Nghịch Thiên
Chương 366

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:43:29 | Lượt xem: 4

Gió lạnh càng thêm phần buốt giá, như báo hiệu một điềm chẳng lành. La Chinh nín thở, ẩn mình sau một khối đá lớn, ánh mắt sắc như dao găm xuyên qua màn đêm, găm chặt vào con yêu thú đang điên cuồng tàn phá. Đó là một con Hắc Viêm Cự Viên, thân hình khổng lồ cao hơn ba trượng, toàn thân được bao phủ bởi lớp lông đen nhánh như mực, thỉnh thoảng lại bốc lên những đốm lửa ma quái. Đôi mắt đỏ ngầu của nó tỏa ra sát khí cuồn cuộn, mỗi cú vung tay đều đủ sức san bằng một ngọn đồi nhỏ, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.

Tiếng gầm thét của Hắc Viêm Cự Viên vang vọng khắp thung lũng, trộn lẫn với tiếng cây cối đổ rạp và đá vụn rơi lả tả. Giữa cảnh hỗn loạn đó, một bóng người nhỏ bé đang run rẩy co ro dưới một tảng đá bị nứt toác, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió. Đó là một thiếu nữ, quần áo rách nát, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng vẫn hiện rõ nét thanh tú. Nàng bị thương không nhẹ, một bên chân máu chảy đầm đìa, hiển nhiên đã mất khả năng chạy trốn. Con Hắc Viêm Cự Viên dường như đã phát hiện ra nàng, ánh mắt hung tợn quét qua, từ từ tiến lại gần.

La Chinh biết thời gian không còn nhiều. Với thực lực hiện tại của hắn, trực diện đối đầu với Hắc Viêm Cự Viên là một hành động liều lĩnh. Dù hắn đã vượt qua giới hạn phàm nhân, nhưng Thượng Giới yêu thú, dù chỉ là cấp thấp, cũng sở hữu sức mạnh vượt xa tưởng tượng. Hắn phải dùng trí, dùng sự lanh lẹ và những phương pháp độc đáo của mình. Hắn không thể để lộ toàn bộ sức mạnh ngay lập tức, vì hắn còn quá yếu ớt ở thế giới này, mọi sự nổi bật đều có thể mang lại tai họa khôn lường.

Trong đầu La Chinh nhanh chóng phác thảo một kế hoạch. Hắc Viêm Cự Viên đang trong cơn thịnh nộ tột độ, điều này khiến nó trở nên mạnh mẽ hơn nhưng cũng mất đi sự tỉnh táo. Hắn cần tạo ra một sự phân tán, một điểm yếu để khai thác. Hắn cẩn thận vận chuyển chân khí, những luồng năng lượng độc đáo từ công pháp cấm kỵ của hắn lặng lẽ lưu chuyển trong kinh mạch, không hề gây ra chút dao động nào. Hắn như hòa mình vào gió, vào bóng tối, trở thành một phần của thiên nhiên.

Hắn lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá, tránh né những tảng đá văng và cành cây đổ. Từng bước chân của hắn đều được tính toán kỹ lưỡng, nhanh chóng tiếp cận phía sau lưng con Hắc Viêm Cự Viên. Mùi tanh của máu và mùi lưu huỳnh từ những đốm lửa bốc ra từ cơ thể nó xộc thẳng vào mũi, khiến La Chinh phải nheo mắt. Khoảng cách càng gần, áp lực từ con yêu thú càng lớn, nhưng quyết tâm trong lòng hắn không hề suy suyển.

Khi chỉ còn cách con quái vật vài chục trượng, La Chinh đột ngột dừng lại. Hắn vươn tay, nhặt lên một viên đá nhỏ, vận dụng chân khí vào đầu ngón tay, nhẹ nhàng ném ra. Viên đá bay vút đi, không nhắm vào Hắc Viêm Cự Viên mà là một thân cây cổ thụ cách đó không xa. “Vụt!” Âm thanh nhỏ bé nhưng sắc lẹm vang lên khi viên đá xuyên thủng thân cây. Dù không gây ra tiếng động lớn, nhưng sự thay đổi nhỏ trong luồng gió và âm thanh bất thường đã thu hút sự chú ý của con Hắc Viêm Cự Viên.

Nó gầm lên một tiếng nghi ngờ, đôi mắt đỏ ngầu đảo qua đảo lại. Sự tập trung của nó vào thiếu nữ bị phân tán. Đây chính là cơ hội! La Chinh không chần chừ, lấy hết sức bình sinh, vận dụng Bát Bộ Phù Vân, thân pháp nhanh như tia chớp, lao thẳng về phía thiếu nữ. Hắn gần như lướt qua dưới cánh tay khổng lồ của Hắc Viêm Cự Viên, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại một tàn ảnh mơ hồ. Con yêu thú chỉ kịp cảm nhận được một luồng gió lướt qua, nhưng không kịp phản ứng.

Chỉ trong chớp mắt, La Chinh đã tiếp cận được thiếu nữ. Nàng đang ngẩng đầu nhìn con quái vật với ánh mắt tuyệt vọng, không hề nhận ra sự xuất hiện của hắn. La Chinh không nói lời nào, một tay tóm lấy cánh tay nàng, dùng lực kéo mạnh. Thiếu nữ giật mình, theo bản năng muốn phản kháng, nhưng sức lực của nàng đã cạn kiệt. La Chinh không cho nàng thời gian suy nghĩ, kéo nàng đứng dậy, đồng thời vận dụng một tia chân khí đặc biệt từ công pháp của mình truyền vào người nàng, tạm thời phong bế vết thương và giảm bớt cơn đau.

Cùng lúc đó, Hắc Viêm Cự Viên đã nhận ra bị lừa. Nó gầm lên một tiếng giận dữ kinh thiên động địa, cơn thịnh nộ bùng phát dữ dội hơn bao giờ hết. Đôi mắt nó khóa chặt vào La Chinh, thân thể khổng lồ lao tới, bàn tay như chiếc quạt sắt khổng lồ vung xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt. Không khí xung quanh bị ép đến mức phát ra tiếng rít chói tai. La Chinh biết không thể tránh khỏi hoàn toàn.

Hắn nghiến răng, đẩy thiếu nữ về phía khe nứt an toàn hơn một chút, đồng thời kích hoạt Huyết Mạch Cấm Kỵ trong cơ thể. Một luồng sức mạnh cuồng bạo bùng nổ, bao bọc lấy cơ thể hắn. Hắn không thể trực tiếp đối đầu, nhưng có thể giảm thiểu sát thương. Hắn vươn tay, một luồng chân khí ngưng tụ trên lòng bàn tay, không phải để tấn công, mà để làm chệch hướng. “Phanh!” Cú đánh của Hắc Viêm Cự Viên giáng xuống mặt đất ngay vị trí La Chinh vừa đứng, tạo ra một hố sâu hoắm. La Chinh kịp thời nghiêng người, luồng chân khí của hắn chỉ chạm nhẹ vào mép bàn tay của con yêu thú, đủ để làm chệch hướng một chút sức mạnh. Dù vậy, dư chấn vẫn đủ để hất văng hắn và thiếu nữ văng ra xa.

La Chinh lăn vài vòng trên đất, cảm thấy ngũ tạng như muốn vỡ tung, một cỗ máu tươi trào lên đến cổ họng nhưng hắn cố gắng nuốt ngược xuống. Huyết Mạch Cấm Kỵ đã giúp hắn chịu đựng được cú đánh kinh hoàng đó, nhưng cơ thể hắn vẫn đau nhức như bị xé toạc. Thiếu nữ bên cạnh hắn thì ngất lịm đi, cả người mềm nhũn.

Hắc Viêm Cự Viên thấy con mồi vẫn còn sống sót, càng thêm điên tiết. Nó lại gầm lên, chuẩn bị một cú đánh khác. Nhưng đúng lúc này, một tiếng “Vù!” sắc lẹm vang lên từ phía xa. Một luồng ánh sáng chói mắt xé toạc màn đêm, bay thẳng tới. Đó là một mũi tên ánh sáng, mang theo uy lực kinh người, lao thẳng vào giữa trán con Hắc Viêm Cự Viên.

“Ầm!” Mũi tên phát nổ, tạo ra một luồng chấn động mạnh mẽ, khiến con yêu thú khổng lồ lảo đảo lùi lại mấy bước, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên trán nó, và một dòng máu đen kịt chảy xuống. Cú đánh này đã khiến nó bị thương! Cơn điên của Hắc Viêm Cự Viên bị gián đoạn, nó chợt nhận ra nguy hiểm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía phát ra mũi tên, sau đó lại nhìn về phía La Chinh và thiếu nữ, cuối cùng gầm lên một tiếng bất đắc dĩ rồi quay đầu, nhanh chóng biến mất vào sâu trong rừng núi.

La Chinh thở phào một hơi, cơ bắp toàn thân đau nhức rã rời. Hắn nhìn về phía phát ra mũi tên, đó là một nhóm người đang phi hành tới. Họ mặc áo giáp sáng bóng, khí tức hùng hậu, hiển nhiên là những cường giả Thượng Giới. Dẫn đầu là một nam tử trung niên, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng, tay cầm một cây cung lớn. Chính ông ta là người đã bắn mũi tên đó.

Nhóm người hạ xuống, ánh mắt đầu tiên của họ quét qua thiếu nữ đang ngất lịm, sau đó dừng lại trên người La Chinh. Ánh mắt họ lộ rõ vẻ khinh thường và nghi ngờ. “Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây với An Nhiên tiểu thư?” Nam tử trung niên lạnh lùng hỏi, giọng nói mang theo một luồng áp lực vô hình.

La Chinh cố gắng đứng vững, vận dụng công pháp để ổn định nội thương. Hắn không ngờ lại có người xuất hiện vào thời điểm này. Hắn biết, thân phận “người ngoài cuộc” của hắn sẽ khiến hắn gặp không ít rắc rối ở thế giới này. “Tại hạ La Chinh, từ hạ giới phi thăng. Vô tình đi ngang qua, thấy An Nhiên tiểu thư gặp nạn nên ra tay tương trợ,” hắn trả lời, giọng nói rõ ràng nhưng không quá kiêu ngạo.

Một tên tùy tùng bên cạnh nam tử trung niên cười khẩy: “Hạ giới phi thăng? Ha! Ngươi nghĩ một phàm nhân như ngươi có thể đối phó được Hắc Viêm Cự Viên sao? Còn ra vẻ đạo mạo.”

Nam tử trung niên khoát tay, ánh mắt dò xét La Chinh từ trên xuống dưới. Ông ta nhận ra khí tức của La Chinh quả thực không hề giống với bất kỳ tu sĩ Thượng Giới nào. Hơn nữa, La Chinh lại có thể đứng vững sau khi bị dư chấn của Hắc Viêm Cự Viên hất văng, điều này không phải kẻ yếu nào cũng làm được. Nhưng trong mắt ông ta, La Chinh vẫn chỉ là một kẻ may mắn, không đáng để bận tâm.

“Được rồi, ngươi có thể đi,” ông ta phất tay, “Ta sẽ xử lý việc của An Nhiên tiểu thư.”

La Chinh không nói gì thêm. Hắn biết mình không cần phải giải thích gì cả. Hắn đã cứu người, và đó là tất cả. Hắn quay người, chuẩn bị rời đi. Nhưng đúng lúc này, thiếu nữ An Nhiên khẽ rên một tiếng, từ từ tỉnh lại. Nàng mở mắt, nhìn thấy nam tử trung niên và những người khác, ánh mắt lộ vẻ mừng rỡ. Nhưng khi ánh mắt nàng lướt qua La Chinh, nàng chợt nhớ lại những gì vừa xảy ra. Nàng nhớ như in khoảnh khắc tuyệt vọng khi Hắc Viêm Cự Viên tiến đến, và rồi một bóng người lao tới, kéo nàng ra khỏi miệng hổ. Nàng nhớ được luồng chân khí ấm áp truyền vào cơ thể, và cảm giác bị hất văng cùng với người đó.

“Là… là hắn đã cứu ta!” An Nhiên yếu ớt nói, chỉ tay về phía La Chinh. Giọng nói của nàng tuy nhỏ nhưng đủ để mọi người nghe thấy.

Nam tử trung niên và những người khác đều ngẩn ra. Họ nhìn La Chinh với ánh mắt kinh ngạc. Một phàm nhân hạ giới, lại thật sự cứu được An Nhiên tiểu thư khỏi Hắc Viêm Cự Viên? Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của họ, đi ngược lại mọi lẽ thường ở Thượng Giới.

La Chinh không quay đầu lại, nhưng hắn có thể cảm nhận được những ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Hắn biết, cho dù hắn không muốn, hành động này đã khiến hắn trở thành một “dị số” trong mắt những kẻ Thượng Giới này. Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây đã thực sự bắt đầu, không chỉ bằng một hành động cứu người đầy rủi ro, mà còn bằng sự đối đầu đầu tiên với những định kiến và quy tắc khắc nghiệt của Thượng Giới.

Hắn vẫn bước đi, bóng lưng kiên nghị ẩn hiện trong màn đêm dần buông xuống. Trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm càng bùng cháy dữ dội. Thượng Giới, ngươi có những quy tắc của ngươi, nhưng ta sẽ dùng chính ý chí của mình để lật đổ tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8