Nghịch Thiên
Chương 359

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:40:24 | Lượt xem: 4

Thị nữ trẻ tuổi, gương mặt vẫn còn chút kinh ngạc, vội vàng tiến đến trước mặt La Chinh. Nàng cẩn trọng đưa cho hắn một tấm thẻ ngọc màu xanh biếc. “Xin hỏi công tử quý danh, cùng với tông môn xuất thân và cảnh giới tu vi hiện tại.” Giọng nàng vẫn giữ sự lễ phép cần có của một thị nữ Trình Bảo Hội, nhưng không còn sự lạnh nhạt hay khinh thường như trước.

La Chinh khẽ nhíu mày. Hắn đến từ hạ giới, làm gì có tông môn nào ở Thượng Giới để mà khai báo? Hắn cũng không muốn tiết lộ thân phận thật sự của mình quá sớm, tránh rước họa vào thân. Thượng Giới hiểm ác, hắn đã sớm nhận ra điều đó.

“Tên ta là La Chinh,” hắn đáp, giọng bình thản. “Không có tông môn. Về cảnh giới, tạm thời chỉ là Phàm Cảnh tầng thứ ba.” Hắn cố tình hạ thấp cảnh giới của mình. Ở Thượng Giới, Phàm Cảnh chỉ là cấp độ thấp nhất, dễ bị bỏ qua. Hắn cần che giấu thực lực để thăm dò tình hình.

Thị nữ ghi chép lại, ánh mắt thoáng qua vẻ khó hiểu. Không tông môn? Phàm Cảnh tầng thứ ba? Vậy mà lại sở hữu một vật phẩm khiến trưởng lão phải đích thân ra mặt? Quả là một sự mâu thuẫn lớn.

“Phàm Cảnh tầng thứ ba sao?” Giọng nói của Trưởng lão Trần, người vừa rồi đã lên tiếng, vang lên từ phía sau. Ông ta đã đi đến gần, ánh mắt sắc bén như chim ưng dò xét La Chinh. “Một Phàm Cảnh tầng thứ ba lại có thể sở hữu vật phẩm quý hiếm như vậy, quả nhiên là kỳ lạ. Ngươi đến từ đâu?”

La Chinh xoay người đối mặt với Trưởng lão Trần. Gương mặt ông ta già nua nhưng đầy uy thế, khiến người khác không dám nhìn thẳng. “Vãn bối đến từ một tiểu thế giới xa xôi, vừa mới phi thăng lên Thượng Giới không lâu.” Hắn quyết định không nói dối hoàn toàn, mà chọn cách nói nước đôi.

“Tiểu thế giới?” Trưởng lão Trần vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt càng thêm suy tư. “Thảo nào linh khí trên người ngươi lại có vẻ hỗn tạp như vậy. Phi thăng… Ngươi đã trải qua Lôi Kiếp Phi Thăng?”

La Chinh gật đầu. “Vâng, đã trải qua.”

Những người xung quanh nghe vậy, không khỏi xì xào bàn tán. Phi thăng từ hạ giới lên Thượng Giới vốn đã là một việc hiếm gặp. Mà một người mới phi thăng, cảnh giới còn thấp như vậy, lại có thể khiến Trưởng lão Trần chú ý? Chuyện này thật sự khác thường.

Trưởng lão Trần không nói gì thêm, chỉ nhìn chằm chằm vào La Chinh một lúc lâu, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Sau đó, ông ta nói với thị nữ: “Hoàn tất đăng ký cho cậu ta. Vật phẩm của cậu ta, ta sẽ tự mình xem xét.”

Thị nữ nhanh chóng làm theo. Chẳng mấy chốc, một tấm thẻ ngọc màu xám bạc được đưa cho La Chinh. “Đây là thẻ thành viên của Trình Bảo Hội, công tử có thể dùng nó để giao dịch tại bất kỳ chi nhánh nào của chúng ta. Đồng thời, nó cũng là một vật phẩm định vị cơ bản trong thành Thiên Lam.”

La Chinh nhận lấy tấm thẻ, cảm nhận một luồng năng lượng nhàn nhạt từ nó. Hắn biết, đây có lẽ là bước đầu tiên để hắn hòa nhập vào thế giới này, dù chỉ là một cách miễn cưỡng.

“Đi theo ta,” Trưởng lão Trần ra hiệu cho La Chinh. Ông ta không đợi hắn trả lời, liền quay người đi về phía một hành lang nhỏ nằm khuất phía sau quầy giao dịch. Ánh mắt của đám đông vẫn dõi theo hắn, mang theo đủ loại cảm xúc: tò mò, ghen tị, và cả sự dè chừng.

La Chinh theo sau Trưởng lão Trần. Hắn không hề cảm thấy thoải mái, nhưng cũng không thể từ chối. Hắn biết, nếu muốn đứng vững ở Thượng Giới, hắn phải chấp nhận đối mặt với những thử thách như thế này. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ về thế giới này, và vị trưởng lão này có lẽ là một cánh cửa.

Hành lang dẫn đến một căn phòng nhỏ, bài trí đơn giản nhưng trang nhã. Có một chiếc bàn trà bằng gỗ trầm hương và hai chiếc ghế đệm êm ái. Trưởng lão Trần ngồi xuống một ghế, chỉ tay vào chiếc còn lại. “Ngồi đi.”

La Chinh ngồi xuống, ánh mắt cảnh giác quét qua căn phòng. Không có cấm chế hay trận pháp đặc biệt nào được kích hoạt. Ông ta có vẻ không có ý định bất lợi ngay lập tức.

“Ngươi có vẻ rất thận trọng,” Trưởng lão Trần khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu. “Điều đó tốt. Ở Thượng Giới này, sự thận trọng là thứ quý giá nhất, đặc biệt là với một người từ hạ giới phi thăng như ngươi.”

“Vãn bối chỉ là một kẻ ngoại lai, không dám không cẩn trọng,” La Chinh đáp lễ.

“Ngoại lai sao?” Trưởng lão Trần lẩm bẩm. “Nhưng vật phẩm ngươi mang theo lại không hề ‘ngoại lai’ chút nào. Nó thậm chí còn vượt xa những gì ta từng thấy ở Thượng Giới này.”

Ông ta dừng lại, đôi mắt nhìn thẳng vào La Chinh, sắc bén như muốn xuyên thấu. “Chiếc nhẫn đó, tên là gì? Và nó có tác dụng gì?”

La Chinh không vội trả lời. Hắn biết, câu hỏi này là trọng tâm. “Nó… chỉ là một vật phẩm mà vãn bối vô tình có được. Tên gọi là Phàm Linh Giới Chỉ. Tác dụng của nó… vãn bối cũng không rõ ràng lắm. Chỉ biết nó có thể hấp thu và chuyển hóa một loại năng lượng đặc biệt.” Hắn nói dối một nửa, sự thật một nửa.

Trưởng lão Trần nhướng mày. “Phàm Linh Giới Chỉ… tên gọi thú vị. Vô tình có được sao? Vật phẩm có thể khiến ta phải đích thân ra mặt, lại chỉ là ‘vô tình có được’ và ‘không rõ ràng lắm’?” Ông ta lắc đầu. “Ngươi không cần phải che giấu ta. Ta chỉ tò mò. Trình Bảo Hội chúng ta đã tồn tại hàng triệu năm ở Thượng Giới, chưa từng có vật phẩm nào có thể khiến Thần Khí Giám Định Bàn của chúng ta phát ra luồng sáng màu xám tro như vậy. Màu xám tro… đó là màu của Hỗn Độn.”

Hỗn Độn! La Chinh giật mình. Cái tên này hắn đã từng nghe qua trong những truyền thuyết cổ xưa ở hạ giới, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại có liên quan đến chiếc nhẫn của mình. Hắn vốn chỉ biết chiếc nhẫn có thể giúp hắn hấp thu các loại năng lượng, chuyển hóa chúng thành sức mạnh để tu luyện, và đặc biệt là chữa trị đan điền bị phế. Nhưng Hỗn Độn… đó là một khái niệm hoàn toàn khác.

“Hỗn Độn?” La Chinh lặp lại, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Trưởng lão Trần gật đầu. “Đúng vậy. Theo những ghi chép cổ xưa nhất của Trình Bảo Hội, có một số vật phẩm siêu việt, vượt ra ngoài quy luật Ngũ Hành, Âm Dương của Chư Thiên Vạn Giới. Chúng được cho là đến từ Hỗn Độn sơ khai, trước khi vũ trụ này được hình thành. Chúng không thuộc bất kỳ loại vật phẩm nào mà chúng ta biết, và vì vậy, Thần Khí Giám Định Bàn sẽ hiển thị màu xám tro.”

Ông ta nhìn La Chinh với ánh mắt đầy phức tạp. “Chiếc nhẫn của ngươi, nó có thể là một trong những vật phẩm Hỗn Độn đó. Ngươi, một Phàm Cảnh tầng thứ ba từ hạ giới, lại sở hữu một bảo vật như vậy. Ngươi có biết, điều này ý nghĩa gì không?”

La Chinh im lặng. Hắn biết chứ. Điều này có nghĩa là hắn đang giữ một cục nam châm khổng lồ thu hút mọi ánh mắt và mọi tai họa. Nhưng đồng thời, nó cũng là lá bài tẩy lớn nhất của hắn.

“Ta không có ý định chiếm đoạt vật phẩm của ngươi,” Trưởng lão Trần nói, như thể đọc được suy nghĩ của hắn. “Trình Bảo Hội chúng ta có những quy tắc riêng. Tuy nhiên, ta phải cảnh báo ngươi. Vật phẩm Hỗn Độn vô cùng quý hiếm và mạnh mẽ. Một khi tin tức về nó bị lộ ra, ngay cả những Tiên Đế, Thần Tôn cũng sẽ không tiếc mọi giá để có được nó. Ngươi, với thực lực hiện tại, không thể bảo vệ được nó.”

“Vãn bối hiểu,” La Chinh trầm giọng. Hắn biết ông ta đang nói thật. Hắn đã cảm nhận được sự nguy hiểm ngay từ khi chiếc nhẫn phát ra ánh sáng đó.

“Ta có thể giúp ngươi,” Trưởng lão Trần bất ngờ nói. “Trình Bảo Hội chúng ta có mạng lưới thông tin rộng khắp, có thể giúp ngươi che giấu thông tin về vật phẩm này. Đổi lại, ngươi cần phải hợp tác với chúng ta.”

“Hợp tác?” La Chinh hỏi ngược lại.

“Đúng vậy. Chúng ta không yêu cầu ngươi giao nộp vật phẩm. Nhưng chúng ta muốn tìm hiểu thêm về nó. Ngươi có thể cung cấp cho chúng ta một số thông tin, hoặc, nếu có thể, cho phép chúng ta nghiên cứu nó trong một khoảng thời gian nhất định. Đương nhiên, chúng ta sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho ngươi và vật phẩm của ngươi, đồng thời cung cấp cho ngươi những tài nguyên tu luyện tốt nhất mà Trình Bảo Hội có.” Trưởng lão Trần đưa ra đề nghị, ánh mắt đầy sự thành ý, nhưng La Chinh biết, đằng sau sự thành ý đó là sự tính toán kỹ lưỡng.

Đây là một lời đề nghị hấp dẫn. Trình Bảo Hội là một thế lực lớn ở Thượng Giới. Được họ bảo vệ và cung cấp tài nguyên, đó là điều mà một kẻ phi thăng từ hạ giới như hắn không thể mơ tới. Nhưng đổi lại, hắn sẽ phải giao Phàm Linh Giới Chỉ cho họ nghiên cứu, dù chỉ là tạm thời. Chiếc nhẫn là bí mật lớn nhất, là nguồn gốc sức mạnh của hắn. Hắn không thể dễ dàng giao nó ra.

Hơn nữa, Trưởng lão Trần nói không muốn chiếm đoạt, nhưng lòng người khó dò. Vật phẩm Hỗn Độn… sức hấp dẫn của nó là không thể tưởng tượng nổi.

La Chinh suy nghĩ nhanh chóng. Hắn cần một chỗ đứng, cần tài nguyên, và cần thời gian để phát triển. Nhưng hắn cũng không thể giao nộp con át chủ bài của mình.

“Vãn bối rất cảm kích thiện ý của Trưởng lão Trần và Trình Bảo Hội,” La Chinh nói, giọng điệu từ tốn. “Tuy nhiên, Phàm Linh Giới Chỉ này đã gắn bó với vãn bối từ lâu, cũng là thứ duy nhất giúp vãn bối sống sót đến ngày hôm nay. Vãn bối không thể giao nó ra. Về việc hợp tác, vãn bối có thể cung cấp một số thông tin mà vãn bối biết được, hoặc nếu Trình Bảo Hội có những vật phẩm đặc biệt nào muốn giám định mà Thần Khí Giám Định Bàn không thể nhận diện được, vãn bối có thể thử một chút.”

Đây là một lời đề nghị khéo léo. Hắn không giao ra vật phẩm, nhưng đề xuất sử dụng “khả năng” của nó một cách có kiểm soát, biến mình thành một công cụ hữu ích mà không bị chiếm đoạt. Hắn đang đặt cược vào sự tò mò và nhu cầu của Trình Bảo Hội.

Trưởng lão Trần nghe vậy, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. Ông ta nhìn La Chinh một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu. “Ngươi rất thông minh. Được, ta chấp nhận đề nghị của ngươi. Chúng ta có thể bắt đầu từ việc nhỏ. Ngươi có thể ở lại Trình Bảo Hội tạm thời. Chúng ta sẽ cung cấp cho ngươi một nơi ở và tài nguyên tu luyện cơ bản. Đổi lại, ngươi sẽ giúp chúng ta giải đáp một số bí ẩn về vật phẩm Hỗn Độn, và có thể là những vật phẩm khác mà chúng ta không thể định danh.”

“Đương nhiên, việc này sẽ được giữ kín tuyệt đối. Ngươi sẽ có quyền tự do đi lại trong giới hạn nhất định. Và điều quan trọng nhất, không ai được phép biết về khả năng đặc biệt của chiếc nhẫn của ngươi, ngoài ta và một vài người tin cậy nhất của Trình Bảo Hội.” Trưởng lão Trần nghiêm giọng dặn dò.

La Chinh thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã thành công trong bước đầu tiên. Hắn có một chỗ đứng, có tài nguyên, và quan trọng nhất, chiếc nhẫn vẫn nằm trong tay hắn. Đây là một cơ hội tốt để hắn tìm hiểu về Thượng Giới, tích lũy thực lực và chuẩn bị cho con đường Nghịch Thiên phía trước.

“Vãn bối xin đa tạ Trưởng lão Trần,” La Chinh cúi đầu nói. “Vãn bối sẽ không làm Trưởng lão thất vọng.”

Trưởng lão Trần mỉm cười, nụ cười lần này có vẻ thật lòng hơn một chút. “Ta tin ngươi. Ngươi là một kẻ dị số, La Chinh. Và những kẻ dị số như ngươi, thường sẽ làm nên chuyện lớn.”

Một bước chân đã đặt vào Thượng Giới, và một liên minh tạm thời đã được hình thành. La Chinh biết, đây chỉ là khởi đầu của những sóng gió. Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8