Nghịch Thiên
Chương 381
Từng bước chân của Lý Vân Tiêu vững chãi in hằn trên nền đất cứng, nhưng dưới lớp đất ấy, hắn cảm nhận được một sự sống động khác biệt hoàn toàn so với hạ giới. Linh khí ở đây không chỉ đậm đặc hơn, mà còn mang theo một loại cổ xưa, một cảm giác vĩnh hằng mà hắn chưa từng nếm trải. Hít thở sâu, một luồng năng lượng tinh khiết tràn vào đan điền, khiến linh lực trong cơ thể hắn như được gột rửa, tinh luyện thêm một tầng. Thượng Giới quả nhiên không hổ danh.
Hắn ngước nhìn những ngọn núi xa xa. Chúng không còn đơn thuần là những khối đá sừng sững, mà như những bức tường thành của một thế giới khác, ẩn chứa vô vàn bí mật và nguy hiểm. Không, không phải nguy hiểm, mà là thử thách. Thử thách mà hắn, kẻ nghịch thiên, sẽ phải vượt qua.
Lý Vân Tiêu không vội vàng. Tri thức từ vô số điển tịch cổ xưa và kinh nghiệm sinh tử dày dặn đã dạy hắn rằng, ở một môi trường hoàn toàn mới, sự cẩn trọng là chìa khóa sống còn. Hắn chậm rãi di chuyển, không ngừng quan sát xung quanh. Hệ thực vật ở đây lạ lẫm, những loài cây cổ thụ vươn cao tới tận mây xanh, tán lá rậm rạp che phủ cả một vùng trời. Dưới chân, những loại thảo mộc phát ra linh quang nhàn nhạt, dù chỉ là cỏ cây bình thường nhưng hàm chứa linh khí còn cao hơn cả linh dược quý hiếm ở hạ giới.
Bất chợt, một tiếng gầm nhẹ vang lên từ phía trước. Lý Vân Tiêu lập tức dừng lại, thu liễm toàn bộ khí tức. Một con linh thú, thoạt nhìn như một con hổ lớn, nhưng toàn thân phủ vảy màu đồng, trên trán mọc một chiếc sừng nhọn hoắt. Nó đang say sưa gặm một loại linh chi màu tím mọc trên vách đá. Khí tức của nó, nếu đặt ở hạ giới, đủ sức xưng vương xưng bá một phương, tương đương với cảnh giới Vô Thượng Vũ Hoàng. Nhưng ở Thượng Giới này, nó chỉ là một con linh thú sơ cấp, có lẽ chỉ là “lính gác” cho những vùng sâu hơn.
Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày. Nếu ngay cả một con linh thú nhỏ cũng có thực lực như vậy, vậy những cường giả Thượng Giới sẽ đáng sợ đến mức nào? Điều này càng củng cố thêm quyết tâm phải cẩn trọng và nhanh chóng nâng cao thực lực của hắn.
Hắn không muốn gây sự với con linh thú, nhưng dường như nó đã đánh hơi thấy sự hiện diện của hắn. Chiếc sừng trên trán con hổ vảy đồng phát sáng, đôi mắt vàng khè xoáy thẳng vào Lý Vân Tiêu, tràn đầy vẻ cảnh giác và sát ý. Nó gầm gừ, nhe nanh sắc bén, chuẩn bị tấn công.
“Ngươi không muốn chết, vậy thì cút đi.” Lý Vân Tiêu lạnh giọng nói, khí thế trên người hắn đột ngột bộc phát. Dù hắn không muốn phô trương, nhưng để dọa nạt một con linh thú cấp thấp, hắn không cần phải che giấu quá nhiều. Một luồng uy áp vô hình tỏa ra, mang theo mùi vị của máu tanh và sát khí ngưng tụ từ vô số trận chiến sinh tử. Đó không phải là uy áp cảnh giới đơn thuần, mà là sự tổng hòa của ý chí, tinh thần và bản năng chiến đấu của một kẻ đã đứng trên đỉnh phong của một thế giới.
Con hổ vảy đồng đang chuẩn bị xông lên, đột nhiên khựng lại. Đôi mắt nó từ vẻ hung hãn chuyển sang kinh hãi. Nó cảm nhận được một thứ gì đó vượt xa khái niệm sức mạnh hay cảnh giới. Đó là một ý chí không thể lay chuyển, một sự áp đảo từ sâu thẳm linh hồn. Tiếng gầm gừ của nó dần nhỏ lại, sau đó nó rụt rè lùi bước, rồi quay đầu chạy biến vào rừng sâu, không dám ngoảnh lại.
Lý Vân Tiêu thu hồi khí thế, khẽ thở dài. Hắn biết, ở Thượng Giới, loại thủ đoạn này sẽ không thể dùng lâu. Hắn chỉ là một “dị số” mới đến, mọi thứ đều phải bắt đầu từ con số không. Tuy nhiên, việc dọa lui một con linh thú cấp thấp cũng coi như một khởi đầu không tồi.
Hắn tiếp tục hành trình. Không lâu sau, hắn bắt gặp một dòng suối nhỏ chảy róc rách. Nước suối trong vắt, nhưng lại mang theo một loại linh khí đặc biệt, dường như có thể gột rửa tạp chất trong cơ thể. Hắn cúi xuống, múc một ngụm. Vị ngọt mát lan tỏa, kèm theo một cảm giác sảng khoái đến tận xương tủy. Đây chính là “Linh Tuyền Thủy”, loại nước suối tự nhiên được hình thành từ linh khí ngưng tụ, rất hữu ích cho việc tu luyện.
Đột nhiên, từ phía thượng nguồn, một nhóm người xuất hiện. Khoảng năm sáu người, đều mặc đạo bào màu xanh lam, trên ngực thêu hình một đám mây đang bay lượn. Khí tức của họ dao động trong khoảng từ cảnh giới Tiên Nhân Sơ Cấp đến Trung Cấp. Nếu so với hạ giới, họ đều là những tồn tại đáng kính, nhưng ở Thượng Giới, họ chỉ là những đệ tử ngoại môn hoặc nội môn bình thường của một tông phái nhỏ.
Một tên đệ tử trẻ tuổi đi đầu, dáng vẻ kiêu ngạo, vừa nhìn thấy Lý Vân Tiêu đang uống nước suối liền nhíu mày, quát lớn: “Thằng nhóc kia, gan lớn thật! Dám đến địa phận Linh Tuyền của Vân Lam Tông ta mà lại vô phép như vậy!”
Lý Vân Tiêu chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt bình thản quét qua bọn họ. Hắn không nói gì, chỉ để ánh mắt hắn dừng lại trên biểu tượng đám mây bay lượn trên ngực họ. Vân Lam Tông. Hắn chưa từng nghe qua. Điều đó cũng dễ hiểu, Thượng Giới quá rộng lớn, có vô số tông phái lớn nhỏ.
“Ngươi là ai? Từ đâu đến? Không biết quy củ của Vân Lam Tông sao?” Một tên khác tiến lên, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt. “Nhìn ngươi ăn mặc rách rưới, chắc là tên phàm nhân lạc đường từ hạ giới lên đây à? Hahaha!”
Tiếng cười nhạo vang lên. Đúng như hắn dự đoán, sự khinh miệt dành cho “người hạ giới” là điều không thể tránh khỏi. Lý Vân Tiêu vẫn không đáp lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, vươn một ngón tay về phía dòng suối, khẽ điểm một cái. Nước suối lập tức ngưng đọng lại, sau đó xoáy tròn thành một viên châu nước trong suốt, lơ lửng trên không trung.
Một tên đệ tử Vân Lam Tông thấy vậy, cười khẩy: “Phô diễn mấy trò vặt vãnh này làm gì? Ngươi tưởng thế là ghê gớm à?”
Nhưng hắn vừa dứt lời, viên châu nước kia đột nhiên biến đổi. Nó không còn là nước, mà bắt đầu phát ra ánh sáng lam nhạt, bên trong ẩn chứa một luồng linh khí tinh khiết đến đáng sợ. Viên châu nước không tan biến, mà dần ngưng kết lại, biến thành một viên linh thạch lam trong suốt, kích thước bằng ngón cái, lấp lánh như một viên bảo thạch.
Tất cả tiếng cười im bặt. Các đệ tử Vân Lam Tông trợn mắt há hốc mồm. Biến nước suối thành linh thạch? Loại thủ đoạn này, ngay cả những trưởng lão trong tông cũng chưa chắc làm được! Đây không phải là trò vặt, đây là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của linh khí và quy luật vật chất, một trình độ mà họ nằm mơ cũng không nghĩ tới.
Tên đệ tử trẻ tuổi dẫn đầu, vẻ kiêu ngạo ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng. Hắn lùi lại một bước, lắp bắp: “Ngươi… ngươi là ai?”
Lý Vân Tiêu nhặt viên linh thạch lên, khẽ bóp nhẹ. Viên linh thạch lập tức vỡ vụn, hóa thành bụi linh khí bay đi. “Ta không muốn gây sự.” Hắn nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự cảnh cáo rõ ràng. “Nhưng nếu có kẻ nào tự cho mình là cao quý mà muốn gây sự với ta… thì đừng trách ta không khách khí.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt tên đệ tử dẫn đầu. Trong ánh mắt Lý Vân Tiêu, không có sự phẫn nộ, không có sự kiêu ngạo, chỉ có một sự lạnh nhạt đến vô cùng, như thể hắn đang nhìn những con kiến. Ánh mắt đó khiến tên đệ tử kia toàn thân run rẩy, một cảm giác sợ hãi không tên dâng trào trong lòng.
“Cút đi.” Lý Vân Tiêu phẩy tay. “Và nói với tông môn của các ngươi, nếu không muốn tai họa, đừng can thiệp vào chuyện của ta.”
Cả nhóm đệ tử Vân Lam Tông không dám nói thêm lời nào. Bọn họ vội vàng quay đầu, bỏ chạy thục mạng về phía tông môn, để lại Lý Vân Tiêu một mình bên dòng suối. Sự kiêu ngạo ban nãy đã bị đập tan không thương tiếc.
Lý Vân Tiêu khẽ lắc đầu. “Thượng Giới… quả nhiên là một nơi thú vị.” Hắn mỉm cười nhẹ. Hắn không cần phải phô trương quá nhiều, chỉ cần một chút thủ đoạn nhỏ cũng đủ để những kẻ yếu thế hơn phải kiêng dè. Đây là bước đầu tiên trong việc xây dựng uy danh của hắn ở mảnh đất này.
Hắn tiếp tục đi về phía những ngọn núi cao vút. Những ngọn núi mà ban đầu hắn nhìn thấy, giờ đây đã hiện rõ hơn, không còn mờ ảo trong mây nữa. Hắn biết, đó chỉ là lớp vỏ ngoài của Thượng Giới. Phía sau những ngọn núi đó, có lẽ là những thành trấn, những tông môn lớn hơn, và những cường giả thực sự. Hắn phải nhanh chóng tìm một nơi để tu luyện, để củng cố lại sức mạnh, và để thu thập thông tin.
Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của hắn ở Thượng Giới, không chỉ là chiến đấu với kẻ thù, mà còn là từng bước lật đổ những định kiến, những quy tắc đã tồn tại hàng vạn năm. Hắn sẽ chứng minh, cho dù là phàm nhân từ hạ giới, cũng có thể đứng ngang hàng, thậm chí vượt qua cả những “Thiên Mệnh Chi Tử” được Thượng Giới bảo hộ. Hắn sẽ là một dị số, một ngọn gió lạ, thổi bùng lên ngọn lửa nghịch thiên trên mảnh đất này.
Chân trời dần ngả màu hoàng hôn, nhuộm đỏ cả những đỉnh núi cao. Lý Vân Tiêu vẫn tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định, tâm chí không lay chuyển. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.