ tâm trí hắn. Một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy hắn, khiến ngũ quan tê liệt, cảm giác như bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình rạch nát.
“Vân Phi Dương, ngươi đã hoàn toàn sa đọa!” Lý Vân Tiêu gầm lên, tiếng nói của hắn xé tan màn âm u. Hắn cảm nhận được sự mục nát từ sâu thẳm trong cấm thuật này, không phải là sức mạnh của một tu sĩ bình thường, mà là sự vay mượn từ một thế lực tà ác hơn, một thứ gì đó đã bóp méo linh hồn Vân Phi Dương.
Nghịch Đạo Kiếm trong tay Lý Vân Tiêu bỗng chốc bùng lên một luồng ánh sáng chói lòa, không phải là ánh sáng vàng kim hay trắng bạc thông thường, mà là một thứ ánh sáng hỗn độn, vừa mang sự hủy diệt lại vừa ẩn chứa sự tái sinh. Đó là ánh sáng của “Đạo” bị đảo ngược, của quy tắc bị phá vỡ, của ý chí không tuân theo bất kỳ định luật nào của vũ trụ.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Nghịch Đạo Kiếm chém ra ba kiếm liên tiếp. Ba luồng kiếm quang hỗn độn như ba tia chớp xé toạc màn đêm, va chạm trực diện vào những sợi xích đen kịt. Không có tiếng kim loại va chạm, cũng không có tiếng nổ long trời lở đất. Thay vào đó, những sợi xích đen như bị một loại năng lượng đối nghịch hoàn toàn ăn mòn, chúng từ từ tan rã thành hư vô, mang theo tiếng rên rỉ thảm thiết của vô số linh hồn bị giam cầm.
Cùng lúc đó, Lý Vân Tiêu vận chuyển chân nguyên toàn thân, một vòng xoáy Nghịch Đạo vô hình hình thành quanh hắn, đẩy lùi những tiếng quỷ khóc thần gào. Mặc dù vẫn có một vài âm thanh lọt qua, nhưng chúng không thể lay chuyển được ý chí kiên định của hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đối mặt với quá nhiều cái chết, linh hồn của hắn đã được tôi luyện cứng rắn như thép, không gì có thể dễ dàng phá vỡ.
Vân Phi Dương đứng giữa không trung, khuôn mặt hắn giờ đây đã hoàn toàn biến dạng. Làn da tái nhợt như xác chết, đôi mắt đỏ ngầu như máu, và những đường gân xanh đen nổi rõ trên thái dương. Hắn không còn vẻ nho nhã, cao ngạo của một Thiên Kiêu, mà thay vào đó là sự tà dị, điên loạn của một kẻ đã đánh đổi tất cả để có được sức mạnh.
“Không thể nào! Cấm thuật ‘Vạn Linh Trầm Luân’ này là do chính Thiên Thần ban tặng, có thể trói buộc cả Tiên Đế, sao ngươi có thể thoát được?” Giọng nói của Vân Phi Dương khàn đặc, đầy vẻ không tin.
Lý Vân Tiêu cười khẩy, nụ cười mang theo sự khinh miệt sâu sắc. “Thiên Thần? Tiên Đế? Ngươi vẫn còn tin vào những thứ đó sao, Vân Phi Dương? Ngươi đã biến thành một con rối, một vật thí nghiệm để đổi lấy chút sức mạnh hời hợt đó. Ngươi đã đánh mất bản thân mình rồi!”
“Đánh mất bản thân? Ngươi biết gì chứ?” Vân Phi Dương gào lên, sự tức giận và tủi nhục bùng lên trong mắt hắn. “Ta đã phải chịu đựng những gì, ngươi có biết không? Thiên Mệnh! Cái gọi là Thiên Mệnh đó đã từ bỏ ta, đã muốn hủy diệt ta! Chỉ có sức mạnh, sức mạnh tuyệt đối mới có thể thay đổi tất cả!”
Hắn vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn tuôn ra, hóa thành hàng vạn con quỷ ảnh dữ tợn, mang theo những cây đinh ba đen kịt lao về phía Lý Vân Tiêu. Mỗi con quỷ ảnh đều mang theo một chút linh hồn của Vân Phi Dương, khiến chúng trở nên vô cùng tàn độc và khó đối phó.
Lý Vân Tiêu không nói nhiều lời. Hắn biết, Vân Phi Dương đã đi quá sâu vào con đường tà đạo, không thể quay đầu. Giờ phút này, chỉ có một trận chiến sinh tử mới có thể chấm dứt tất cả.
Hắn lướt đi như một bóng ma giữa hàng vạn quỷ ảnh, Nghịch Đạo Kiếm trong tay hắn múa lên những đường kiếm kỳ ảo, vừa nhanh vừa mạnh, vừa ảo diệu lại vừa chứa đựng sức mạnh hủy diệt. Mỗi lần kiếm quang lóe lên, một con quỷ ảnh lại bị chém tan thành tro bụi, hóa thành những luồng năng lượng đen bị Nghịch Đạo Kiếm hấp thu, củng cố thêm sức mạnh cho nó.
Cùng lúc đó, Lý Vân Tiêu vận dụng “Nghịch Thiên Quyết”, một công pháp cấm kỵ mà hắn đã tu luyện đến cảnh giới đại thành. Chân nguyên của hắn không ngừng tuôn trào, không chỉ để chống lại cấm thuật của Vân Phi Dương mà còn để phản công. Hắn không thể để cuộc chiến kéo dài, vì cấm thuật “Vạn Linh Trầm Luân” này càng kéo dài, Vân Phi Dương càng trở nên mạnh hơn bằng cách hấp thụ linh hồn của chính mình và những linh hồn bị giam cầm.
Vân Phi Dương nhìn thấy quỷ ảnh của mình bị tiêu diệt hàng loạt, sự điên loạn trong mắt hắn càng trở nên rõ rệt. “Ngươi… ngươi dám hủy diệt linh hồn của ta? Ngươi sẽ phải trả giá!”
Hắn hét lên một tiếng, toàn thân bỗng chốc bành trướng, những sợi xích đen kịt từ hư không lại một lần nữa trồi ra, nhưng lần này chúng không chỉ nhằm vào Lý Vân Tiêu, mà còn quấn lấy chính Vân Phi Dương, như muốn hòa nhập hắn vào trong cấm thuật. Làn da của hắn nứt toác, máu đen chảy ra, nhưng thay vì đau đớn, hắn lại nở một nụ cười quỷ dị.
“Đây là ‘Thiên Hồn Dung Hợp’! Ta sẽ hòa nhập vào Vạn Linh Trầm Luân, trở thành một phần của Thiên Đạo bị ruồng bỏ! Ngươi sẽ không bao giờ có thể đánh bại ta!” Giọng nói của hắn trở nên méo mó, không còn là giọng người, mà là sự tổng hòa của hàng ngàn linh hồn đang gào thét.
Lý Vân Tiêu cảm nhận được một luồng áp lực khổng lồ đang ép xuống, không phải là áp lực vật chất, mà là áp lực từ một quy tắc đang bị bóp méo, một “Thiên Đạo” đang bị tha hóa. Cấm thuật của Vân Phi Dương không chỉ là một chiêu thức, mà là một sự phản chiếu của một phần “Thiên Đạo” đã mục nát, một phần bị lãng quên hoặc bị chôn vùi trong bóng tối.
Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc như kiếm. “Thiên Đạo bị ruồng bỏ? Ngươi chỉ là một kẻ đáng thương bị lợi dụng, Vân Phi Dương. Ta sẽ không để ngươi tiếp tục làm loạn. Dù ngươi có hóa thành thứ gì, ta cũng sẽ chấm dứt tất cả!”
Lý Vân Tiêu đột nhiên phóng lên cao, Nghịch Đạo Kiếm trong tay hắn phát ra một tiếng rít chói tai, như một con rồng đang gầm thét. Hắn không còn né tránh hay phòng thủ, mà trực tiếp lao vào trung tâm của cấm thuật, nơi Vân Phi Dương đang dần hòa nhập.
“Nghịch Đạo Chi Kiếm, Phá Vạn Kiếp Luân Hồi!”
Một chiêu kiếm cuối cùng, mang theo toàn bộ tinh hoa tu luyện của Lý Vân Tiêu, toàn bộ ý chí “Nghịch Thiên” của hắn, chém thẳng vào Vân Phi Dương. Kiếm quang hỗn độn không thể nhìn rõ hình dạng, nó xuyên thấu mọi phòng ngự, mọi quy tắc, mọi xiềng xích của “Vạn Linh Trầm Luân”.
Không gian xung quanh như đóng băng trong khoảnh khắc. Sau đó, một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên hư không, không phải là do kiếm quang tạo ra, mà là do sự va chạm giữa hai loại quy tắc đối lập nhau đến cực hạn. Vết nứt đó lan rộng, nuốt chửng những sợi xích đen, những quỷ ảnh, và cả luồng hắc khí cuồn cuộn.
Vân Phi Dương mở to mắt, vẻ mặt hắn giờ đây không còn là điên loạn, mà là sự kinh hoàng tột độ. Hắn cảm nhận được “Thiên Hồn Dung Hợp” của mình đang bị một lực lượng không thể kháng cự xé nát từ bên trong. Hắn không hiểu, làm sao một phàm nhân như Lý Vân Tiêu lại có thể sở hữu sức mạnh chống lại cả một phần của “Thiên Đạo” mục nát?
“Ngươi… ngươi là ai…?” Hắn thốt lên câu cuối cùng, giọng nói đầy vẻ hoang mang, trước khi cơ thể hắn bị kiếm quang hỗn độn nuốt chửng hoàn toàn, tan biến vào hư vô, không để lại một dấu vết nào.
Cấm thuật “Vạn Linh Trầm Luân” tan biến. Tiếng quỷ khóc thần gào im bặt. Không gian trở lại bình thường, nhưng giờ đây nó mang một vết sẹo vô hình, chứng tỏ cho trận chiến vừa rồi. Lý Vân Tiêu đáp xuống đất, Nghịch Đạo Kiếm trong tay hắn vẫn còn rung nhẹ. Hắn nhìn chằm chằm vào nơi Vân Phi Dương vừa biến mất, trong lòng không khỏi cảm thấy một chút tiếc nuối.
Vân Phi Dương, một Thiên Kiêu từng được “Thiên Mệnh” ưu ái, cuối cùng lại sa đọa đến mức này. Đây không phải là kết cục hắn mong muốn cho một người bạn cũ, dù cho người đó đã từng là đối thủ. Hắn biết, sự sa đọa của Vân Phi Dương không hoàn toàn là lỗi của hắn, mà là do bàn tay thao túng của những thế lực cao hơn, những kẻ đã lợi dụng “Thiên Mệnh” để đạt được mục đích của mình.
Lý Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thượng Giới. “Thiên Thần… Tiên Đế… các ngươi đã nhúng tay vào quá sâu rồi.” Hắn lẩm bẩm. Trận chiến này đã khiến hắn nhận ra rằng, đằng sau cái gọi là “Thiên Đạo” hay “Thiên Mệnh” ở Thượng Giới này, ẩn chứa một âm mưu động trời, một sự mục nát từ sâu thẳm. Hắn không còn nghi ngờ gì nữa, con đường “Nghịch Thiên” của hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn rất nhiều, và những kẻ đứng sau Vân Phi Dương mới chính là mục tiêu thực sự của hắn.
Một luồng khí tức kỳ lạ bỗng từ nơi Vân Phi Dương biến mất bay ra, nó không phải là tàn dư của cấm thuật, mà là một mảnh vỡ linh hồn nhỏ bé, mang theo một chút thông tin mơ hồ. Lý Vân Tiêu đưa tay ra, mảnh vỡ linh hồn đó bay vào lòng bàn tay hắn, hóa thành một ký ức chớp nhoáng.
Hắn nhìn thấy một hình ảnh mờ ảo: một ngọn tháp cổ kính, sừng sững giữa biển mây, và một giọng nói lạnh lẽo, uy nghiêm vang vọng: “Kẻ yếu đuối không xứng có Thiên Mệnh. Ngươi đã thất bại, con tốt thí!”
Ngọn tháp cổ kính… giọng nói đó… Lý Vân Tiêu cau mày. Hắn chưa từng thấy ngọn tháp đó ở Thượng Giới, nhưng giọng nói kia lại mang một áp lực vô hình, một uy thế mà ngay cả các Tiên Vương hắn từng gặp cũng không thể sánh bằng. Rõ ràng, Vân Phi Dương chỉ là một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều.
Hắn nắm chặt tay, ký ức đó tan biến. “Ngọn tháp cổ kính… và kẻ tự xưng là Thiên Đạo kia… ta sẽ tìm ra các ngươi.”
Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu. Trận chiến với Vân Phi Dương chỉ là khúc dạo đầu cho những cuộc đối đầu kinh thiên động địa sắp tới.