Nghịch Thiên
Chương 361
Bình minh ló dạng, tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu vào căn phòng đơn sơ. La Chinh mở mắt, đôi mắt tràn đầy ý chí chiến đấu. Hắn đã sẵn sàng. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây, mới thật sự bắt đầu ở vùng đất của Tiên Phàm này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí dày đặc hơn hẳn so với hạ giới, tuy vẫn còn pha tạp nhưng rõ ràng là một môi trường tu luyện tốt hơn gấp bội. Đây là Thượng Giới, nơi quy tắc khắc nghiệt hơn, cường giả nhiều như mây, và định kiến về người từ hạ giới cũng sâu sắc hơn. Nhưng chính điều đó lại càng hun đúc ý chí của hắn.
Bước ra khỏi căn phòng nhỏ, La Chinh thấy mình đang ở trong một dãy hành lang dài, tối tăm, với những cánh cửa gỗ cũ kỹ nối tiếp nhau. Đây có lẽ là khu vực dành cho hạ nhân hoặc những người mới đến như hắn. Không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa. Hắn cần tìm hiểu về Sở Thiên Thế Gia, về quy tắc của nó, và quan trọng nhất là làm sao để tiếp cận tài nguyên tu luyện. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi.
La Chinh đi dọc hành lang, đôi mắt cảnh giác quan sát xung quanh. Chẳng mấy chốc, hắn gặp một tiểu đồng đang quét dọn. Tiểu đồng này trông còn khá trẻ, dáng người gầy gò, lưng còng. Khi thấy La Chinh, hắn ta hơi giật mình, vội vàng cúi đầu. La Chinh mỉm cười thân thiện.
“Huynh đệ, cho ta hỏi, ta là người mới tới, nên tìm ai để nhận việc đây?” La Chinh hỏi, giọng điệu ôn hòa.
Tiểu đồng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ e dè. “Ngài… ngài là người mới đến từ hạ giới sao?” Hắn ta hỏi, giọng nói nhỏ xíu.
La Chinh gật đầu. “Chính xác. Ta tên La Chinh.”
“A… vậy ngài… ngài hãy đến chỗ lão Quản sự Hồ. Ông ấy ở Hậu Viện, phía bên trái, căn nhà có mái ngói xanh ấy ạ.” Tiểu đồng chỉ dẫn, vẫn giữ khoảng cách.
“Đa tạ.” La Chinh đáp, rồi đi theo hướng chỉ dẫn. Hắn nhận ra sự dè dặt của tiểu đồng. Có vẻ như thân phận “người từ hạ giới” mang theo một định kiến nhất định ngay cả trong tầng lớp hạ nhân.
Hậu Viện không quá rộng, nhưng có vài căn nhà cổ kính. Căn nhà mái ngói xanh nằm khuất sau một gốc cây cổ thụ. La Chinh bước tới, gõ cửa. Bên trong vọng ra một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ khó chịu.
“Ai đó? Sáng sớm đã ồn ào!”
La Chinh lên tiếng, “Vãn bối La Chinh, là người mới đến từ hạ giới, đến để bái kiến Quản sự Hồ.”
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Một lão già với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt lờ đờ nhìn ra. Ông ta mặc một bộ áo choàng màu xám cũ kỹ, tay cầm một chiếc quạt nan.
“Hừm, lại là một kẻ từ phàm trần à?” Lão Quản sự Hồ liếc nhìn La Chinh từ đầu đến chân, ánh mắt không hề che giấu sự khinh thường. “Ngươi là La Chinh? Ta đã được phái chủ báo trước rồi. Ngươi được phái chủ ưu ái, nhưng quy tắc của Sở Thiên Thế Gia vẫn phải tuân theo.”
La Chinh giữ vẻ mặt bình tĩnh, cúi đầu. “Vãn bối xin tuân theo mọi sắp đặt của thế gia.”
Lão Quản sự Hồ hừ lạnh. “Ngoan ngoãn thì tốt. Người từ hạ giới các ngươi, tuy có chút khí vận, nhưng căn cơ nông cạn, không biết trời cao đất rộng. Để tránh gây rắc rối cho thế gia, ta sẽ sắp xếp cho ngươi một công việc đơn giản.”
Ông ta ngừng lại, suy nghĩ một lát rồi nói tiếp. “Dược Viên Phế Tích ở phía Tây, đã lâu không có người chăm sóc. Ngươi hãy đến đó, dọn dẹp sạch sẽ cỏ dại, bón phân, tưới nước. Trong vòng một tháng, ta muốn thấy nó trở lại xanh tốt. Nhớ kỹ, không được làm hỏng bất kỳ linh dược nào còn sót lại. Nếu làm tốt, sẽ có phần thưởng. Nếu không…” Lão Hồ nhếch mép, “ngươi sẽ biết tay ta.”
Dược Viên Phế Tích. Nghe cái tên đã đủ biết là một nơi bị bỏ hoang. La Chinh thầm hiểu, đây là một dạng khảo nghiệm, hoặc một cách để ông ta muốn “dạy dỗ” hắn. Tuy nhiên, đối với một người đã trải qua vô vàn gian nan như La Chinh, đây không phải là vấn đề.
“Vâng, vãn bối xin nhận lệnh.” La Chinh đáp, không chút do dự.
Lão Quản sự Hồ có vẻ hơi ngạc nhiên trước thái độ bình tĩnh của hắn. Ông ta vốn nghĩ La Chinh sẽ tỏ ra bất mãn hoặc cầu xin. “Tốt. Ngươi có thể đi ngay bây giờ. Dụng cụ ở nhà kho phía sau. Ta sẽ phái người đưa ngươi đến đó.”
Chẳng mấy chốc, một hạ nhân khác dẫn La Chinh đến Dược Viên Phế Tích. Đó là một khu đất rộng lớn, nằm tách biệt ở rìa thế gia, bị tường đá đổ nát bao quanh. Đúng như tên gọi, nơi đây hoang tàn đến đáng sợ. Cỏ dại mọc um tùm, cao đến ngang ngực, che khuất cả lối đi. Nhiều cây cổ thụ khô héo, cành lá trơ trụi như những bộ xương. Linh khí ở đây cũng mỏng hơn những khu vực khác của thế gia, dường như bị một luồng khí âm u nào đó áp chế.
“Đây là Dược Viên Phế Tích. Ngươi hãy tự lo liệu.” Hạ nhân kia nói cụt lủn, rồi quay lưng bỏ đi, thậm chí không thèm nán lại nhìn. Thái độ khinh thường rõ ràng.
La Chinh không để tâm. Hắn nhìn quanh, trong lòng không hề nản chí. Dược Viên Phế Tích, nơi bị lãng quên, lại có thể là khởi điểm của hắn ở Thượng Giới. Hắn lấy trong nhà kho ra một chiếc cuốc, một chiếc xẻng và một bình tưới nước. Những vật dụng thô sơ này gợi cho hắn nhớ về những ngày đầu tu luyện ở hạ giới, khi hắn còn yếu ớt và phải tự mình tìm kiếm mọi thứ.
Hắn bắt đầu công việc. Thay vì vội vã nhổ cỏ, La Chinh đi chậm rãi quanh dược viên, quan sát cẩn thận từng gốc cây, từng loại cỏ. Hắn đã từng đọc qua nhiều điển tịch cổ xưa về linh dược và tu luyện. Hắn tin rằng, ngay cả trong một nơi hoang phế như thế này, vẫn có thể ẩn chứa những điều bất ngờ.
Linh khí Thượng Giới, tuy bị pha tạp, nhưng vẫn mang theo một luồng sinh cơ mạnh mẽ. La Chinh điều động Chân Nguyên trong cơ thể, dùng nó để cảm nhận sự dao động của linh khí dưới lòng đất. Đôi mắt hắn trở nên sắc bén, quét qua từng bụi cỏ. Hắn nhận ra không ít loại linh thảo thông thường, nhưng cũng có một vài loại cỏ dại có hình thù kỳ lạ, mang theo linh vận mơ hồ.
Khi đến một góc vườn bị che khuất bởi một tảng đá lớn, La Chinh dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí đặc biệt, tinh khiết hơn hẳn những nơi khác, đang âm thầm dao động dưới tảng đá. Hắn dùng cuốc gạt những bụi cỏ dại xung quanh, rồi thận trọng di chuyển tảng đá. Bên dưới, hiện ra một cái hố nhỏ, sâu khoảng nửa thước, bên trong có một dòng suối ngầm nhỏ đang róc rách chảy qua, và gần đó, là một gốc cây nhỏ bé, chỉ bằng ngón tay cái, với ba chiếc lá xanh biếc đang run rẩy trong gió. Ba chiếc lá đó phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt, yếu ớt nhưng đầy sức sống.
“Đây là…” La Chinh khẽ thốt lên. Hắn nhận ra loại cây này. Nó không phải là linh dược phổ biến, mà là một loại Thiên Thảo cực kỳ hiếm gặp, chỉ sinh trưởng ở những nơi có linh mạch thuần khiết, tên là “Tam Diệp Linh Thảo”. Loại thảo dược này có tác dụng dưỡng hồn, củng cố thần thức, giá trị không thể đong đếm. Tuy nhiên, nó lại cực kỳ khó sống sót, rất ít khi được tìm thấy ở Thượng Giới hiện tại, chứ đừng nói là ở một Dược Viên Phế Tích.
Điều kỳ lạ là, Tam Diệp Linh Thảo lại mọc ngay cạnh một dòng suối nhỏ. La Chinh cúi xuống, chạm tay vào dòng nước. Nước lạnh buốt, nhưng lại mang theo một luồng linh khí cực kỳ tinh khiết. Hắn nhận ra, đây không phải là suối bình thường, mà là một nhánh nhỏ của “Linh Tuyền” – một nguồn linh khí tự nhiên quý giá. Có lẽ, vì dòng Linh Tuyền này mà Tam Diệp Linh Thảo mới có thể sống sót trong môi trường hoang tàn này. Và có lẽ, đây cũng là lý do tại sao khu vực này bị bỏ hoang, để che giấu sự tồn tại của Linh Tuyền và Linh Thảo.
La Chinh không vội vàng hái Tam Diệp Linh Thảo. Hắn biết rằng, với tình trạng hiện tại, nó còn quá non yếu. Hắn cần phải chăm sóc nó, để nó phát triển hoàn thiện. Hắn quyết định không báo cáo phát hiện này cho Lão Quản sự Hồ. Đây sẽ là bí mật của riêng hắn, là tài nguyên đầu tiên hắn tự mình tìm thấy ở Thượng Giới.
Hắn bắt đầu công việc dọn dẹp với một tinh thần hoàn toàn khác. Hắn không chỉ làm theo lệnh, mà còn tìm cách tối ưu hóa môi trường cho dòng Linh Tuyền và những linh dược tiềm ẩn khác. Hắn nhổ cỏ một cách cẩn thận, không làm tổn hại đến rễ cây bên dưới. Hắn dùng Chân Nguyên để cảm nhận thổ nhưỡng, tìm ra những vùng đất cần được cải tạo. Từng chút một, Dược Viên Phế Tích bắt đầu hiện rõ hình hài ban đầu.
Một ngày làm việc trôi qua nhanh chóng. Khi hoàng hôn buông xuống, La Chinh dừng tay. Hắn đã dọn dẹp được một góc nhỏ của dược viên, nhưng sự khác biệt đã rõ rệt. Hắn nhìn lại thành quả của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn. Đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng hắn đã có một sự phát hiện quan trọng.
Trở về căn phòng đơn sơ của mình, La Chinh không vội tu luyện. Hắn ngồi xuống, nhắm mắt, hồi tưởng lại những gì mình đã trải qua trong ngày. Cái nhìn khinh miệt của Lão Quản sự Hồ, sự xa lánh của hạ nhân, và sự hoang tàn của Dược Viên Phế Tích. Tất cả đều là minh chứng cho thân phận “người từ hạ giới” của hắn ở Thượng Giới.
Nhưng hắn cũng đã tìm thấy Tam Diệp Linh Thảo và Linh Tuyền. Đó là một tín hiệu. Ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, cơ hội vẫn luôn tồn tại cho những kẻ dám tìm kiếm. Hắn sẽ từng bước nhỏ, từng chút một, xây dựng lại mọi thứ từ con số 0. Uy tín, sức mạnh, đồng đội. Tất cả đều sẽ được hắn tự tay kiến tạo.
Con đường Nghịch Thiên, vốn dĩ đã là con đường cô độc và đầy chông gai. La Chinh biết rõ điều đó. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Ngược lại, mỗi thử thách, mỗi sự khinh miệt, lại càng củng cố thêm ý chí của hắn. “Thiên” có thể đặt ra những quy tắc, những định mệnh. Nhưng hắn, La Chinh, sẽ là kẻ lật đổ tất cả.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu hấp thu linh khí Thượng Giới, chuẩn bị cho ngày làm việc tiếp theo, và cho cuộc hành trình vĩ đại hơn đang chờ đợi phía trước.