Nghịch Thiên
Chương 382
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao phủ Thượng Giới. Lý Vân Tiêu vẫn bước đi, mỗi bước chân đều vững chãi như núi, không hề vội vã nhưng cũng chẳng chần chừ. Linh khí nơi đây, quả nhiên khác biệt hoàn toàn so với Hạ Giới. Nó không chỉ nồng đậm hơn, tinh khiết hơn, mà còn mang theo một sự cổ xưa, một cảm giác nặng nề như thể chứa đựng vô số năm tháng và những quy tắc đã được định hình từ thuở hồng hoang.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận từng luồng linh khí tràn vào cơ thể, tẩy rửa kinh mạch. Dù không chủ động vận công, cơ thể hắn vẫn tự động hấp thu, như một miếng bọt biển khô cằn được thả vào dòng suối mát lành. Đây là một dấu hiệu tốt, cho thấy tiềm năng phát triển ở Thượng Giới là vô cùng lớn. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra sự chênh lệch. Cảnh giới của hắn, dù đã là đỉnh cao ở Hạ Giới, nhưng ở đây, có lẽ chỉ ngang hàng với những tu sĩ cấp thấp hoặc trung bình. Sự kiêu ngạo từ những chiến thắng vang dội trước kia lập tức bị gạt bỏ, thay vào đó là sự tỉnh táo và thận trọng.
Đêm xuống, những vì sao trên trời Thượng Giới dường như sáng hơn, lớn hơn, và gần hơn. Chúng rải rác như những viên kim cương khổng lồ trên tấm màn nhung đen. Lý Vân Tiêu tìm một hang động nhỏ ẩn mình dưới chân một vách núi đá sừng sững. Hắn không vội tu luyện, mà ngồi xuống, nhắm mắt, thả lỏng toàn thân để cảm nhận môi trường xung quanh. Từng ngọn gió lướt qua mang theo mùi hương của cỏ cây lạ lẫm, tiếng côn trùng đêm rả rích, và cả một thứ năng lượng vô hình nào đó, có lẽ là ý chí của “Thiên Đạo” nơi đây, âm thầm lan tỏa.
Hắn biết, con đường phía trước không hề dễ dàng. Thượng Giới không chỉ rộng lớn hơn, mà còn có những quy tắc, những thế lực phức tạp hơn gấp bội. Những “Thiên Mệnh Chi Tử” được Thượng Giới bảo hộ, chắc chắn không phải là những kẻ yếu kém. Hắn phải bắt đầu từ con số không, từng bước một xây dựng lại nền tảng, sức mạnh và danh tiếng. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, ngọn lửa Nghịch Thiên vẫn bùng cháy dữ dội. Hắn không tin vào số phận, không tin vào thiên mệnh. Hắn tin vào ý chí, vào sự nỗ lực và vào con đường mà hắn tự mình lựa chọn.
Màn đêm dần trôi qua trong tĩnh lặng. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ đá, Lý Vân Tiêu mở mắt. Đôi mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi mà rạng rỡ tinh quang. Hắn đứng dậy, vươn vai, cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản. Dù chỉ là một đêm nghỉ ngơi đơn thuần, cơ thể hắn vẫn được linh khí Thượng Giới tẩm bổ, trở nên cường tráng hơn một chút.
Hắn rời hang động, tiếp tục cuộc hành trình. Mục tiêu trước mắt là tìm một thành trấn hoặc một nơi có người ở để thu thập thông tin. Hắn đi về phía Đông, nơi linh khí có vẻ tụ tập dày đặc hơn, cho thấy có thể có những mạch khoáng hoặc tụ điểm linh khí tự nhiên. Sau khoảng nửa ngày đường, xuyên qua những khu rừng rậm rạp và những dãy núi đá hoang vu, Lý Vân Tiêu bỗng nhận ra một con đường mòn. Con đường này không rộng lớn, nhưng có dấu vết của người qua lại, dẫn sâu vào một thung lũng.
Hắn thận trọng bước đi, thỉnh thoảng dừng lại để lắng nghe. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, và xa hơn nữa, một âm thanh mơ hồ như tiếng người nói chuyện. Hắn tăng tốc, theo con đường mòn. Không lâu sau, một cảnh tượng nhỏ dần hiện ra trước mắt hắn: một trạm dịch tạm bợ, được dựng lên bằng gỗ và đá, nằm cô lập giữa thung lũng. Đó là một quán trọ nhỏ, bên cạnh có một chuồng ngựa và vài gian nhà phụ, khói bếp lượn lờ bay lên.
Đây không phải là một thành trấn lớn, nhưng là một khởi đầu tốt. Lý Vân Tiêu che giấu cảnh giới của mình, chỉ để lộ ra khí tức của một tu sĩ vừa mới đột phá Phàm Cảnh, hoặc thậm chí thấp hơn, như một lữ khách bình thường vừa trải qua một hành trình dài. Hắn không muốn gây sự chú ý ngay lập tức. Thượng Giới là nơi ẩn chứa vô số cao thủ, hành sự cẩn trọng là điều tối cần thiết.
Hắn tiến vào trạm dịch. Bên trong, có vài người đang ngồi ăn uống. Một lão già râu tóc bạc phơ đang lau bàn, có lẽ là chủ quán. Ba gã trung niên, ăn mặc có vẻ là thương nhân, đang nói chuyện rôm rả bên một bàn. Một thanh niên trẻ tuổi, trang phục tu sĩ, đang ngồi một mình ở góc, nhấp rượu. Khí tức của gã thanh niên này không hề yếu, ít nhất cũng đạt đến cảnh giới Bán Tiên, nhưng hắn lại tỏ vẻ buồn bã, uống rượu giải sầu.
“Khách quan, muốn dùng gì?” Lão chủ quán thấy Lý Vân Tiêu bước vào, liền nở nụ cười hiền hậu, nhưng đôi mắt lão lại lóe lên một tia tinh quang sắc bén, quét qua hắn, dường như muốn thăm dò. Lý Vân Tiêu biết, lão già này không hề đơn giản.
“Một ít thức ăn và nước uống đơn giản là được.” Lý Vân Tiêu nói, giọng điệu bình thản, không nhanh không chậm. “Ta vừa đi qua vùng núi phía Tây, có vẻ đã lạc đường.”
Lão chủ quán gật đầu, “Vùng núi phía Tây hoang vắng lắm, khách quan đi một mình e là nguy hiểm. May mà gặp được tiểu điếm này. Mời khách quan ngồi.”
Lý Vân Tiêu chọn một bàn gần cửa sổ, nơi hắn có thể quan sát được cả bên trong và bên ngoài. Hắn gọi một bát mì nóng và một chén trà. Vừa ăn, hắn vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm xung quanh. Những gã thương nhân đang bàn tán về một đợt hàng hóa bị cướp bóc gần đây, và nhắc đến tên một bang phái nhỏ chuyên cướp bóc ở vùng biên giới.
Rồi câu chuyện của họ chuyển sang một chủ đề khác, thu hút sự chú ý của Lý Vân Tiêu.
“Nghe nói, Thánh Long Tông lại có thêm một vị Thiên Kiêu mới. Mới chỉ hai mươi tuổi mà đã đạt đến cảnh giới Chân Tiên, thật sự là thiên phú nghịch thiên!” Một gã thương nhân tóc hoa râm nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ.
“Haizz, đó là Thiên Mệnh Chi Tử mà! Chẳng bù cho chúng ta, tu luyện cả đời cũng chẳng bằng một góc của họ.” Một gã khác thở dài, lắc đầu.
Gã thanh niên tu sĩ ở góc bàn bỗng hừ lạnh một tiếng, ly rượu trong tay suýt chút nữa bị hắn bóp nát. “Thiên Mệnh Chi Tử cái gì? Chẳng qua là nhờ tài nguyên và công pháp đỉnh cấp của tông môn mà thôi! Nếu ta cũng có tài nguyên như vậy, ta cũng có thể đạt được!”
Ba gã thương nhân giật mình, nhìn sang gã tu sĩ. Lão chủ quán khẽ cau mày, nhưng không nói gì. Lý Vân Tiêu vẫn bình thản ăn mì, nhưng tai hắn đã nắm bắt được những thông tin quan trọng. “Thánh Long Tông”, “Thiên Kiêu”, “Chân Tiên”, “Thiên Mệnh Chi Tử” – những khái niệm này bắt đầu định hình bức tranh về Thượng Giới trong tâm trí hắn.
Gã tu sĩ kia thấy mọi người nhìn mình, có vẻ hối hận vì đã lỡ lời. Hắn lại rót thêm rượu, một mình uống cạn. Lý Vân Tiêu không quan tâm đến sự bộc phát của gã, mà tập trung vào từ “Thiên Mệnh Chi Tử”. Hắn đã từng nghe nói đến khái niệm này ở Hạ Giới, nhưng ở Thượng Giới, nó dường như được công nhận rộng rãi hơn, gần như là một danh hiệu chính thức.
Sau khi dùng xong bữa, Lý Vân Tiêu thanh toán bằng vài viên linh thạch Hạ phẩm mà hắn đã chuẩn bị từ trước. Lão chủ quán nhận lấy, mắt không hề chớp, chứng tỏ những viên linh thạch này không phải là thứ hiếm lạ ở đây. “Khách quan muốn đi đâu?” Lão hỏi, giọng điệu có vẻ thân thiện hơn.
“Ta muốn tìm một nơi yên tĩnh để tu luyện. Nghe nói vùng này có một số mạch khoáng nhỏ?” Lý Vân Tiêu thăm dò.
Lão chủ quán vuốt râu, “Đúng là có. Phía Đông Bắc, cách đây khoảng trăm dặm, có một dãy núi tên là Vô Ảnh Sơn. Nơi đó có vài mạch linh thạch nhỏ, nhưng không được các tông môn lớn khai thác vì sản lượng không đáng kể. Tuy nhiên, nếu khách quan muốn tìm nơi yên tĩnh tu luyện thì đó là một lựa chọn không tồi. Chỉ có điều, đôi khi có vài yêu thú cấp thấp ẩn nấp, cần phải cẩn thận.”
“Đa tạ chủ quán đã chỉ điểm.” Lý Vân Tiêu khẽ chắp tay. Vô Ảnh Sơn, một cái tên khá phù hợp cho nơi hắn muốn che giấu tung tích.
Hắn rời khỏi trạm dịch, đi về hướng Đông Bắc. Vừa đi, hắn vừa suy nghĩ. Những thông tin vừa thu thập được tuy ít ỏi nhưng đã phác họa được phần nào tình hình. Thánh Long Tông, Thiên Kiêu, Thiên Mệnh Chi Tử… Thượng Giới này, quả nhiên tràn ngập những kẻ được “Thiên” ưu ái. Nhưng điều đó lại càng kích thích tinh thần Nghịch Thiên trong hắn. Hắn sẽ chứng minh rằng, Thiên Mệnh có thể bị phá vỡ, Thiên Đạo có thể bị lật đổ. Hắn, Lý Vân Tiêu, một phàm nhân từ Hạ Giới, sẽ là ngọn cờ đầu tiên cho sự nghịch chuyển đó.
Con đường phía trước còn xa, nhưng mỗi bước chân của hắn giờ đây không chỉ mang theo quyết tâm báo thù, mà còn cả một khát vọng lớn lao hơn: định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.