Nghịch Thiên
Chương 380

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:50:46 | Lượt xem: 4

Cánh cửa không gian lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ, dần dần khép lại sau lưng Lý Vân Tiêu, để lại hắn và con hồ ly nhỏ bé đứng trơ trọi trên một vùng đất hoàn toàn xa lạ. Không khí nơi đây mang theo một cảm giác khác biệt, đặc quánh linh khí tinh thuần mà hắn chưa từng cảm nhận ở Hạ Giới. Linh khí không chỉ trôi nổi mà như hòa quyện vào từng thớ đất, từng ngọn cỏ, tạo nên một sự sống động mãnh liệt, gần như hữu hình.

Lý Vân Tiêu hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí dồi dào chảy qua kinh mạch, thanh lọc từng tế bào. Hắn có thể cảm thấy sức mạnh của mình đang được củng cố, mặc dù cảnh giới tu luyện vẫn giữ nguyên, nhưng nền tảng đã trở nên vững chắc hơn nhiều. Đây chính là Thượng Giới, nơi mà cường giả Hạ Giới khao khát đặt chân đến, nơi mà mọi thứ đều được nâng tầm lên một cấp độ mới.

Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng bế con hồ ly nhỏ lên. Nó vẫn còn yếu ớt, vết thương chưa lành hẳn, nhưng đôi mắt ngọc bích của nó nhìn hắn đầy tin tưởng. Lý Vân Tiêu mỉm cười, dùng một chút linh lực tinh khiết của Thượng Giới để làm dịu cơn đau cho nó. “Ngươi đã lựa chọn đúng,” hắn khẽ nói, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. “Từ giờ trở đi, ngươi sẽ không phải sợ hãi bất cứ điều gì.”

Quả thực, linh khí ở đây quá mạnh mẽ, đủ để tự chữa lành những vết thương thông thường chỉ trong chốc lát. Nhưng vết thương của hồ ly nhỏ không phải là vết thương bình thường, nó là sự phản phệ từ một sức mạnh cấm kỵ nào đó, cần thời gian và tài nguyên để hồi phục hoàn toàn. Lý Vân Tiêu không vội vàng. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và hắn cần một người bạn đồng hành.

Hắn ngẩng đầu nhìn quanh. Nơi họ vừa đến là một khu rừng cổ thụ, cây cối cao vút tận trời, tán lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, tạo thành một vòm trời xanh ngọc bích kỳ ảo. Thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể, cành lá rủ xuống như những sợi tơ ngọc bích. Dưới chân là thảm thực vật xanh mướt, những loài hoa lạ tỏa hương thơm ngát, những cây nấm phát ra ánh sáng lung linh. Ngay cả một hòn đá ven đường cũng ẩn chứa linh khí, chứng tỏ sự khác biệt rõ rệt so với Hạ Giới.

Không có vẻ hoang tàn hay đổ nát như hắn từng nghĩ về một nơi vừa mở ra cánh cửa. Trái lại, nó mang một vẻ đẹp nguyên sơ, hùng vĩ và tràn đầy sức sống. Tuy nhiên, sự yên tĩnh đến bất thường này lại khiến Lý Vân Tiêu cảm thấy có chút bất an. Một thế giới với linh khí nồng đậm như vậy chắc chắn phải có vô số linh thú cường đại, nhưng từ khi bước chân đến, hắn chưa nghe thấy một tiếng chim hót, một tiếng thú gầm nào.

Hắn khẽ nhíu mày. Thượng Giới, nơi các vị Tiên, Thần, Yêu, Ma sinh sống. Quy tắc ở đây chắc chắn phức tạp và khắc nghiệt hơn nhiều. Hắn là một “dị số”, một kẻ đến từ Hạ Giới, chắc chắn sẽ bị khinh miệt và áp bức. Nhưng điều đó không quan trọng. Hắn không phải là kẻ sẽ dễ dàng bị khuất phục.

Lý Vân Tiêu đặt hồ ly nhỏ vào túi áo trước ngực, nơi nó có thể cảm nhận hơi ấm và linh khí từ hắn, đồng thời được bảo vệ khỏi nguy hiểm. Hắn bắt đầu bước đi, không xác định phương hướng cụ thể, chỉ đi theo trực giác của một chiến binh đã trải qua vô số trận sinh tử. Mỗi bước chân của hắn đều chắc chắn, không chút do dự.

Sau khoảng nửa canh giờ di chuyển, cảnh vật bắt đầu thay đổi. Những cây cổ thụ dần nhường chỗ cho những ngọn núi hùng vĩ, cao chót vót đến tận mây xanh. Trên đỉnh núi, hắn lờ mờ nhìn thấy những kiến trúc cổ kính, ẩn hiện trong sương mù, phát ra ánh sáng huyền ảo. Đó có thể là một tông môn, một thế gia, hoặc một thánh địa nào đó của Thượng Giới.

Đột nhiên, một luồng áp lực vô hình ập đến, mạnh mẽ đến mức khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Lý Vân Tiêu lập tức dừng bước, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh. Hắn không né tránh, mà đứng thẳng lưng, đối mặt với luồng áp lực này. Đây là một loại khí tức của cường giả, không phải để tấn công trực diện mà là để thị uy, để thăm dò.

“Kẻ nào từ Hạ Giới dám tự tiện xông vào Linh Tiêu Sơn Mạch?” Một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm vang vọng khắp khu rừng, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Giọng nói đó mang theo sự khinh thường rõ rệt, như thể sự xuất hiện của Lý Vân Tiêu là một sự sỉ nhục.

Từ trong tán lá rậm rạp, ba bóng người xuất hiện. Họ mặc áo choàng màu xanh lam, trên ngực thêu hình một ngọn núi bay lượn trên mây, biểu tượng của Linh Tiêu Sơn Mạch. Cả ba đều mang khí chất cao ngạo, ánh mắt như nhìn thấu mọi thứ, nhưng khi nhìn thấy Lý Vân Tiêu, đôi mắt họ lại lộ rõ vẻ kinh ngạc, sau đó là khinh thường.

Người đi đầu là một nam nhân trung niên, mày kiếm mắt hổ, khí tức tu vi đạt đến cảnh giới Thiên Tiên sơ kỳ. Hai người còn lại là hai thanh niên trẻ tuổi hơn, tu vi cũng không kém, đã đạt đến cảnh giới Địa Tiên đỉnh phong. Đối với Lý Vân Tiêu, đây là những cường giả mà ở Hạ Giới hắn phải ngước nhìn, nhưng ở Thượng Giới, họ có lẽ chỉ là những đệ tử ngoại môn hoặc chấp sự cấp thấp.

“Ngươi là ai? Dám xâm nhập địa phận Linh Tiêu Sơn Mạch?” Người nam nhân trung niên lại cất tiếng, giọng nói lạnh lùng hơn. “Ngươi đến từ Hạ Giới phải không? Ta cảm nhận được mùi vị ô uế của phàm nhân trên người ngươi.”

Lý Vân Tiêu nhếch mép cười khẩy. “Mùi vị ô uế? Ta là Lý Vân Tiêu. Còn các ngươi là ai? Dám chặn đường ta?” Hắn không hề che giấu sự kiêu ngạo của mình. Hắn biết, ở thế giới này, sự yếu đuối sẽ bị chà đạp, còn sự ngạo mạn lại có thể khiến người khác phải dè chừng.

Ba người kia trợn tròn mắt. Chưa từng có kẻ Hạ Giới nào dám nói chuyện với họ như vậy. Thông thường, những kẻ may mắn phi thăng lên Thượng Giới đều sẽ sợ hãi, quỳ lạy van xin được dung thứ, hoặc ít nhất là tỏ ra cung kính.

“Ngươi… Ngươi thật ngông cuồng!” Một trong hai thanh niên trẻ tuổi hét lên. “Một kẻ phàm nhân vừa mới đặt chân lên Thượng Giới mà đã dám ăn nói xấc xược như vậy! Ngươi có biết đây là đâu không?”

Lý Vân Tiêu cười khẩy. “Ta biết. Đây là Thượng Giới, nơi những kẻ tự xưng là Tiên Thần lại chỉ là lũ chó giữ cửa cho một cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mục nát.” Hắn cố tình khiêu khích, muốn thăm dò thái độ của họ, và cũng để khẳng định vị thế của mình.

Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào mặt ba người kia. Sắc mặt nam nhân trung niên lập tức sa sầm. “Láo xược! Ngươi dám phỉ báng Thiên Đạo? Dám xúc phạm Linh Tiêu Sơn Mạch? Ngươi muốn chết sao?” Khí tức Thiên Tiên của hắn bùng nổ, tạo thành một cơn lốc linh lực ép thẳng về phía Lý Vân Tiêu.

Lý Vân Tiêu đứng vững như bàn thạch, không hề nhúc nhích. Luồng linh lực cường đại kia va chạm vào một bức tường vô hình quanh hắn, tan biến không dấu vết. Hắn đã lĩnh ngộ được bản chất của linh lực từ rất lâu, và những chiêu thức thị uy cấp thấp này không thể làm khó hắn.

“Ồ? Chết à?” Lý Vân Tiêu nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo. “Ở Hạ Giới, có vô số kẻ muốn ta chết, nhưng ta vẫn sống sờ sờ đứng đây. Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì ta?” Hắn bước thêm một bước về phía trước, khí thế cũng bùng phát, tuy không cuồng bạo như đối phương nhưng lại mang theo một sự kiên cường, bất khuất, một ý chí Nghịch Thiên không thể lay chuyển.

Khí thế của Lý Vân Tiêu, dù chỉ ở cảnh giới Bán Bộ Võ Đế, nhưng lại mang theo sự cô đọng của hàng trăm trận chiến, sự tôi luyện của vô số sinh tử, khiến ba người đối diện cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Đặc biệt là nam nhân Thiên Tiên, hắn cảm thấy khó tin. Một kẻ Hạ Giới, lại có thể chống lại uy áp của hắn mà không hề nao núng?

“Ngươi… Ngươi không phải phàm nhân bình thường,” nam nhân trung niên lùi lại nửa bước, ánh mắt hiện lên vẻ dè chừng. “Ngươi đã tu luyện loại công pháp gì mà có thể che giấu khí tức đến mức này?”

“Ta không cần che giấu,” Lý Vân Tiêu thản nhiên đáp. “Chỉ là các ngươi quá yếu, không thể nhìn thấu được thôi.” Hắn biết, khoảnh khắc này là cơ hội để hắn tạo ấn tượng đầu tiên ở Thượng Giới. Hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai khinh thường mình, dù chỉ là một đệ tử cấp thấp.

Hai thanh niên trẻ tuổi kia định xông lên, nhưng bị nam nhân trung niên giơ tay ngăn lại. Hắn nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, cố gắng đọc vị kẻ xa lạ này. Hắn đã gặp vô số tu sĩ phi thăng, nhưng chưa ai có khí chất ngang ngược và tự tin đến vậy. Kẻ này không giống những kẻ đến từ Hạ Giới mà họ từng biết. Hắn ẩn chứa một sự nguy hiểm khó lường.

“Linh Tiêu Sơn Mạch không hoan nghênh những kẻ như ngươi,” nam nhân trung niên cuối cùng nói, giọng đã bớt đi phần nào sự khinh thường mà thay vào đó là sự cảnh giác. “Ngươi hãy rời khỏi đây, đừng gây rắc rối.”

Lý Vân Tiêu bật cười. “Rắc rối? Ta không tìm rắc rối, rắc rối sẽ tự tìm đến ta. Và ta cũng không có ý định rời đi.” Hắn đảo mắt nhìn qua những ngọn núi ẩn hiện trong sương mù. “Ta thấy nơi này khá tốt, có lẽ ta sẽ tạm thời mượn chỗ này để làm nơi đặt chân.”

Lời nói của hắn khiến ba người kia tức giận đến run người. “Ngươi dám! Linh Tiêu Sơn Mạch là một trong ba mươi sáu thánh địa của Thiên Vực! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám chiếm cứ?”

“Thiên Vực?” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, một khái niệm mới mà hắn chưa từng nghe. “Có vẻ như ta đã đến một nơi thú vị hơn ta tưởng.” Hắn không quan tâm đến sự tức giận của họ. Hắn chỉ quan tâm đến việc tìm hiểu thế giới mới này, và đặt nền móng cho con đường “Nghịch Thiên” của mình.

“Ta sẽ không lặp lại lần thứ ba,” nam nhân trung niên nghiến răng. “Nếu ngươi không rời đi, đừng trách ta không khách khí.”

Lý Vân Tiêu không đáp lời. Hắn chỉ khẽ nhấc tay phải, một luồng ánh sáng chói mắt bỗng bùng lên từ lòng bàn tay hắn. Đó là một viên đan dược màu xanh ngọc, tỏa ra hương thơm ngào ngạt và linh khí tinh thuần đến mức khiến ba người kia phải hít thở dồn dập. Viên đan dược này không phải là đan dược bình thường, nó là một loại đan dược cấp Tiên phẩm, thứ mà ngay cả Thiên Tiên cường giả cũng phải thèm muốn.

“Ngươi có biết đây là thứ gì không?” Lý Vân Tiêu hỏi, giọng điệu thản nhiên như đang cầm một hòn đá bình thường. “Ta có thể có rất nhiều thứ như thế này. Nếu các ngươi muốn sống yên ổn ở Thượng Giới, hãy học cách tôn trọng kẻ mạnh, thay vì chỉ biết sủa bậy.”

Ba người kia nhìn chằm chằm vào viên đan dược, ánh mắt đầy tham lam và kinh ngạc. Một kẻ Hạ Giới lại có thể tùy tiện lấy ra Tiên phẩm đan dược? Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của họ. Sự khinh thường ban đầu của họ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thận trọng và một chút sợ hãi.

Nam nhân trung niên hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi có lai lịch gì?”

“Ta đã nói rồi,” Lý Vân Tiêu thu hồi đan dược, cất vào trong nhẫn trữ vật, khiến ba người kia tiếc nuối ra mặt. “Ta là Lý Vân Tiêu. Và ta đến đây để thay đổi tất cả.” Hắn không nói thêm gì nữa, xoay người bước đi, bỏ mặc ba người kia đứng như trời trồng giữa rừng. Hắn không muốn lãng phí thời gian vào những kẻ yếu ớt này. Thượng Giới còn rất nhiều điều đang chờ hắn khám phá, rất nhiều quy tắc đang chờ hắn phá vỡ.

Con hồ ly nhỏ trong túi áo khẽ ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn bóng lưng vững chãi của Lý Vân Tiêu. Nó cảm thấy một sự ấm áp và an toàn lạ thường. Nó biết, mình đã đi theo đúng người. Người này không phải kẻ tầm thường, hắn là một kẻ sẽ làm rung chuyển cả Thượng Giới. Và hành trình của họ, chỉ vừa mới bắt đầu.

Lý Vân Tiêu tiếp tục tiến sâu vào Linh Tiêu Sơn Mạch, ánh mắt tràn đầy sự hứng thú và thách thức. Hắn biết, một viên Tiên phẩm đan dược chỉ có thể tạm thời dọa nạt những kẻ yếu hơn. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ từng bước chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ cả Thiên Đạo.

Hắn sẽ bắt đầu từ con số không, nhưng với tri thức và kinh nghiệm của mình, hắn tin rằng mình sẽ nhanh chóng tạo dựng được vị thế. Thượng Giới, ngươi đã có một “dị số” mới, và ngươi sẽ không bao giờ còn yên bình nữa.

Chân trời xa xa, những ngọn núi cao vút vẫn ẩn hiện trong mây, như những bức tường thành cổ kính của một vương quốc bị lãng quên. Lý Vân Tiêu bước đi, từng bước vững chắc, hướng về phía chúng. Hắn sẽ không chỉ chinh phục những ngọn núi này, mà còn chinh phục cả những quy tắc và định mệnh mà chúng đại diện.

Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu trên mảnh đất Thượng Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8