Nghịch Thiên
Chương 400
Giọng nói lạnh lùng, đầy uy áp của Vân Phi Dương tựa như Thiên Lôi giáng xuống, không chỉ vang vọng khắp Thiên Linh Tông mà còn chấn động tâm can của vô số đệ tử, trưởng lão. Cả ngọn núi cao nhất, nơi Vân Phi Dương ngự trị, bỗng chốc bùng lên một quầng sáng chói lòa, màu vàng kim rực rỡ, tựa như một mặt trời thứ hai vừa mọc lên giữa ban ngày. Quầng sáng đó không ngừng lan tỏa, đẩy lùi mọi áp lực vô hình mà Lý Vân Tiêu mang đến, thậm chí còn khiến những linh thú ẩn mình trong sơn mạch phải run rẩy, quỳ phục.
Lý Vân Tiêu vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như hồ sâu, không chút gợn sóng trước sự thị uy đầy kiêu ngạo của đối phương. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu, chờ đợi cuộc đối đầu trực diện với cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” này. Hắn biết, Vân Phi Dương không chỉ là một đối thủ cá nhân, mà là biểu tượng cho mọi thứ mà hắn muốn lật đổ.
Từ giữa quầng sáng chói lòa, một bóng người chậm rãi bước ra. Vân Phi Dương. Hắn khoác trên mình bộ trường bào màu trắng tinh khiết, thêu dệt những hoa văn cổ xưa tựa như mây trời. Mái tóc đen dài được vấn gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú không tì vết, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự ngạo mạn đến tận xương tủy, một sự tự tin tuyệt đối vào bản thân và vào “Thiên Mệnh” mà hắn tin mình đang gánh vác. Hắn không hề bay ra, mà tựa như đang bước đi trên hư không, mỗi bước chân đều tạo ra những gợn sóng năng lượng vô hình, khiến không khí xung quanh hắn trở nên đặc quánh, nặng nề.
“Lý Vân Tiêu, ngươi thật sự đã vượt quá giới hạn.” Vân Phi Dương hạ giọng, âm điệu chứa đựng sự thất vọng và khinh miệt sâu sắc, như thể đang nhìn một con kiến cố gắng lay chuyển đại thụ. “Ngươi là một phế vật, một kẻ bị ruồng bỏ bởi Thiên Đạo. Ngươi nghĩ rằng bằng cách nào đó, ngươi có thể thách thức trật tự?”
Lý Vân Tiêu nở một nụ cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai và thách thức. “Phế vật? Trật tự? Thiên Đạo? Ngươi nói nhiều quá, Vân Phi Dương. Trong mắt ta, ngươi chẳng qua chỉ là một con rối được che đậy bằng danh xưng ‘Thiên Mệnh’, một kẻ tự lừa dối mình rằng quyền năng của mình là chân lý.”
Lời nói của Lý Vân Tiêu như những lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào sự tự tôn của Vân Phi Dương. Vầng hào quang quanh hắn bỗng chốc bùng lên dữ dội hơn, những tia sét vàng kim bắt đầu nhảy múa xung quanh, xé rách không gian. Các vị thái thượng trưởng lão và hộ pháp của Thiên Linh Tông, những người đang lơ lửng trên không trung để quan sát, đều cảm thấy áp lực đè nặng, sắc mặt tái nhợt. Đây là khí tức của một cường giả đỉnh phong, một người được “Thiên Đạo” ưu ái.
“Vô tri!” Vân Phi Dương lạnh lùng thốt ra, không còn giữ được vẻ bình thản. Hắn giơ tay, một luồng kim quang tinh khiết từ lòng bàn tay phóng ra, hóa thành một đạo kiếm khí khổng lồ, sáng chói như mặt trời. Kiếm khí này không hề mang theo sát ý cuồng bạo, mà lại ẩn chứa một loại “ý chí” của Thiên Địa, một sự trấn áp tuyệt đối, tựa như muốn nghiền nát mọi thứ không tuân theo quy tắc.
“Đây là ‘Thiên Hà Trảm’! Cung nghênh Vân Phi Dương thiếu tông chủ!” Một vị trưởng lão không kìm được sự kinh hãi, thốt lên. Các đệ tử dưới chân núi đều đồng loạt quỳ rạp, không dám nhìn thẳng vào ánh sáng chói lọi của kiếm khí.
Lý Vân Tiêu không né tránh. Hắn đứng thẳng, ánh mắt kiên định. Trong khoảnh khắc đó, linh lực trong đan điền hắn bùng nổ, không còn chút che giấu nào. Một luồng khí tức đen tối, hỗn loạn nhưng đầy mạnh mẽ, đối lập hoàn toàn với kim quang của Vân Phi Dương, trào dâng từ cơ thể hắn. Khí tức này không thuộc về bất kỳ loại công pháp chính thống nào, mà tựa như một dòng xoáy nghịch lưu, muốn xé toạc mọi quy tắc. Hắn vung tay, “Thiên Huyễn Ma Quyết” vận chuyển đến cực hạn, một ngọn lửa đen kịt, mang theo sức mạnh của hủy diệt và tái sinh, ngưng tụ thành một chưởng ấn khổng lồ, đối đầu trực diện với “Thiên Hà Trảm”.
“Huyễn Diệt Chưởng!”
ẦM!!!
Hai luồng sức mạnh đối lập va chạm giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Không gian xung quanh vặn vẹo, nứt toác thành từng mảnh như gương vỡ. Ánh sáng vàng kim và ngọn lửa đen kịt tranh giành nhau, nuốt chửng lẫn nhau. Một làn sóng xung kích kinh hoàng quét ngang, san phẳng những ngọn núi nhỏ xung quanh Thiên Linh Tông, khiến hàng vạn cây cối hóa thành tro bụi, các tòa kiến trúc xa hoa đều rung chuyển dữ dội.
Các thái thượng trưởng lão và hộ pháp phải đồng loạt liên thủ, dốc toàn lực dựng lên một kết giới phòng ngự khổng lồ, bảo vệ Thiên Linh Tông khỏi bị hủy diệt trong nháy mắt. Sắc mặt bọn họ trắng bệch, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ. Sức mạnh này đã vượt xa tưởng tượng của họ, đây không còn là cuộc chiến của thế hệ trẻ nữa, mà là cuộc đối đầu của những cường giả cấp độ tông môn, thậm chí là cao hơn.
“Ngươi… làm sao có thể có được sức mạnh này?” Vân Phi Dương lùi lại nửa bước, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc hiếm có. Hắn không ngờ rằng một kẻ được gọi là “phế vật” lại có thể đối chọi ngang ngửa với “Thiên Hà Trảm” của mình, một chiêu thức ẩn chứa ý chí của Thiên Đạo.
Lý Vân Tiêu cười khẩy. “Ngươi chỉ biết sức mạnh được ban cho, làm sao hiểu được sức mạnh giành lấy? Sức mạnh của ta, là do chính ta tạo ra, từ nghịch cảnh, từ sự phản kháng. Nó không phải là quà tặng của ‘Thiên’, mà là sự thách thức đối với ‘Thiên’!”
Hắn không đợi Vân Phi Dương phản ứng, thân hình Lý Vân Tiêu bỗng chốc hóa thành một đạo tàn ảnh, lao thẳng về phía Vân Phi Dương. Tốc độ của hắn nhanh đến mức ngay cả các cường giả lão bối cũng khó mà nắm bắt. Hắn không còn sử dụng những chiêu thức hoa mỹ, mà là những đòn đánh trực diện, mạnh mẽ, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh phá hủy của “Nghịch Đạo”, muốn xé nát mọi phòng ngự của Vân Phi Dương.
Vân Phi Dương hừ lạnh một tiếng. “Muốn cận chiến sao? Ngươi quá coi thường Thiên Mệnh rồi!” Hắn cũng không né tránh, mà chủ động nghênh đón. Từ cơ thể hắn, vô số tia sáng vàng kim bùng nổ, tạo thành một lớp giáp năng lượng kiên cố, tựa như một vị thần giáng thế. Mỗi cú đấm của Vân Phi Dương đều mang theo một luồng khí tức “chính đạo”, uy nghiêm và mạnh mẽ, như thể chính Thiên Địa đang ra tay.
BA… BA… BA…
Giữa không trung, hai bóng người va chạm kịch liệt. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên, mỗi lần va chạm đều tạo ra những đợt sóng xung kích khiến không gian run rẩy. Lý Vân Tiêu linh hoạt như một con rồng, những đòn đánh của hắn quỷ dị, khó lường, không theo bất kỳ quy tắc nào. Ngược lại, Vân Phi Dương lại mạnh mẽ và trực diện, mỗi chiêu thức đều mang theo sự uy áp của Thiên Đạo, ép buộc đối thủ phải tuân phục.
Lý Vân Tiêu cảm thấy một áp lực lớn. Sức mạnh của Vân Phi Dương quả thực rất đáng sợ, không hổ danh là Thiên Mệnh Chi Tử. Luồng linh lực vàng kim của hắn không chỉ có sức mạnh vật lý đáng kinh ngạc mà còn ẩn chứa một loại “ý chí” trấn áp, muốn bóp méo ý chí của Lý Vân Tiêu, khiến hắn phải khuất phục. Nhưng Lý Vân Tiêu càng bị trấn áp, ý chí Nghịch Thiên trong hắn lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn.
“Hư vô Thiên Địa, phá diệt vạn vật!” Lý Vân Tiêu gầm nhẹ. Đột nhiên, từ sâu trong đan điền hắn, một luồng năng lượng Hỗn Độn cổ xưa bùng nổ. Đây chính là sức mạnh của vật phẩm nghịch thiên mà hắn đã đoạt được từ thuở ban đầu, hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm. Làn khí tức Hỗn Độn này không mang bất kỳ màu sắc hay hình dạng cụ thể nào, nhưng khi nó xuất hiện, mọi ánh sáng vàng kim của Vân Phi Dương dường như bị nuốt chửng, bị làm mờ đi.
Một vòng xoáy Hỗn Độn nhỏ bé xuất hiện trên nắm đấm của Lý Vân Tiêu. Hắn không chút do dự, tung ra một cú đấm cực mạnh, nhắm thẳng vào ngực Vân Phi Dương. Cú đấm này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn mang theo ý chí muốn phá vỡ mọi quy tắc, muốn đưa mọi thứ về khởi nguyên, về sự Hỗn Độn.
Vân Phi Dương cảm nhận được nguy hiểm chết người. Hắn chưa bao giờ đối mặt với một loại sức mạnh kỳ lạ và đáng sợ đến vậy. Nó không giống linh lực, không giống ma khí, mà là một sự tồn tại vượt qua mọi khái niệm về “Thiên Đạo” mà hắn biết. Hắn lập tức vận chuyển toàn bộ “Thiên Linh Quyết”, triệu hồi một đạo Thiên Mệnh Hộ Thể Thuẫn, một lớp khiên ánh sáng vàng kim dày đặc, bao bọc lấy cơ thể.
OÀNH!!!
Cú đấm Hỗn Độn của Lý Vân Tiêu va chạm trực diện vào Thiên Mệnh Hộ Thể Thuẫn. Lớp khiên vàng kim không hề bị vỡ vụn ngay lập tức, nhưng nó lại bắt đầu méo mó, biến dạng một cách kỳ lạ, như thể thời gian và không gian xung quanh nó đang bị xé rách. Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện, rồi nhanh chóng lan rộng.
“Cái gì?!” Vân Phi Dương thất thanh kêu lên. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy đang không ngừng ăn mòn và phân giải phòng ngự của mình. Lớp khiên Thiên Mệnh mà hắn tự hào, thứ có thể chống lại mọi đòn tấn công của cường giả cùng cấp, đang dần dần bị xuyên thủng.
Lý Vân Tiêu không bỏ lỡ cơ hội. Hắn gầm lên một tiếng, toàn bộ sức mạnh Nghịch Thiên dồn hết vào cú đấm, xuyên thủng hoàn toàn Thiên Mệnh Hộ Thể Thuẫn. Nắm đấm mang theo vòng xoáy Hỗn Độn cuối cùng cũng đập mạnh vào ngực Vân Phi Dương.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Vân Phi Dương phun ra một ngụm máu tươi, thân thể hắn bị đánh bay ngược về phía sau như một viên đạn, đâm sầm vào ngọn núi cao nhất của Thiên Linh Tông, tạo ra một hố sâu khổng lồ. Bụi đất và đá vụn bắn tung tóe. Toàn bộ Thiên Linh Tông chấn động dữ dội.
Các thái thượng trưởng lão và hộ pháp đều sững sờ, kinh hãi đến tột độ. Vân Phi Dương, Thiên Mệnh Chi Tử, lại bị Lý Vân Tiêu đánh trọng thương chỉ bằng một cú đấm! Điều này… điều này là không thể!
Lý Vân Tiêu lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt hắn tuy có chút tái nhợt vì dốc hết sức lực, nhưng ánh mắt lại bừng sáng vẻ kiên định và ngạo nghễ. Hắn nhìn chằm chằm vào hố sâu trên ngọn núi, nơi Vân Phi Dương đang nằm. Hắn biết, một đòn này không thể kết thúc cuộc chiến. Vân Phi Dương, với thân phận Thiên Mệnh Chi Tử, chắc chắn còn ẩn giấu những bí mật và sức mạnh khác.
Nhưng hắn đã chứng minh được một điều. Thiên Mệnh, không phải là bất khả chiến bại. Và con đường Nghịch Thiên của hắn, chỉ vừa mới bắt đầu.
Một tiếng gầm giận dữ, đầy đau đớn và không thể tin được, vang lên từ hố sâu. “Lý… Vân… Tiêu! Ngươi… Ngươi dám phá hủy Thiên Mệnh của ta!”
Từ hố sâu, một luồng khí tức còn đáng sợ hơn trước gấp bội bỗng chốc bùng nổ, màu vàng kim không còn thuần khiết nữa, mà xen lẫn những tia đỏ rực như máu. Vân Phi Dương, lúc này không còn giữ được vẻ ung dung của Thiên Mệnh Chi Tử, hắn đã bị thương, đã bị sỉ nhục. Và sự phẫn nộ của một kẻ được “Thiên Đạo” ưu ái, khi bị thách thức, còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
Lý Vân Tiêu nhếch môi. “Thiên Mệnh của ngươi? Nó vốn dĩ không tồn tại. Hoặc nếu có, thì hôm nay, ta sẽ đạp đổ nó!”
Trận chiến, chỉ mới thực sự bắt đầu.