Nghịch Thiên
Chương 365

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:43:00 | Lượt xem: 4

Dưới ánh trăng mờ nhạt, La Chinh âm thầm xuyên qua những cánh rừng rậm rạp dưới chân Tụ Linh Sơn. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, khác hẳn với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở hạ giới. Mỗi hơi thở dường như đều mang theo một nguồn năng lượng tinh khiết, thẩm thấu vào tứ chi bách hải, khiến cơ thể hắn, dù mệt mỏi sau chuyến hành trình dài và sự thay đổi không gian, cũng dần cảm thấy như được gột rửa.

Tuy nhiên, sự phong phú của linh khí cũng đi kèm với những nguy hiểm tiềm tàng. Cây cối nơi đây cao lớn gấp đôi, gấp ba so với phàm trần, tán lá rậm rạp che khuất cả ánh trăng, tạo thành một màn đêm đen như mực. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và đâu đó là những tiếng gầm gừ trầm đục, xa xăm, khiến không gian càng thêm rợn người.

La Chinh bước đi thận trọng, mỗi bước chân đều nhẹ như lông hồng, tránh tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn không dại dột tin rằng Thượng Giới sẽ giống như những tiểu thế giới hắn từng chinh phục. Nơi đây, mọi quy tắc đều khác biệt, và hắn chỉ là một kẻ mới đến, một “người ngoài cuộc” đúng nghĩa.

Thanh kiếm gỗ trong tay hắn không phải là một món vũ khí đáng tin cậy ở một nơi đầy rẫy yêu thú cường đại, nhưng nó mang lại cho hắn một sự an ủi nhất định. Hắn đã quen với việc bắt đầu lại từ con số không, và lần này cũng không ngoại lệ. Dù vậy, hắn cảm nhận được, “hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền của hắn đang réo gọi, như thể được tiếp thêm sức sống bởi linh khí nồng đậm của Thượng Giới.

Sau khoảng một canh giờ leo núi, La Chinh cảm thấy một luồng khí tức lạ. Đó không phải là mùi hôi tanh của yêu thú, cũng không phải là linh khí thuần túy. Mà là một thứ gì đó hỗn tạp, mang theo cả sự mục nát và một chút mùi máu tươi. Hắn lập tức nấp vào một bụi cây rậm rạp, thu liễm toàn bộ khí tức, chỉ hé mắt quan sát.

Phía trước, một con đường mòn nhỏ dần hiện ra, dẫn sâu vào trong núi. Trên mặt đất, có những vết xước lớn, sâu hoắm, như thể có vật gì đó nặng nề đã bị kéo lê. Xen lẫn giữa những vết xước đó là vài giọt máu đã khô lại, màu nâu sẫm. Mùi tanh nồng nồng ngày càng rõ rệt.

“Đây hẳn là dấu vết của những người bị bắt,” La Chinh thầm nghĩ. Hắn nhìn kỹ hơn, và nhận ra rằng những vết xước này quá đều đặn, không giống như do yêu thú kéo lê con mồi. Có vẻ như là do xiềng xích hoặc một công cụ nào đó được sử dụng để trói buộc. Điều này càng khẳng định suy đoán của trưởng thôn, rằng Huyền Phong Môn mới là kẻ đứng sau.

Hắn tiếp tục men theo con đường mòn. Càng vào sâu, những tiếng gầm gừ mà hắn nghe thấy từ dưới thôn càng trở nên rõ ràng hơn, không còn là “yếu ớt” nữa, mà là những tiếng gầm vang dội, đầy phẫn nộ và đau đớn. xen kẽ là tiếng roi quật và tiếng la hét thảm thiết của con người.

La Chinh siết chặt thanh kiếm gỗ. Một luồng sát khí lạnh lẽo dâng lên trong lòng hắn. Hắn không thể chịu đựng được cảnh người vô tội bị hành hạ. Dù hắn là “người ngoài cuộc” ở Thượng Giới này, nhưng bản tính nghĩa hiệp của hắn vẫn không thay đổi.

Hắn nhanh chóng tiếp cận một vách đá lớn, nơi những tiếng động phát ra rõ ràng nhất. Nấp sau một tảng đá khổng lồ, La Chinh cẩn thận nhìn xuống. Bên dưới là một thung lũng nhỏ, được bao quanh bởi những vách đá dựng đứng. Trong thung lũng, một cảnh tượng tàn khốc hiện ra.

Hàng chục người dân thôn, cả đàn ông lẫn phụ nữ, đang bị trói bằng những sợi xích sắt lớn, kéo lê trên mặt đất. Cơ thể họ đầy những vết thương bầm tím, máu chảy ròng ròng. Ánh mắt họ vô hồn, đầy tuyệt vọng. Một số người đã ngất xỉu, bị vứt sang một bên như những món đồ bỏ đi.

Xung quanh họ là hơn mười tên đệ tử Huyền Phong Môn, mặc y phục màu đen với phù hiệu hình ngọn gió xoáy. Chúng đang dùng roi da quất vào những người dân, thúc ép họ làm một việc gì đó. Gần đó, một con yêu thú khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như máu, đang bị xích bằng những sợi xích lớn hơn, gầm gừ dữ dội. Nó không ngừng giãy giụa, nhưng những sợi xích dường như được luyện chế đặc biệt, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, kiềm chế sức mạnh của nó.

La Chinh nheo mắt. Đây là một con “Hắc Giáp Hống”, một loại yêu thú cấp thấp ở Thượng Giới, nhưng sức mạnh của nó cũng đủ để quét sạch một thôn làng phàm nhân. Rõ ràng, Huyền Phong Môn đang muốn thuần hóa hoặc lợi dụng con yêu thú này.

Hắn nhận ra một điều kỳ lạ. Những đệ tử Huyền Phong Môn không chỉ quất roi vào người dân, mà còn bắt họ đổ một loại chất lỏng màu xanh lục vào miệng con Hắc Giáp Hống. Chất lỏng đó tỏa ra mùi tanh nồng, khiến con yêu thú càng thêm điên loạn, gầm rú muốn thoát khỏi xiềng xích.

“Chúng đang làm gì?” La Chinh thầm hỏi. Hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Việc thuần hóa yêu thú không cần đến cách tàn bạo này, và loại chất lỏng kia cũng không giống bất kỳ linh dược nào hắn từng biết.

Một tên đệ tử Huyền Phong Môn, có vẻ là kẻ cầm đầu, bước tới, đá vào một người dân đang run rẩy đổ chất lỏng. “Nhanh lên! Nếu không hoàn thành trước bình minh, các ngươi sẽ phải chịu hậu quả!”

Hắn ta nhìn con Hắc Giáp Hống, đôi mắt lóe lên vẻ tham lam. “Chỉ cần hấp thụ đủ ‘Thú Huyết Dẫn’, con Hắc Giáp Hống này sẽ trở thành một chiến thú mạnh mẽ hơn gấp bội, không chỉ vậy, huyết mạch của nó cũng sẽ được cải thiện, trở thành ‘Hắc Giáp Long Hống’ hiếm có. Huyền Phong Môn chúng ta sẽ có thêm một trợ lực đắc lực!”

La Chinh nghe thấy vậy, trong lòng chấn động. “Thú Huyết Dẫn”? Hắn chưa từng nghe đến loại vật phẩm này, nhưng từ cái tên và cách dùng, hắn có thể đoán được nó là một thứ tà thuật, ép buộc yêu thú hấp thu huyết dịch của con người để đột phá. Điều này giải thích cho việc người dân bị bắt và bị hành hạ.

Hắn nhìn những người dân đáng thương, trong đó có cả một vài gương mặt quen thuộc mà hắn đã gặp ở thôn dưới chân núi. Họ gầy gò, xanh xao, nhưng vẫn cố gắng làm theo lời sai khiến, có lẽ vì hy vọng mong manh được sống sót.

Không thể chần chừ nữa. La Chinh biết mình không thể đợi thêm. Một mình đối đầu với hơn mười tên đệ tử Huyền Phong Môn, và cả một con yêu thú cường đại bị kích thích, là một việc làm liều lĩnh. Nhưng hắn đã quen với việc đối mặt với những thử thách tưởng chừng không thể.

Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển linh lực trong cơ thể. Linh khí Thượng Giới cuồn cuộn chảy vào kinh mạch, khiến sức mạnh của hắn tăng lên một cách rõ rệt. Dù không có cảnh giới tu luyện cụ thể ở đây, nhưng La Chinh cảm thấy hắn đang ở trạng thái tốt nhất từ trước đến nay.

Hắn cần một kế hoạch. Trực tiếp xông xuống sẽ là tự sát. Hắn cần phải giải cứu những người dân trước, sau đó mới tính đến việc đối phó với Huyền Phong Môn và con Hắc Giáp Hống. Mục tiêu đầu tiên là tạo ra sự hỗn loạn.

Ánh mắt La Chinh quét qua địa hình. Thung lũng nhỏ này có nhiều tảng đá lớn và cây cối. Con Hắc Giáp Hống bị xích vào một vách đá bằng những sợi xích lớn. Nếu hắn có thể phá hủy một phần xiềng xích, hoặc kích thích con yêu thú này nổi điên hơn nữa, nó có thể tạo ra một cơ hội.

Hắn cẩn thận lùi lại, tìm một con đường vòng để tiếp cận gần hơn mà không bị phát hiện. La Chinh biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu cho hành trình “Nghịch Thiên” của hắn ở Thượng Giới. Và ngay từ bước đầu tiên này, hắn đã phải đối mặt với sự tàn ác và bất công của thế giới này. Hắn phải chứng minh rằng, dù là một phàm nhân bị ruồng bỏ, một “người ngoài cuộc” ở một cảnh giới cao hơn, hắn vẫn có thể lật đổ những quy tắc đã được thiết lập.

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu và sự tuyệt vọng. Nhưng trong ánh mắt kiên định của La Chinh, chỉ có sự quyết tâm bừng cháy. Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây đã thực sự bắt đầu, bằng một hành động cứu người đầy rủi ro và sự đối đầu đầu tiên với một thế lực ở Thượng Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8