Nghịch Thiên
Chương 401

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:00:40 | Lượt xem: 4

Từ hố sâu thăm thẳm, nơi Vân Phi Dương vừa bị Lý Vân Tiêu đánh bay xuống, một luồng khí tức cuồng bạo, điên loạn bùng nổ, xuyên thẳng lên bầu trời đã nhuốm màu hoàng hôn. Màu vàng kim thuần khiết của “Thiên Mệnh Chi Tử” đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một thứ ánh sáng vàng vọt xen lẫn những tia đỏ rực như máu, như thể chính huyết dịch của Vân Phi Dương đang hòa tan vào từng sợi chân nguyên, biến nó thành một dòng suối tử vong.

Lý Vân Tiêu đứng giữa không trung, mái tóc đen tung bay trong gió, ánh mắt sắc như lưỡi dao nhìn chằm chằm xuống hố sâu. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ tột cùng, sự sỉ nhục không thể dung thứ đang sôi trào trong Vân Phi Dương. Kẻ được “Thiên Đạo” ưu ái, kẻ tự cho mình là bất bại, giờ đây đang phải đối mặt với thất bại và sự đau đớn. Đây không còn là một cuộc chiến tranh giành danh vọng, mà là một trận tử chiến, nơi kẻ thua cuộc sẽ phải trả giá bằng tất cả.

Một bóng người vụt ra khỏi hố sâu, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một vệt mờ ảo trong không khí. Đó chính là Vân Phi Dương, nhưng giờ đây hắn trông như một ác quỷ từ địa ngục trở về. Khuôn mặt tuấn tú ngày nào giờ đây vặn vẹo trong sự căm hờn, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái. Quần áo trên người hắn rách nát, lộ ra những vết thương sâu hoắm, máu tươi vẫn còn rỉ ra, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn. Toàn thân hắn bị bao phủ bởi một lớp chân nguyên hỗn loạn, vừa mang vẻ thần thánh của “Thiên Mệnh”, vừa mang sự tà ác của huyết khí.

“Lý Vân Tiêu! Ta sẽ xé xác ngươi thành vạn mảnh! Ngươi sẽ phải hối hận vì đã thách thức Thiên Mệnh!” Giọng Vân Phi Dương khản đặc, như một tiếng gầm gừ từ sâu thẳm cổ họng. Hắn giơ tay lên, không gian xung quanh bỗng chốc vặn vẹo, vô số tia sét vàng kim pha lẫn màu máu từ hư không giáng xuống, không phải là những tia sét thông thường, mà là những lưỡi kiếm năng lượng sắc bén, mang theo ý chí hủy diệt.

“Thiên Phạt Huyết Lôi!” Vân Phi Dương gầm lên. Hàng vạn lưỡi kiếm sét lao thẳng về phía Lý Vân Tiêu, mỗi lưỡi kiếm đều có thể xé nát một ngọn núi. Uy lực của chiêu này vượt xa những gì hắn thể hiện trước đó.

Lý Vân Tiêu không hề né tránh. Hắn biết rằng né tránh vào lúc này chỉ khiến đối thủ càng thêm điên cuồng. Hai tay hắn kết ấn, một luồng kim quang chói lọi từ đan điền bùng lên, bao phủ toàn thân hắn. Đó là “Bất Diệt Kim Thân” được thôi thúc đến cực hạn, một công pháp phòng ngự mà hắn đã tu luyện đến cảnh giới đại thành. Đồng thời, một mảnh tàn phiến ngọc bội màu đen huyền bí, chính là “hạt giống Nghịch Thiên” ban đầu, lặng lẽ xuất hiện trên lòng bàn tay hắn, hấp thu một cách điên cuồng những luồng năng lượng hỗn loạn xung quanh.

“Đông!” “Đông!” “Đông!”

Vô số lưỡi kiếm sét đập vào Lý Vân Tiêu, tạo ra những tiếng va chạm đinh tai nhức óc. Không gian xung quanh hắn bị xé toạc, những vết nứt đen kịt xuất hiện rồi biến mất. Bất Diệt Kim Thân của Lý Vân Tiêu rung chuyển dữ dội, một vài vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt kim quang, nhưng hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi thép.

“Ngươi nghĩ rằng chỉ với chút giận dữ đã có thể lật ngược tình thế sao? Ngươi vẫn quá yếu, Vân Phi Dương!” Lý Vân Tiêu cười nhạt, lời nói của hắn như những mũi kim châm vào trái tim đang sục sôi phẫn nộ của Vân Phi Dương.

“Câm miệng! Ngươi là phế vật! Ngươi không có tư cách nói chuyện với ta!” Vân Phi Dương hét lên, hắn không thể chấp nhận những lời đó. Hắn là Thiên Mệnh Chi Tử, làm sao có thể bị một kẻ phàm nhân phế vật như Lý Vân Tiêu sỉ nhục đến mức này?

Hắn vung tay, một dòng sông chân nguyên vàng máu tuôn ra, hóa thành một con long xà khổng lồ, thân thể nó được tạo thành từ vô số tia sét, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu. “Thiên Mệnh Huyết Long Kích!”

Con long xà lao tới, mang theo khí thế hủy diệt. Không gian xung quanh nó vỡ vụn từng mảng. Đây là một chiêu thức không chỉ chứa đựng sức mạnh kinh hoàng mà còn mang theo ý chí nguyền rủa, muốn xé nát linh hồn đối thủ.

Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn nhận ra sự nguy hiểm trong chiêu thức này. Vân Phi Dương đang đốt cháy bản nguyên của mình, dùng chính huyết mạch “Thiên Mệnh” để kích phát sức mạnh vượt quá giới hạn. Nếu cứ tiếp tục, dù thắng thì Vân Phi Dương cũng sẽ phải trả giá đắt.

Nhưng hắn không thể mềm lòng. Đây là con đường Nghịch Thiên mà hắn đã chọn. Nếu không thể đạp đổ một “Thiên Mệnh Chi Tử” giả tạo như Vân Phi Dương, làm sao hắn có thể đối đầu với “Thiên Đạo” thực sự sau này?

Trong khoảnh khắc, Lý Vân Tiêu thu tay lại, không còn giữ Bất Diệt Kim Thân. Thay vào đó, hắn triệu hồi ra một thanh trường kiếm cổ xưa, thân kiếm màu đen tuyền, không có hoa văn, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức u ám, nặng nề, như thể nó đã chứng kiến sự sụp đổ của vô số kỷ nguyên. Đây là “Nghịch Đạo Kiếm”, thanh kiếm được rèn từ một mảnh vỡ của vũ trụ sơ khai, mang theo một phần ý chí “Nghịch Đạo”.

“Vân Phi Dương, ngươi nói Thiên Mệnh của ngươi là bất khả chiến bại? Vậy ta sẽ dùng Nghịch Đạo của ta để chứng minh, nó chỉ là một trò cười!” Lý Vân Tiêu gầm nhẹ, chân nguyên trong cơ thể hắn bùng nổ, không phải là loại rực rỡ chói mắt, mà là một luồng năng lượng sâu thẳm, nặng nề, mang theo sự tĩnh mịch của vũ trụ. Hắn vung kiếm, không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một nhát chém đơn giản, nhưng lại ẩn chứa hàng vạn đạo lý.

“Nghịch Đạo Phá Thiên!”

Một luồng kiếm khí màu đen tuyền, sắc bén đến mức có thể cắt đứt cả thời gian và không gian, lao thẳng vào con Thiên Mệnh Huyết Long. Hai luồng sức mạnh tối thượng va chạm giữa không trung, tạo ra một cảnh tượng kinh hoàng.

“Rầm!!!!!”

Tiếng nổ vang vọng khắp chân trời, chấn động cả đại lục. Khí lưu hỗn loạn quét qua, xé nát những ngọn núi xa xa thành bụi phấn, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Bầu trời như bị xé toạc, để lộ ra những vết nứt đen kịt khổng lồ, như thể một tấm gương bị đập vỡ. Khói bụi và năng lượng nổ tung che khuất tầm nhìn, khiến không ai có thể thấy rõ bên trong.

Trong khoảnh khắc đó, Vân Phi Dương cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình, không thuộc về bất kỳ loại năng lượng nào mà hắn từng biết, đang xuyên qua mọi lớp phòng ngự của hắn, nhắm thẳng vào cội nguồn “Thiên Mệnh” trong cơ thể hắn. Đó là một thứ sức mạnh đối nghịch hoàn toàn với bản chất của “Thiên Đạo”, một thứ Đạo lý mà hắn chưa từng hình dung.

Con Thiên Mệnh Huyết Long gầm lên đau đớn, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu nứt ra, những tia sét vàng máu bắn tung tóe. Kiếm khí Nghịch Đạo sắc bén như lưỡi hái tử thần, từ từ xuyên thủng từng lớp một, cuối cùng chém thẳng vào linh hồn của con rồng. Nó vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ, biến mất trong không trung.

Vân Phi Dương hộc ra một ngụm máu lớn, cơ thể hắn lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ. Hắn cảm thấy một phần “Thiên Mệnh” trong cơ thể mình đã bị phá hủy, một vết rạn nứt không thể hàn gắn xuất hiện trong tâm hồn hắn. Cảm giác đau đớn này không chỉ đến từ thể xác, mà còn từ sự sụp đổ của niềm tin, sự kiêu hãnh của hắn.

“Không thể nào… Làm sao ngươi có thể… phá hủy Thiên Mệnh của ta một lần nữa?” Hắn thì thào, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn và không thể tin được. Hắn đã dốc hết sức, đã đốt cháy bản nguyên, nhưng vẫn không thể đánh bại Lý Vân Tiêu. Kẻ này, rốt cuộc là quái vật phương nào?

Khi khói bụi tan đi, Lý Vân Tiêu vẫn đứng đó, thanh Nghịch Đạo Kiếm trong tay hắn vẫn tỏa ra luồng khí tức u ám, nhưng không hề bị sứt mẻ. Trên người hắn, có vài vết thương nhỏ, nhưng không đáng kể. Ánh mắt hắn lạnh lùng, nhìn thẳng vào Vân Phi Dương đang run rẩy.

“Thiên Mệnh của ngươi, vốn dĩ chỉ là một lớp vỏ bọc yếu ớt. Ngươi quá dựa dẫm vào nó, Vân Phi Dương. Ngươi chưa bao giờ thực sự dựa vào chính mình.” Lý Vân Tiêu nói, giọng điệu không chút cảm xúc, nhưng mỗi lời nói đều như những mũi tên độc, ghim vào tâm trí Vân Phi Dương.

“Ngươi… Ngươi đang nói dối! Ta là Thiên Mệnh Chi Tử! Ta là người được chọn! Ngươi chỉ là một kẻ phế vật! Một kẻ ngoại đạo!” Vân Phi Dương điên cuồng gầm lên, hắn không chấp nhận sự thật này. Hắn không thể chấp nhận rằng kẻ mà hắn luôn coi thường lại có thể đánh bại mình một cách triệt để như vậy.

Trong cơn tuyệt vọng và phẫn nộ cùng cực, Vân Phi Dương đột nhiên bật cười, một nụ cười quái dị, đầy vẻ cam chịu nhưng cũng vô cùng điên loạn. Hắn ngẩng đầu lên trời, hai mắt đỏ ngầu nhìn thấu tầng mây. “Được thôi… Nếu Thiên Mệnh của ta là giả… Nếu con đường này là sai… Vậy thì ta sẽ tự mình tạo ra Thiên Mệnh của riêng ta!”

Một luồng hắc khí bỗng chốc bùng nổ từ cơ thể Vân Phi Dương, không phải là chân nguyên vàng máu nữa, mà là một thứ năng lượng thuần túy tà ác, mang theo mùi vị của sự hủy diệt và sa đọa. Mái tóc hắn từ màu đen bỗng chốc chuyển sang màu trắng bệch, làn da trở nên tái nhợt như xác chết. Đôi mắt hắn không còn đỏ ngầu nữa, mà trở thành một màu đen kịt không có con ngươi, sâu thẳm như vực thẳm.

Cảm giác nguy hiểm lập tức dâng lên trong lòng Lý Vân Tiêu. Đây không còn là sức mạnh của “Thiên Mệnh Chi Tử” nữa, mà là một thứ sức mạnh hoàn toàn khác, một thứ sức mạnh bị cấm kỵ. Vân Phi Dương, trong cơn tuyệt vọng, đã đi vào một con đường tà đạo, một con đường mà hắn có thể phải trả giá bằng chính linh hồn của mình.

“Ngươi… Ngươi đã làm gì?” Lý Vân Tiêu trầm giọng hỏi, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí tà ác đang từ từ thức tỉnh trong cơ thể Vân Phi Dương, một thứ ý chí không thuộc về thế giới này.

Vân Phi Dương không trả lời. Hắn chỉ giơ tay lên, một đạo phù văn màu đen như mực, được khắc họa bằng chính máu của hắn, hiện ra giữa không trung. Đạo phù văn đó tỏa ra một luồng năng lượng kinh hoàng, khiến không gian xung quanh Lý Vân Tiêu bị phong tỏa hoàn toàn. Đây là một loại cấm thuật cổ xưa, một loại thuật pháp có thể triệu hồi sức mạnh từ vực sâu.

“Lý Vân Tiêu… Ngươi muốn Nghịch Thiên? Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy, thứ sức mạnh còn đáng sợ hơn cả Thiên Đạo…” Vân Phi Dương nở một nụ cười ma quái, giọng nói của hắn không còn là giọng của con người nữa, mà là một âm thanh rít lên đầy quỷ dị, như đến từ một chiều không gian khác. Hắn, đã hoàn toàn biến chất.

Trận chiến, đã vượt ra khỏi giới hạn của một cuộc đối đầu giữa hai thiên tài. Nó đã trở thành một cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự phản kháng và sự sa đọa, một cuộc chiến định đoạt số phận của Lý Vân Tiêu và cả Vân Phi Dương.

Lý Vân Tiêu nắm chặt Nghịch Đạo Kiếm, ánh mắt hắn lóe lên một tia quyết đoán. Hắn biết, đối thủ trước mặt hắn giờ đây không còn là Vân Phi Dương mà hắn từng biết. Hắn đã biến thành một thứ gì đó nguy hiểm hơn, tà ác hơn. Nhưng điều đó không làm hắn lùi bước. Con đường Nghịch Thiên của hắn, sẽ không dừng lại trước bất kỳ trở ngại nào.

Cấm thuật từ Vân Phi Dương đã được kích hoạt hoàn toàn. Những sợi xích đen kịt từ hư không trồi ra, quấn lấy Lý Vân Tiêu, muốn kéo hắn vào một vực sâu không tên. Khắp nơi, tiếng quỷ khóc thần gào vang vọng, như muốn xé nát tâm trí hắn.

“Đáng tiếc, Vân Phi Dương. Ngươi đã chọn con đường sai lầm. Nhưng ta, Lý Vân Tiêu, sẽ chấm dứt sự điên cuồng của ngươi!” Lý Vân Tiêu gầm lên, toàn thân hắn bùng phát ra một luồng chân nguyên vô tận, Nghịch Đạo Kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8