Nghịch Thiên
Chương 367

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:44:04 | Lượt xem: 4

La Chinh vẫn bước đi, bóng lưng kiên nghị ẩn hiện trong màn đêm dần buông xuống. Nhưng hắn không đi xa. Hắn biết, một hành động như vậy sẽ không thể kết thúc đơn giản chỉ bằng một cái quay lưng. Phía sau hắn, sự tĩnh lặng kéo dài một khoảnh khắc trước khi bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào, bàn tán ngày càng lớn.

An Nhiên, vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, bàng hoàng nhìn La Chinh. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ được cứu thoát khỏi Hắc Viêm Cự Viên, và càng không ngờ người cứu mình lại là một kẻ xa lạ, một người mà nàng chỉ mới gặp mặt và chưa kịp biết tên. Nàng vốn dĩ đã chuẩn bị tinh thần cho cái chết, vậy mà giờ đây, nàng lại đang đứng đây, an toàn, bên cạnh người đàn ông này.

“Này… hắn ta là ai?”

“Một phàm nhân… không, không thể nào là phàm nhân! Hắn vừa đánh bại Hắc Viêm Cự Viên!”

“Lẽ nào là một cường giả ẩn thế từ hạ giới phi thăng lên? Nhưng khí tức của hắn lại không hề rõ ràng, thậm chí có phần yếu ớt…”

Những lời bàn tán như những mũi kim châm, nhưng La Chinh hoàn toàn phớt lờ. Hắn đứng đó, trầm mặc, đôi mắt sắc bén quét qua đám đông. Hắn không cần sự công nhận, cũng chẳng mong được hoan nghênh. Điều hắn cần là một con đường, một con đường để sống sót và tự do trong cái Thượng Giới đầy rẫy quy tắc và định kiến này.

Một thanh niên tuấn tú, mình khoác cẩm bào lụa là, bước ra khỏi đám đông. Hắn là Tông Tử của Thanh Vân Tông, Liễu Phong, cũng là một trong những kẻ đã từng buông lời chê bai La Chinh trước đó. Khuôn mặt Liễu Phong giờ đây không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là sự ngờ vực và khó chịu.

“Ngươi là ai?” Liễu Phong hỏi, giọng mang theo sự tra xét không thể che giấu. “Tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây? Và bằng cách nào ngươi có thể đánh bại Hắc Viêm Cự Viên?”

La Chinh quay đầu lại, ánh mắt chạm vào Liễu Phong. Một cái nhìn lạnh lùng, không chút cảm xúc, khiến Liễu Phong bất giác rùng mình. “Ta là ai không quan trọng. Ta làm gì, cũng không cần phải báo cáo cho ngươi.”

Lời nói của La Chinh như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Liễu Phong. Hắn đường đường là Tông Tử Thanh Vân Tông, kẻ được coi là thiên kiêu của khu vực này, vậy mà lại bị một kẻ lạ mặt, không rõ lai lịch, nói với giọng điệu ngông cuồng đến vậy. Xung quanh, những người khác cũng bắt đầu xì xào, không ít kẻ đã lộ ra vẻ bất mãn. Thái độ của La Chinh, rõ ràng đã đi ngược lại mọi lễ nghi, mọi quy tắc tôn ti trật tự của Thượng Giới.

“Ngươi thật to gan!” Một trưởng lão của Liễu gia, Liễu Nguyên, bước tới, ánh mắt sắc như dao cau. “Thượng Giới có quy tắc của Thượng Giới. Bất kỳ kẻ nào từ hạ giới phi thăng lên đều phải qua khảo hạch của Tiên Phủ, đăng ký thân phận. Ngươi đường đường xuất hiện ở đây, lại còn ra tay can thiệp vào chuyện của các tông môn lớn, ngươi muốn làm gì?”

La Chinh nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khinh thường rõ rệt. “Quy tắc? Tiên Phủ? Khảo hạch? Ta không biết. Ta chỉ thấy một con yêu thú đang làm loạn, một người sắp chết, và những kẻ tự xưng là cường giả thì đứng nhìn. Ta ra tay, chỉ vì ta muốn.”

“Ngươi!” Liễu Nguyên tức giận đến mức râu tóc dựng ngược. Lời nói của La Chinh không khác gì một cái tát vào mặt tất cả những cường giả Thượng Giới có mặt tại đây. Hắn ám chỉ rằng họ vô dụng, bất lực, trong khi hắn, một kẻ không rõ lai lịch, lại làm được điều không tưởng.

Đúng lúc này, An Nhiên bước tới, đứng chắn trước mặt La Chinh, ánh mắt kiên định nhìn về phía Liễu Nguyên và Liễu Phong. “Trưởng lão Liễu Nguyên, Liễu Phong công tử, La Chinh đã cứu mạng ta. Dù hắn là ai, xuất thân từ đâu, hành động của hắn đã cứu được một sinh mạng. Chẳng lẽ mạng sống của ta không bằng những ‘quy tắc’ vô hình đó sao?”

Lời nói của An Nhiên khiến đám đông im bặt. An Nhiên là tiểu thư của một gia tộc lớn, lời nói của nàng có trọng lượng nhất định. Huống hồ, nàng là người trong cuộc, là nạn nhân vừa được cứu. Việc nàng đứng ra bảo vệ La Chinh khiến tình thế trở nên khó xử.

Liễu Phong nheo mắt nhìn An Nhiên, trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu. Hắn vốn dĩ có chút ý với An Nhiên, và việc nàng được một kẻ xa lạ cứu, lại còn đứng ra bênh vực, khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục. “An Nhiên tiểu thư, ngươi bị kinh sợ nên mới nói vậy. Kẻ này lai lịch bất minh, thủ đoạn kỳ lạ, ai biết hắn có âm mưu gì không? Hắn có thể cứu ngươi, cũng có thể hãm hại ngươi!”

“Âm mưu?” La Chinh bật cười khẩy, tiếng cười vang vọng trong đêm tối, mang theo sự mỉa mai. “Nếu ta có âm mưu, ta đã không ra tay cứu ngươi. Nếu ta muốn hãm hại, ta đã không tốn công sức đối phó với con yêu thú đó. Ngươi, Liễu Phong, chỉ là một kẻ tầm thường, không đủ tư cách để phán xét ý chí của ta.”

La Chinh không chỉ nói, hắn còn phóng ra một luồng khí thế vô hình, tuy không mang theo sát ý, nhưng lại nặng nề như núi Thái Sơn, trực tiếp ép thẳng vào Liễu Phong. Liễu Phong lập tức cảm thấy một áp lực cực lớn đè lên mình, hô hấp trở nên khó khăn, khuôn mặt tái mét. Hắn lùi lại một bước, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Hắn kinh hãi. Hắn không thể tin được, một kẻ mà hắn vừa coi thường lại có thể phóng ra khí thế khủng bố đến vậy, vượt xa cảnh giới của hắn.

Trưởng lão Liễu Nguyên thấy vậy, vội vàng bước lên đỡ lấy Liễu Phong, đồng thời phát ra một luồng linh lực để chống lại áp lực của La Chinh. Tuy nhiên, lão cũng cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, khiến lão phải vận hết sức lực mới có thể đứng vững. Lão nhìn La Chinh với ánh mắt đầy kinh ngạc và đề phòng.

“Kẻ này… không đơn giản!” Liễu Nguyên thầm nghĩ. Lão đã sống lâu năm ở Thượng Giới, từng chứng kiến vô số cường giả, nhưng chưa bao giờ thấy ai có khí tức quỷ dị như La Chinh. Nó không phải là linh lực thuần túy của tiên nhân, cũng không phải là yêu khí hay ma khí, mà là một loại năng lượng hỗn tạp, đầy sức sống nhưng cũng ẩn chứa sự hủy diệt.

La Chinh thu lại khí thế, không muốn dây dưa thêm. Hắn đã hiểu rõ bộ mặt của Thượng Giới này. Những kẻ tự xưng là cường giả, là người có quy tắc, nhưng lại hèn nhát trước hiểm nguy và đầy rẫy sự kiêu ngạo, định kiến. Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn.

“An Nhiên tiểu thư,” La Chinh quay sang nhìn An Nhiên, giọng nói nhẹ nhàng hơn. “Ngươi đã an toàn. Ta đi đây.”

An Nhiên giật mình. Nàng không ngờ La Chinh lại rời đi nhanh như vậy. Nàng chưa kịp hỏi tên hắn, chưa kịp cảm ơn hắn một cách tử tế. “Chờ đã! Ngươi… ngươi tên là gì? Ngươi định đi đâu?”

La Chinh mỉm cười nhạt, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang theo một vẻ bí ẩn. “Ta là La Chinh. Ta sẽ đi đến nơi mà ý chí của ta dẫn lối.”

Nói rồi, hắn không chần chừ thêm nữa. Bóng dáng hắn dần hòa vào màn đêm, mỗi bước đi đều mang theo sự kiên định, không hề ngoảnh đầu lại. Hắn không quan tâm đến những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán xì xào phía sau. Hắn biết, từ giờ trở đi, con đường của hắn sẽ là một con đường đơn độc, một con đường đi ngược lại với mọi quy tắc, mọi định mệnh mà Thượng Giới này đã đặt ra.

An Nhiên nhìn theo bóng La Chinh khuất dần, trong lòng dấy lên những cảm xúc phức tạp. Nàng chưa từng gặp một người nào như vậy, một người không màng danh lợi, không sợ hãi quyền uy, chỉ hành động theo ý chí của bản thân. Nàng cảm thấy một sự ngưỡng mộ khó tả, đồng thời cũng dấy lên sự tò mò vô hạn về La Chinh.

Những người còn lại trong đám đông vẫn chưa hoàn hồn. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía bóng La Chinh vừa biến mất. Một kẻ lạ mặt, từ đâu đến, dễ dàng đánh bại Hắc Viêm Cự Viên, rồi lại ngông cuồng thách thức quyền uy của các tông môn lớn, sau đó lại tiêu sái rời đi như không có chuyện gì. Điều này đã phá vỡ hoàn toàn nhận thức của họ về Thượng Giới.

Liễu Phong, sau khi lấy lại được bình tĩnh, khuôn mặt tràn đầy căm tức. “La Chinh… Hừ! Kẻ ngông cuồng. Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Trưởng lão Liễu Nguyên xoa cằm, ánh mắt đăm chiêu. “Phong nhi, đừng khinh suất. Kẻ này không phải là người tầm thường. Khí tức của hắn tuy quỷ dị, nhưng sức mạnh lại đáng sợ. Hắn có lẽ là một ‘dị số’ vừa mới phi thăng, chưa chịu sự kiểm soát của Tiên Phủ. Việc hắn cứu An Nhiên tiểu thư có thể là một cơ duyên, nhưng cũng có thể là một khởi đầu cho những rắc rối không lường trước được.”

Lão liếc nhìn An Nhiên, thấy nàng vẫn đang ngẩn ngơ nhìn về phía La Chinh biến mất, trong lòng lão dấy lên một dự cảm không lành. Kẻ dị số này, đã gieo một hạt mầm khác biệt vào Thượng Giới vốn dĩ đã có trật tự cố định. Hạt mầm ấy, liệu sẽ mang đến tai họa, hay sẽ làm thay đổi cả một kỷ nguyên?

La Chinh không quan tâm đến những suy nghĩ đó. Hắn bước đi, cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn của Thượng Giới đang vây quanh mình. Nó khác biệt hoàn toàn so với hạ giới. Nơi này mạnh mẽ hơn, nhưng cũng khắc nghiệt hơn. Mỗi bước chân của hắn đều là một sự khẳng định ý chí. Hắn không phải là kẻ sẽ cúi đầu trước bất kỳ ai, không phải là kẻ sẽ tuân theo bất kỳ quy tắc nào mà hắn không chấp nhận.

“Thượng Giới… quy tắc của ngươi, ta sẽ lật đổ. Định mệnh của ta, ta sẽ tự mình nắm giữ.”

Trong màn đêm thăm thẳm, một bóng hình kiên nghị tiếp tục hành trình, mang theo ngọn lửa Nghịch Thiên đang bùng cháy dữ dội. Đây chỉ là khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8