Nghịch Thiên
Chương 356
La Chinh quay lưng rời đi, mỗi bước chân đều vững vàng, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa bất mãn đang âm ỉ cháy. Hai tên canh gác Tàng Kinh Các vẫn đứng đó, vẻ mặt chế giễu không hề giấu giếm, như thể hắn chỉ là một con kiến đang cố gắng bò lên một ngọn núi mà không có cánh. Sự khinh miệt ấy, hắn đã quá quen thuộc kể từ khi đặt chân đến Thượng Giới.
“Kẻ từ hạ giới… muốn vào Tàng Kinh Các? Nực cười!”
“Hắn nghĩ nơi này là chợ búa hay sao? Không có tư cách, không có lệnh bài, mơ tưởng hão huyền!”
Những lời xì xào của bọn chúng vọng đến tai La Chinh, nhưng hắn không dừng lại. Đối đầu trực diện với hai tên gác cổng này, hay thậm chí là phá cửa xông vào Tàng Kinh Các, đều là hành động ngu xuẩn. Hắn không phải là kẻ lỗ mãng. Mục tiêu của hắn không phải là thể hiện sức mạnh nhất thời, mà là đạt được thứ mình cần: tri thức.
Hắn đi xa dần, tìm một góc khuất trên một ngọn đồi nhỏ cách Tàng Kinh Các không quá xa, nơi có thể quan sát toàn bộ kiến trúc hùng vĩ kia mà không bị phát hiện. Từ đây, tòa tháp cổ kính sừng sững hiện ra, từng tầng lầu ẩn chứa vô số bí mật, vô số công pháp, vô số câu chuyện về Thượng Giới và thậm chí là Chư Thiên Vạn Giới. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa mạnh mẽ tỏa ra từ nơi đó, thứ khí tức mà ngay cả linh khí cằn cỗi ở Phàm Trần cũng không thể sánh bằng.
“Nếu quy tắc không cho phép ta đi đường thẳng, vậy ta sẽ tự mình tạo ra một con đường.” Hắn lặp lại lời thầm nhủ của mình, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua từng chi tiết của Tàng Kinh Các. Tòa tháp có chín tầng, mỗi tầng đều được bao bọc bởi những cấm chế phức tạp. Cửa chính được canh gác nghiêm ngặt, nhưng liệu có lối đi nào khác?
Hắn ngồi xuống, khoanh chân, không phải để tu luyện mà để tĩnh tâm suy nghĩ. Ở Thượng Giới này, sức mạnh cá nhân là quan trọng, nhưng trí tuệ và sự tinh quái đôi khi còn hữu dụng hơn. Những kẻ khinh thường hắn vì xuất thân thấp kém sẽ không bao giờ nghĩ rằng một “phế vật” lại có thể tìm ra kẽ hở trong quy tắc của họ.
La Chinh bắt đầu quan sát. Hắn không chỉ nhìn vào hai tên canh gác mà còn chú ý đến những người khác ra vào. Hầu hết là các đệ tử nội môn, trưởng lão, hoặc những người mặc y phục đặc biệt, trên tay cầm các loại lệnh bài khác nhau. Một số người mang theo ngọc giản, một số khác lại mang theo những vật phẩm kỳ lạ, có lẽ là để trao đổi hoặc nghiên cứu. Hắn nhận thấy, không phải ai cũng vào bằng cửa chính. Thỉnh thoảng, có những người đi vào một cánh cửa nhỏ hơn ở phía bên hông, dường như ít được chú ý hơn, nhưng lại có vẻ được bảo vệ bởi những cấm chế phức tạp không kém.
“Cánh cửa phụ đó là gì?” Hắn tự hỏi. “Nếu nó cũng dẫn vào Tàng Kinh Các, vậy mục đích của nó là gì? Dành cho ai?”
Hắn nhớ lại những gì mình đã đọc được trong các cuốn sách cổ ở Hạ Giới, dù còn mơ hồ, nhưng Thượng Giới thường có những quy tắc rất chi tiết và phức tạp. Tàng Kinh Các không chỉ là nơi lưu trữ công pháp mà còn là trung tâm nghiên cứu, trao đổi tri thức. Có thể có một bộ phận chuyên về giám định bảo vật, nghiên cứu cổ vật, hoặc thậm chí là một nơi để các học giả trao đổi những kiến thức hiếm lạ.
Và rồi, một tia sáng lóe lên trong tâm trí La Chinh. Hắn nhớ đến vật phẩm nghịch thiên mà hắn đã vô tình có được từ thuở ban đầu – một mảnh ngọc bội cổ xưa, vỡ nát nhưng ẩn chứa sức mạnh khó lường, hay chính là Cổ Tháp bí ẩn đã giúp hắn nhiều lần thoát hiểm. Vật phẩm này không thuộc bất kỳ hệ thống tu luyện nào mà hắn từng biết, và ngay cả ở Hạ Giới, nó cũng đã là một bí ẩn. Chắc chắn ở Thượng Giới, thứ này cũng sẽ vô cùng đặc biệt, thậm chí là chưa từng được biết đến.
“Nếu ta không thể vào bằng sức mạnh, vậy ta sẽ vào bằng giá trị.” La Chinh thầm nhủ. “Những kẻ tự xưng là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ chỉ biết cậy vào thiên phú và gia thế, nhưng chúng sẽ không bao giờ có được thứ mà ta đang nắm giữ.”
Kế hoạch táo bạo của hắn dần hình thành. Hắn sẽ không cố gắng xông vào để trộm cắp, cũng không cố gắng giả mạo thân phận. Hắn sẽ dùng chính vật phẩm nghịch thiên của mình làm “vé thông hành”. Hắn sẽ tiếp cận Tàng Kinh Các như một người muốn nhờ giám định, nghiên cứu một cổ vật quý hiếm. Những học giả ở đây, dù kiêu ngạo đến đâu, cũng không thể bỏ qua một món đồ có thể chứa đựng bí mật của vũ trụ.
Nhưng để thực hiện kế hoạch này, hắn cần thông tin chi tiết hơn. Cụ thể là ai phụ trách việc giám định? Quy trình như thế nào? Và quan trọng nhất, làm sao để trình bày Cổ Tháp mà không bị nghi ngờ, hay tệ hơn là bị cướp đoạt?
La Chinh đứng dậy. Ánh mắt hắn đã không còn vẻ bất mãn, mà thay vào đó là sự tính toán lạnh lùng và quyết tâm. Hắn rời khỏi ngọn đồi, không quay lại nhìn Tàng Kinh Các nữa, mà hướng về phía trung tâm của thành phố lớn. Hắn cần tìm một nơi để thu thập tin tức, một nơi mà những kẻ từ hạ giới như hắn vẫn có thể tìm thấy con đường sống. Có lẽ là một quán trà, một tửu lầu, hoặc một khu chợ đen chuyên buôn bán tin tức.
Hắn đi bộ qua những con phố đông đúc, nơi các cường giả Thượng Giới đi lại tấp nập. Những người này đều có khí tức mạnh mẽ, quần áo lộng lẫy, và ánh mắt đầy vẻ tự mãn. Hắn chỉ là một bóng hình nhỏ bé giữa dòng người, nhưng mỗi bước chân của hắn đều mang theo ý chí sắt đá, ý chí của một kẻ không chấp nhận số phận, không chấp nhận những quy tắc do người khác đặt ra.
Khi đến gần một khu phố sầm uất hơn, hắn nghe thấy tiếng rao hàng ồn ào và một mùi hương hỗn tạp của thảo dược, thức ăn và linh khí. Đây là khu chợ Thần Vật, nơi đủ loại bảo vật và tin tức được trao đổi. Hắn bước vào một quán trà nhỏ, trông có vẻ cũ kỹ nhưng lại đầy ắp khách. Hắn chọn một góc khuất, gọi một ấm trà bình thường và bắt đầu lắng nghe.
Xung quanh hắn, những câu chuyện về các tông môn lớn, về các Thiên Kiêu mới nổi, và cả những tin đồn về các bí mật cổ xưa đang được bàn tán sôi nổi. La Chinh kiên nhẫn lắng nghe, lọc ra những mảnh ghép thông tin cần thiết. Hắn nghe được về “Điện Giám Bảo” của Tàng Kinh Các, một bộ phận chuyên trách thẩm định các cổ vật quý hiếm, đặc biệt là những vật phẩm có nguồn gốc từ các tiểu thế giới hoặc các di tích cổ đại. Hắn cũng nghe về “Minh Kính Lão Nhân”, một vị trưởng lão uyên bác nhưng lập dị, được cho là người đứng đầu Điện Giám Bảo.
“Minh Kính Lão Nhân… uyên bác nhưng lập dị.” La Chinh thầm nhủ. “Đó có thể là cơ hội của ta.”
Một người lập dị thường ít quan tâm đến thân phận hay xuất thân của người khác, mà chỉ tập trung vào chính vật phẩm. Điều này có lợi cho hắn. Nhưng làm sao để tiếp cận Minh Kính Lão Nhân mà không thông qua các quy trình rườm rà của Tàng Kinh Các?
Hắn tiếp tục lắng nghe, và rồi một tin tức khác lọt vào tai hắn. Cứ mỗi ba tháng, Điện Giám Bảo lại tổ chức một buổi “Trình Bảo Hội” nhỏ, nơi các tu sĩ có thể mang vật phẩm của mình đến để được thẩm định miễn phí. Đó là một cách để Tàng Kinh Các thu hút những cổ vật quý hiếm và cũng là một cơ hội để các tu sĩ bình thường tiếp cận với các bậc thầy giám định.
“Trình Bảo Hội…” La Chinh lẩm bẩm. “Đây chính là con đường của ta.”
Hắn đã tìm thấy một kẽ hở, một quy tắc mà hắn có thể lợi dụng. Hắn không cần phải có tư cách Thiên Kiêu, không cần phải là đệ tử nội môn. Hắn chỉ cần một vật phẩm đủ đặc biệt. Và Cổ Tháp của hắn, chắc chắn đủ đặc biệt để gây chấn động.
Vấn đề duy nhất là, Trình Bảo Hội tiếp theo sẽ diễn ra sau một tháng nữa. Hắn cần phải kiên nhẫn chờ đợi, và trong thời gian đó, hắn phải đảm bảo rằng Cổ Tháp của mình sẽ không bị bất kỳ ai khác phát hiện. Hắn cũng cần chuẩn bị một câu chuyện hợp lý về nguồn gốc của nó, để tránh những rắc rối không đáng có.
La Chinh uống cạn chén trà, trong lòng đã có một kế hoạch rõ ràng. Hắn sẽ không để những quy tắc hay sự khinh miệt của Thượng Giới ngăn cản hắn. Hắn là La Chinh, kẻ nghịch thiên. Và hắn sẽ chứng minh rằng, không có bất kỳ giới hạn nào có thể trói buộc được hắn trên hành trình lật đổ số phận này.