Nghịch Thiên
Chương 368
La Chinh bước đi trên nền đất Thượng Giới, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo một luồng linh khí hỗn loạn, dày đặc đến kinh ngạc. Nó không tinh khiết và ôn hòa như linh khí ở hạ giới, mà cuồn cuộn như một dòng lũ thác ghềnh, mang theo những mảnh vỡ của quy tắc và sức mạnh mà hắn chưa từng cảm nhận được. Cơ thể hắn, vốn đã tôi luyện đến mức độ cực hạn ở phàm trần, giờ đây lại cảm thấy như một con thuyền nhỏ lạc vào giữa đại dương cuồng nộ. Đan điền của hắn run rẩy, cố gắng hấp thu, nhưng lại cảm thấy như đang nuốt phải kim loại nóng chảy.
Hắn nhíu mày. “Hỗn loạn linh khí…” La Chinh lẩm bẩm, bàn tay nắm chặt. Cảm giác này không phải là yếu kém, mà là một sự khác biệt hoàn toàn. Như thể toàn bộ vũ trụ ở đây được xây dựng trên một nền móng khác, một dòng chảy năng lượng khác. Nếu những cường giả Thượng Giới đã quen thuộc với nó, thì đối với hắn, đây là một thách thức lớn.
Phía trước hắn là một vùng đất hoang vu, những ngọn núi đá lởm chởm vươn cao như những ngón tay xương xẩu chạm trời. Cây cối nơi đây cũng mang một vẻ kỳ dị, lá cây phát ra ánh sáng mờ ảo, thân cây xoắn vặn như những con mãng xà khổng lồ. Không khí tràn ngập một mùi hương kim loại pha lẫn mùi đất ẩm, nặng nề và xa lạ. Trên bầu trời, không có mặt trời hay mặt trăng rõ rệt, chỉ có những quầng sáng lớn nhỏ lơ lửng, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đủ để soi rõ cảnh vật nhưng lại tạo nên một cảm giác u ám, mờ ảo.
La Chinh biết mình không thể hấp thu linh khí một cách bình thường. Cái gọi là “hạt giống Nghịch Thiên” trong cơ thể hắn, vật phẩm bí ẩn mà hắn vô tình đoạt được, bắt đầu tự động xoay chuyển. Nó không lọc rửa linh khí mà hắn hít vào, mà trực tiếp đồng hóa sự hỗn loạn đó, biến nó thành một nguồn năng lượng thô sơ, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với linh khí tinh khiết mà hắn từng biết. Một luồng khí nóng bỏng chạy dọc kinh mạch, khiến da thịt hắn hơi rát, nhưng sức mạnh lại tăng lên một cách rõ rệt. Đây là cách mà “kẻ dị số” như hắn tồn tại.
“Nếu Thượng Giới này dựa vào sự hỗn loạn để tồn tại, vậy thì sự hỗn loạn chính là lợi thế của ta,” La Chinh tự nhủ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn từng bị coi là phế vật, từng phải dựa vào những con đường khác biệt để tiến lên. Giờ đây, ở một thế giới mới, quy tắc mới, hắn lại một lần nữa phải đi trên con đường của riêng mình.
Hắn tiếp tục bước đi, không định hướng rõ ràng, chỉ theo bản năng của một kẻ sống sót. Dọc đường, hắn thoáng thấy những vết tích của các trận chiến cổ xưa, những tàn tích của các công trình kiến trúc khổng lồ bị thời gian và chiến tranh bào mòn, cho thấy sự hùng vĩ và tàn khốc của Thượng Giới. Bất chợt, một tiếng động lạ thu hút sự chú ý của hắn.
Từ phía một khe núi hẹp, ba bóng người xuất hiện. Chúng không phải là con người hoàn toàn, mà là những sinh vật có hình dạng giống người nhưng làn da xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu và móng tay sắc nhọn như vuốt chim ưng. Chúng mặc những bộ giáp cũ kỹ, rách nát, trên tay cầm những vũ khí thô sơ nhưng tỏa ra sát khí nồng nặc. Vừa nhìn thấy La Chinh, đôi mắt đỏ ngầu của chúng liền lóe lên vẻ tham lam.
“Hừm, một kẻ hạ giới vừa phi thăng!” Một tên trong số đó cười khẩy, giọng nói khàn khàn như đá ma sát. “Linh khí yếu ớt như vậy, chắc chắn là không có chỗ dựa. Nơi này, không phải là nơi cho những kẻ như ngươi đặt chân.”
Tên còn lại phụ họa: “Thân thể này nhìn có vẻ rắn chắc, chắc hẳn mang theo không ít bảo vật từ hạ giới lên đây. Giao ra tất cả, chúng ta sẽ để ngươi một con đường sống.”
La Chinh dừng bước. Hắn đã lường trước điều này. Ở bất kỳ thế giới nào, kẻ yếu đều bị bắt nạt. Huống hồ, hắn mang theo một khí tức khác biệt, dễ dàng bị nhận ra là một “người ngoài cuộc”. Sự khinh miệt và áp bức đã bắt đầu.
“Ta không có gì để giao ra,” La Chinh bình thản đáp, ánh mắt sắc như dao. Hắn không hề che giấu sự khinh thường trong giọng nói. Những kẻ này, dù có mạnh hơn các tu sĩ hạ giới, nhưng cũng chỉ là những kẻ cướp bóc cấp thấp, không đáng để hắn phải hạ mình.
Ba tên dị nhân nghe vậy thì cười rộ lên, tiếng cười như tiếng quạ kêu giữa đêm khuya. “Hạng phế vật hạ giới mà dám cứng miệng? Xem ra ngươi muốn nếm mùi đau khổ của Thượng Giới!”
Tên cầm đầu ra hiệu. Cả ba lập tức lao về phía La Chinh, tốc độ nhanh hơn nhiều so với tu sĩ cảnh giới Hư Thần ở hạ giới. Vũ khí của chúng rít lên trong không khí, mang theo sát khí lạnh lẽo. Chúng không chỉ muốn cướp bóc, mà còn muốn hành hạ để dằn mặt.
La Chinh không né tránh. Hắn đứng yên như một ngọn núi. Khi tên đầu tiên vung thanh kiếm thô nặng chém xuống, La Chinh bất ngờ tung ra một quyền. Quyền pháp này không hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh bùng nổ mà hắn đã tinh luyện qua vô số trận chiến. Linh khí hỗn loạn trong cơ thể hắn được “hạt giống Nghịch Thiên” chuyển hóa, dồn nén vào nắm đấm. Nơi đây, dù linh khí có khắc nghiệt đến mấy, cũng không thể ngăn cản ý chí chiến đấu của hắn.
“Phập!”
Âm thanh va chạm không lớn, nhưng hậu quả lại cực kỳ thảm khốc. Thanh kiếm của tên dị nhân bị bẻ gãy làm đôi, nắm đấm của La Chinh xuyên thẳng qua bộ giáp cũ kỹ, đấm nát lồng ngực của đối phương. Tên dị nhân còn chưa kịp kêu lên một tiếng, thân thể đã nổ tung thành một màn sương máu, linh hồn tan biến không còn một mảnh.
Hai tên còn lại đang lao đến bỗng khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập vẻ kinh hoàng. Chúng không ngờ một kẻ đến từ hạ giới lại có sức mạnh khủng khiếp đến vậy, một quyền đã nghiền nát một cường giả cấp thấp ở Thượng Giới. Chúng đã quen với việc bắt nạt, nhưng chưa từng thấy một kẻ phản kháng lại bằng sự tàn bạo đến thế.
“Ngươi… ngươi là quái vật!” Một tên lắp bắp, lùi lại từng bước. Sát khí trong mắt chúng đã biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ.
La Chinh không nói gì. Hắn tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lẽo quét qua hai tên còn lại. “Các ngươi nói đúng, nơi này không phải cho những kẻ như ta. Mà là nơi để ta định nghĩa lại.”
Hắn vung tay, một luồng khí tức mạnh mẽ tỏa ra. Hai tên dị nhân không kịp phản ứng, thân thể bị một lực vô hình đánh bay, đập mạnh vào vách núi đá lởm chởm. Chúng rên rỉ, xương cốt vỡ vụn, thân thể dính chặt vào đá. La Chinh không giết chúng, nhưng cũng không để chúng dễ dàng thoát đi. Hắn muốn chúng sống, để kể lại câu chuyện về kẻ hạ giới đã đến, và đã gây ra những gì.
La Chinh lục soát cơ thể tên đã chết, tìm thấy một vài khối tinh thạch lấp lánh và một tấm bản đồ da thú cũ kỹ. Tinh thạch này chứa đựng linh khí Thượng Giới, có thể dùng để tu luyện hoặc trao đổi. Bản đồ thì vẽ một cách thô sơ, nhưng đủ để hắn nhận ra một số địa điểm và hướng đi. Hắn phát hiện ra mình đang ở rìa của một khu vực được gọi là “Hoang Vực”, một vùng đất xa xôi, ít người lui tới của một đại lục rộng lớn hơn, được gọi là “Thương Lan Giới”.
“Thương Lan Giới…” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên. Hắn đã đặt chân đến Thượng Giới, nhưng đây chỉ là một góc nhỏ của nó. Hắn cần phải tìm hiểu nhiều hơn, mạnh mẽ hơn.
Tấm bản đồ hiển thị một vài điểm đen nhỏ, có lẽ là các khu định cư hoặc tông môn nhỏ. Gần nhất là một nơi được đánh dấu là “Thạch Môn Trấn”, một thị trấn nhỏ nằm ở giao lộ của Hoang Vực. Đó có thể là điểm dừng chân đầu tiên của hắn.
La Chinh cất bản đồ và tinh thạch vào không gian chứa đồ. Hắn không có thời gian để lãng phí. Những kẻ như ba tên dị nhân kia chỉ là khởi đầu. Thượng Giới chắc chắn còn vô số cường giả, vô số thế lực khác mạnh mẽ hơn nhiều, mang trong mình sự kiêu ngạo và định kiến với những kẻ đến từ hạ giới. Hắn sẽ phải đối mặt với tất cả.
Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những quầng sáng bạc vẫn lơ lửng. “Thượng Giới… Ta đã đến. Và ta sẽ không bao giờ cúi đầu. Định mệnh của ta, ta sẽ tự mình nắm giữ.”
Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng La Chinh không những không bị linh khí hỗn loạn của Thượng Giới dập tắt, mà ngược lại, nó còn bùng cháy dữ dội hơn, thiêu đốt mọi xiềng xích vô hình, soi sáng con đường cô độc nhưng đầy kiên cường của hắn. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình lật đổ, một sự thách thức với toàn bộ trật tự cũ.