Nghịch Thiên
Chương 360
Trưởng lão Trần rời đi, để lại La Chinh một mình giữa không gian rộng lớn và xa lạ của Thượng Giới. Hắn đứng đó, cảm nhận luồng linh khí dày đặc gấp trăm lần so với hạ giới, từng hơi thở như nuốt vào ngàn vạn tinh hoa. Cả không gian xung quanh dường như cũng nặng nề hơn, những quy tắc đạo vận hiện hữu rõ ràng, tạo nên một áp lực vô hình nhưng không hề nhỏ. Đây chính là Thượng Giới, nơi mà hàng vạn năm qua hắn hằng mơ ước được đặt chân tới, nơi mà những truyền thuyết về tiên nhân, thần ma không còn là hư ảo.
Nụ cười của Trưởng lão Trần, dù chỉ thoáng qua, vẫn in sâu trong tâm trí La Chinh. “Kẻ dị số.” Hắn lẩm bẩm. Hắn biết, thân phận từ hạ giới của mình sẽ là một trở ngại lớn, nhưng đồng thời, nó cũng là một tấm màn che giấu tốt nhất. Kẻ yếu ớt, phế vật, không ai để tâm. Đó là điều hắn đã học được từ khi còn ở Phàm Trần Khởi Điểm.
Một lát sau, một đệ tử trẻ tuổi, ước chừng hai mươi, mặc trang phục màu xanh lam thêu hoa văn phức tạp, bước tới. Y có vẻ ngoài tuấn tú, khí chất bất phàm, tu vi cũng đạt tới cảnh giới mà ở hạ giới đã được coi là đỉnh phong. Y liếc nhìn La Chinh từ đầu đến chân, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường.
“Ngươi chính là kẻ mà Trưởng lão Trần mang về từ hạ giới?” Y hỏi, giọng điệu có phần kiêu ngạo. “Ta là Sở Vũ, phụ trách dẫn dắt ngươi làm quen với Sở Thiên Thế Gia.”
La Chinh khẽ gật đầu, giữ thái độ khiêm tốn. “Vãn bối La Chinh, xin ra mắt Sở huynh.”
Sở Vũ nhếch môi, không thèm đáp lại bằng một cái gật đầu. “Ngươi không cần gọi ta là Sở huynh. Ta không có loại huynh đệ từ hạ giới như ngươi. Cứ gọi ta là Sở sư huynh là được.” Y dừng lại, nhìn thẳng vào La Chinh. “Trưởng lão Trần có lẽ nhìn trúng điều gì đó ở ngươi, nhưng ở Sở Thiên Thế Gia này, quy củ là trên hết. Ngươi chỉ là một kẻ mới tới, lại không có căn cơ. Đừng tưởng được Trưởng lão Trần chiếu cố vài lời mà có thể giương oai.”
La Chinh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng đã sớm có chút lạnh lẽo. Cái định kiến về người hạ giới, quả nhiên, đã ăn sâu vào cốt tủy của những kẻ ở Thượng Giới. Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho điều này, nhưng khi đối mặt trực tiếp, vẫn có chút không khỏi cảm thán. “Vãn bối đã rõ. Xin Sở sư huynh chỉ giáo.”
Sở Vũ hài lòng với thái độ của La Chinh. “Tạm thời, ngươi sẽ được an bài ở Khu Ngoại Môn. Đó là nơi dành cho những đệ tử mới nhập môn, hoặc những kẻ có thiên phú kém cỏi, cần thời gian để chứng minh bản thân. Ngươi sẽ phải tự kiếm lấy tài nguyên tu luyện bằng cách hoàn thành các nhiệm vụ của Thế Gia. Mỗi tháng, Thế Gia sẽ phát cho ngươi một lượng linh thạch cơ bản, nhưng nếu muốn tiến xa, ngươi phải tự lực cánh sinh.”
Y không đợi La Chinh trả lời, quay người bước đi. “Đi theo ta.”
La Chinh đi theo Sở Vũ, quan sát xung quanh. Sở Thiên Thế Gia là một tòa kiến trúc khổng lồ, những cung điện nguy nga tráng lệ được xây dựng từ đá quý và ngọc bích, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Linh khí cuồn cuộn thành từng dải sương mù, những loại linh thảo quý hiếm mọc khắp nơi, tỏa ra hương thơm ngào ngạt. Hắn thấy những đệ tử khác, ai nấy đều mang khí chất xuất chúng, tu vi mạnh mẽ. Có người cưỡi linh thú bay lượn trên không, có người đang luyện kiếm dưới tán cây cổ thụ, phát ra kiếm khí sắc bén như muốn xé rách không gian.
Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Ở hạ giới, hắn đã từng là cường giả đỉnh cao, nhưng ở đây, hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương mênh mông.
Sở Vũ dẫn La Chinh qua nhiều hành lang, cuối cùng đến một khu vực có vẻ kém sang trọng hơn. Những kiến trúc ở đây nhỏ hơn, đơn giản hơn, và linh khí cũng không còn dồi dào như khu vực nội môn. “Đây là Khu Ngoại Môn,” Sở Vũ lạnh nhạt nói. “Ngươi sẽ ở tại đây. Linh bài này là thân phận của ngươi. Dùng nó để nhận phòng và tiếp nhận nhiệm vụ. Nhớ kỹ, đừng gây chuyện. Sở Thiên Thế Gia không dung thứ cho những kẻ vô dụng.”
Nói rồi, Sở Vũ ném cho La Chinh một tấm linh bài bằng ngọc thạch màu trắng, trên đó khắc một chữ “La” nhỏ. Sau đó, y quay người bỏ đi, không thèm ngoảnh lại.
La Chinh cầm lấy linh bài, cảm nhận dòng năng lượng ấm áp từ nó. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí. Bước đầu tiên đã hoàn thành, nhưng cũng đầy chông gai. Hắn không có ai để dựa dẫm, không có ai để giúp đỡ ngoài Trưởng lão Trần, mà sự giúp đỡ đó cũng chỉ là một sự chấp nhận tạm thời.
Hắn tìm đến khu vực tiếp nhận, dùng linh bài để đăng ký phòng. Một trưởng lão ngoại môn già nua, râu tóc bạc phơ, liếc nhìn La Chinh một cái rồi thờ ơ chỉ vào một căn phòng trống. “Phòng số 33. Tự đi mà tìm.”
La Chinh gật đầu, theo chỉ dẫn tìm đến căn phòng của mình. Đó là một căn phòng nhỏ, đơn sơ, chỉ có một chiếc giường đá, một bàn trà và một ghế đẩu. Linh khí trong phòng cũng chỉ ở mức vừa phải, đủ để duy trì tu luyện cơ bản, nhưng muốn đột phá thì cần phải tìm nguồn tài nguyên khác.
Vừa đóng cửa phòng lại, La Chinh liền kiểm tra chiếc nhẫn trong tay. Hắn vuốt nhẹ bề mặt nhẫn, cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc. Thật may mắn, thứ quan trọng nhất vẫn còn nguyên vẹn. Chiếc nhẫn là chìa khóa cho mọi bí mật, mọi cơ duyên của hắn. Ở Thượng Giới này, chắc chắn nó sẽ có những tác dụng kinh người hơn nữa.
Hắn ngồi xuống giường đá, nhắm mắt lại, cố gắng hòa mình vào linh khí của Thượng Giới. Dòng linh khí này tinh thuần hơn rất nhiều, nhưng đồng thời cũng bá đạo hơn. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần thích nghi, từng kinh mạch như được gột rửa, nhưng tốc độ hấp thu lại không nhanh như hắn tưởng. Có lẽ, phương pháp tu luyện của hạ giới không còn phù hợp hoàn toàn ở đây.
“Cần phải tìm kiếm công pháp Thượng Giới, hoặc tự mình sáng tạo ra con đường riêng,” La Chinh tự nhủ. “Và quan trọng hơn, phải che giấu thân phận ‘dị số’ của mình thật tốt, cho đến khi đủ mạnh để không ai có thể can thiệp.”
Hắn mở mắt ra, ánh mắt lóe lên một tia kiên định. Những lời khinh miệt của Sở Vũ, sự thờ ơ của trưởng lão ngoại môn, tất cả đều là động lực. Con đường Nghịch Thiên, vốn dĩ không phải là con đường trải hoa hồng. Nó là con đường của máu và lửa, của sự thách thức và vượt qua. Hắn đã đi qua những cảnh giới thấp kém nhất, chịu đựng những đau khổ tột cùng nhất. Giờ đây, ở Thượng Giới, hắn sẽ tiếp tục hành trình đó, từng bước một, lật đổ những định kiến, phá vỡ những quy tắc, và cuối cùng, đối mặt với cái gọi là “Thiên Đạo” tối cao.
Đêm đó, La Chinh không ngủ. Hắn ngồi thiền, cố gắng cảm nhận sự khác biệt của linh khí Thượng Giới, đồng thời suy nghĩ về những bước đi tiếp theo. Tài nguyên, công pháp, thông tin, đồng đội. Tất cả đều là những thứ hắn cần phải có. Sở Thiên Thế Gia, dù có vẻ khắc nghiệt, cũng sẽ là bàn đạp đầu tiên của hắn ở Thượng Giới.
Bình minh ló dạng, tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu vào căn phòng đơn sơ. La Chinh mở mắt, đôi mắt tràn đầy ý chí chiến đấu. Hắn đã sẵn sàng. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây, mới thật sự bắt đầu ở vùng đất của Tiên Phàm này.