Nghịch Thiên
Chương 403
Sự im lặng bao trùm quảng trường rộng lớn, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình. Toàn bộ Thượng Giới cường giả, từ Tiên Tôn đến Tiên Vương, thậm chí cả những lão quái vật ẩn mình đã xuất quan vì trận chiến này, đều chết lặng. Ánh mắt họ đổ dồn vào Lý Vân Tiêu, kẻ đang đứng sừng sững giữa trung tâm tàn tích, khí tức vẫn cuồn cuộn như biển cả.
Vân Phi Dương, Thiên Mệnh Chi Tử được kỳ vọng nhất của Tiên Giới, đã tan biến. Không một dấu vết, không một mảnh vụn linh hồn. Hắn dường như chưa từng tồn tại, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian chỉ trong một khoảnh khắc cuối cùng, dưới sự phán xét lạnh lẽo từ một ý chí vô hình. Cái giọng nói uy nghiêm kia, dẫu chỉ vang vọng trong tâm thức Lý Vân Tiêu, nhưng lại mang theo một loại sức mạnh xuyên thấu không gian và thời gian, một sự tuyệt đối khiến người ta rợn tóc gáy.
Lý Vân Tiêu nắm chặt tay. Cảm giác phẫn nộ cùng quyết tâm cuộn trào trong huyết quản. Hắn không chỉ đánh bại Vân Phi Dương, mà còn chạm đến một góc khuất kinh hoàng của Thượng Giới, nơi những kẻ điều khiển số phận sinh linh Vạn Giới đang ẩn mình. Cái ngọn tháp cổ kính kia, chắc chắn là một tồn tại kinh thiên động địa, một biểu tượng của quyền năng siêu việt mà hắn chưa từng biết đến. Tiên Vương? Tiên Đế? E rằng còn xa mới đủ sức mạnh để sánh bằng.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp khí tức hỗn loạn trong cơ thể. Trận chiến vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều, nhưng ý chí của hắn lại trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây không chỉ là chống lại những kẻ hãm hại hắn, không chỉ là phá vỡ xiềng xích của số phận, mà là đối đầu trực diện với cả một hệ thống, một trật tự đã được thiết lập từ vô số kỷ nguyên.
“Kẻ yếu đuối không xứng có Thiên Mệnh. Ngươi đã thất bại, con tốt thí!”
Giọng nói đó vẫn văng vẳng bên tai, như một lời sỉ nhục, nhưng cũng là một lời cảnh báo. Vân Phi Dương, một Thiên Kiêu được mệnh danh là bất bại, lại chỉ là một “con tốt thí” trong mắt kẻ đứng sau. Vậy còn hắn, Lý Vân Tiêu, một phàm nhân từ hạ giới, một kẻ ngoại lai trong mắt Thượng Giới, sẽ là gì? Một dị số cần phải bị xóa bỏ?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu sắc bén như dao, quét qua đám đông. Hắn cảm nhận được hàng trăm luồng thần niệm dò xét, hàng nghìn ánh mắt phức tạp. Có kính nể, có sợ hãi, có nghi ngờ, và cả sự thù địch tiềm ẩn. Thượng Giới, không hề là một nơi hòa bình. Sự xuất hiện của hắn, một kẻ đến từ hạ giới lại có thể đánh bại Thiên Mệnh Chi Tử, đã phá vỡ mọi quy tắc và trật tự vốn có. Hắn biết, từ giờ trở đi, hắn sẽ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, và cũng là mục tiêu của mọi âm mưu.
Một lão nhân râu tóc bạc phơ, khí tức uyên thâm như biển cả, bước ra khỏi đám đông. Hắn là một vị Tiên Vương lão làng, thuộc về một Tiên Cung cổ xưa, từng chứng kiến vô số thăng trầm của Tiên Giới. Ánh mắt hắn nhìn Lý Vân Tiêu vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự cảnh giác sâu sắc.
“Vân Tiêu tiểu hữu,” lão nhân lên tiếng, giọng nói trầm ổn, “ngươi đã chứng minh được thực lực vượt trội. Nhưng việc Vân Phi Dương tan biến không dấu vết, và cái giọng nói kia… ngươi có thể giải thích rõ hơn không?”
Lý Vân Tiêu nhìn thẳng vào mắt lão Tiên Vương. Hắn biết, đây là một cuộc thăm dò. Hắn không thể tiết lộ quá nhiều, nhưng cũng không thể im lặng hoàn toàn. Sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả sự thật.
“Giải thích?” Lý Vân Tiêu cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai, “Ta chỉ biết, có kẻ tự xưng là Thiên Đạo, lại xem sinh linh Vạn Giới là con cờ, là tốt thí. Vân Phi Dương có Thiên Mệnh trong tay, lại bị chính ‘Thiên Đạo’ của hắn vứt bỏ khi thất bại. Chư vị Tiên Vương, chẳng lẽ các người không cảm thấy rùng mình sao?”
Lời nói của Lý Vân Tiêu như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí của mọi cường giả hiện diện. Ánh mắt họ trở nên hoang mang tột độ. Nếu Thiên Mệnh Chi Tử còn bị xem là con tốt, vậy những người khác thì sao? Toàn bộ Tiên Giới, liệu có phải cũng đang nằm trong bàn tay thao túng của một kẻ nào đó? Cái khái niệm Thiên Đạo mà họ luôn tôn sùng, liệu có phải chỉ là một vỏ bọc cho một ý chí ích kỷ và tàn nhẫn?
Lão Tiên Vương kia khẽ nhíu mày. “Ngươi nói ‘kẻ tự xưng là Thiên Đạo’… ý ngươi là, Thiên Đạo không phải là ý chí vũ trụ tự nhiên, mà là một thực thể?”
“Có thể,” Lý Vân Tiêu đáp, ánh mắt xa xăm, “hoặc là một hệ thống, một trật tự đã bị bóp méo bởi một thực thể. Ta không biết. Nhưng ta sẽ tìm ra.”
Hắn nói xong, không đợi ai kịp phản ứng, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo lưu quang, biến mất khỏi quảng trường. Hắn không muốn bị kẹt lại trong những cuộc điều tra vô nghĩa hay những âm mưu tranh giành quyền lực. Ưu tiên hàng đầu của hắn bây giờ là thu thập thông tin.
Thượng Giới rộng lớn vô biên, ẩn chứa vô số bí mật và truyền thuyết cổ xưa. Ngọn tháp cổ kính kia, chắc chắn không phải là một tồn tại vô danh. Một Tiên Vương lão làng như kẻ vừa nãy còn không biết, chứng tỏ nó bị che giấu cực kỳ kỹ lưỡng, hoặc thuộc về một tầng không gian, một thời đại khác. Lý Vân Tiêu cần phải tìm đến những nơi cất giữ điển tịch cổ xưa nhất, những di chỉ đổ nát nhất, hoặc những thế lực đã tồn tại từ thời khai thiên lập địa.
Hắn nhớ lại những lời mà cố nhân từng nói, những lời tiên tri về một kẻ phá vỡ trật tự, một người mang theo Thiên Kiếp để tái tạo vũ trụ. Ban đầu hắn chỉ nghĩ đó là một lời nói suông, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đang dần hiện rõ. Con đường của hắn, không phải là một con đường đơn độc, mà là một cuộc hành trình vạch trần chân tướng, một sự phản kháng lại những xiềng xích vô hình đã trói buộc Vạn Giới từ vô số kỷ nguyên.
Lý Vân Tiêu hạ xuống một thành trấn sầm uất cách xa chiến trường. Hắn thay đổi dung mạo, che giấu khí tức. Thượng Giới là nơi cá lớn nuốt cá bé, và hắn, dù mạnh mẽ, vẫn là một kẻ ngoại lai đang đối đầu với một thế lực vượt xa sự tưởng tượng. Sự cẩn trọng là không bao giờ thừa.
Hắn bước vào một quán trà nhỏ, gọi một tách trà linh thảo và lắng nghe những câu chuyện phiếm của những tu sĩ xung quanh. Đây là cách nhanh nhất để nắm bắt tình hình Thượng Giới, những tin đồn, những truyền thuyết, những bí ẩn. Có thể trong vô vàn thông tin hỗn tạp đó, sẽ có một manh mối dẫn hắn đến ngọn tháp cổ kính kia, đến kẻ tự xưng là Thiên Đạo.
Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt lo lắng, những tiếng thở dài về sự bất công của vận mệnh, những lời than vãn về Thiên Kiếp khắc nghiệt. Hắn chợt nhận ra, không phải chỉ có Vân Phi Dương là “con tốt thí”. Mà toàn bộ sinh linh Vạn Giới, dưới sự thao túng của “Thiên Đạo” kia, đều đang sống trong một ván cờ lớn, nơi họ không hề có quyền định đoạt số phận của mình.
Một tia sáng lóe lên trong mắt Lý Vân Tiêu. “Thiên Đạo ư? Ta sẽ chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân, một kẻ bị ruồng bỏ, có thể lật đổ mọi thứ. Sẽ không có kẻ nào có thể xem Vạn Giới là bàn cờ, xem sinh linh là quân cờ được nữa.”
Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, không chỉ là vì bản thân, mà còn vì tất cả những sinh linh đang bị áp bức. Hắn sẽ là ngọn cờ, là ngọn lửa thắp sáng hy vọng trong màn đêm vô tận của sự thao túng. Hành trình Thượng Giới Tranh Bá, mới chỉ thực sự bắt đầu.