Nghịch Thiên
Chương 357
La Chinh khẽ đặt chén trà xuống bàn, âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy trong căn phòng trọ đơn sơ. Ánh mắt hắn, vốn dĩ luôn ẩn chứa một vẻ sắc bén, giờ đây lại sâu thẳm như vực thẳm, phản chiếu những toan tính tỉ mỉ. Một tháng, khoảng thời gian không quá dài, nhưng cũng đủ để một người có thể thay đổi vận mệnh, hoặc chìm sâu hơn vào vực thẳm.
Kế hoạch đã định, nhưng thực hiện nó lại là một thử thách khác. Thượng Giới không phải là nơi hắn có thể tùy tiện hành động như ở hạ giới. Nơi đây, cường giả như mây, quy tắc như lưới, mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, nếu không muốn rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Điều quan trọng nhất lúc này là bảo vệ Cổ Tháp. Vật phẩm nghịch thiên đó, một khi lộ diện mà không có sự chuẩn bị kỹ càng, sẽ chỉ mang lại tai họa khôn lường.
La Chinh nhắm mắt lại, ý thức chìm sâu vào bên trong cơ thể. Cổ Tháp ẩn mình trong đan điền, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ nhưng lại cực kỳ nội liễm. Từ khi đến Thượng Giới, hắn đã thử thăm dò Cổ Tháp nhiều lần, nhưng dường như nó cũng bị ảnh hưởng bởi quy tắc của thế giới này. Linh khí trong tháp không còn dồi dào như trước, và việc vận dụng sức mạnh của nó cũng trở nên khó khăn hơn. Tuy nhiên, hắn tin rằng giá trị cốt lõi của Cổ Tháp không nằm ở khả năng chiến đấu trực diện, mà ở sự độc đáo và bí ẩn của nó.
Hắn cần một phương pháp che giấu hoàn hảo. Trong Thượng Giới, có rất nhiều cường giả sở hữu thần niệm mạnh mẽ, có thể xuyên thấu vạn vật. Nếu chỉ dựa vào khả năng ẩn tàng tự nhiên của Cổ Tháp, e rằng không đủ. La Chinh nhớ lại những công pháp ẩn nấp, những trận pháp che giấu mà hắn từng học được. Hắn quyết định kết hợp một loại trận pháp cổ xưa với một công pháp thu liễm khí tức đặc biệt. Mục đích không phải là che giấu hoàn toàn sự tồn tại của Cổ Tháp, mà là làm cho nó trở nên “bình thường” trong mắt người khác, hoặc ít nhất là không thể nhận ra nguồn gốc thực sự của nó.
Suốt một tuần đầu tiên, La Chinh dành toàn bộ thời gian để nghiên cứu và bố trí trận pháp quanh đan điền. Hắn không thể tùy tiện bố trí trận pháp bên ngoài cơ thể, vì điều đó sẽ gây chú ý. Trận pháp phải được khắc sâu vào huyết nhục, hòa vào linh hồn, trở thành một phần của bản thân. Đây là một quá trình đau đớn và tốn kém, đòi hỏi sự tập trung cao độ và một lượng lớn tinh huyết.
Mỗi khi một đường vân trận pháp được khắc thành công, La Chinh lại cảm thấy một luồng đau đớn xé rách cơ thể. Nhưng hắn không hề nao núng. Đối với hắn, đau đớn chỉ là một phép thử, một bậc thang để vươn tới sức mạnh. Hắn biết, nếu muốn “Nghịch Thiên”, hắn phải chịu đựng những thứ mà người thường không thể chịu đựng.
Cùng lúc đó, hắn cũng bắt đầu xây dựng câu chuyện về Cổ Tháp. Một vật phẩm quý giá, lại xuất hiện trên người một kẻ hạ giới như hắn, chắc chắn sẽ khơi gợi sự nghi ngờ. Hắn không thể nói rằng nó là do hắn nhặt được một cách tình cờ, hay là vật gia truyền của một gia tộc nhỏ bé. Những lời giải thích đó sẽ chỉ càng khiến người ta khinh thường và dễ dàng cướ đoạt. Hắn cần một câu chuyện đủ sức thuyết phục, đủ để tạo ra một lớp màn bí ẩn, khiến người ta phải dè chừng.
La Chinh quyết định sẽ nói rằng Cổ Tháp là một vật phẩm hắn vô tình tìm thấy trong một di tích cổ đại ở hạ giới, một nơi bị phong ấn hàng vạn năm. Di tích đó chứa đựng một loại năng lượng đặc biệt, mà hắn, với tư cách là người duy nhất có thể tiếp cận, đã may mắn có được nó. Hắn sẽ nhấn mạnh rằng, Cổ Tháp này đã giúp hắn đột phá cảnh giới, nhưng hắn không thể kiểm soát hoàn toàn sức mạnh của nó. Điều này sẽ khiến người ta tò mò, nhưng cũng khiến họ nghĩ rằng hắn chỉ là một kẻ may mắn, không phải một cường giả thực sự có thể phát huy hết tiềm năng của tháp. Quan trọng hơn, hắn sẽ tạo ra một lớp vỏ bọc rằng việc cố gắng cưỡng ép Cổ Tháp sẽ gây ra phản phệ cực lớn, khiến những kẻ có ý định cướp đoạt phải suy nghĩ lại.
Trong thời gian chờ đợi, La Chinh không quên quan sát thế giới Thượng Giới. Hắn thuê một căn phòng trọ nhỏ trong một khu phố bình dân của thành đô. Nơi đây, người phàm và tu sĩ cấp thấp sống xen kẽ, nhưng vẫn có một khoảng cách rõ ràng. Tu sĩ Thượng Giới thường mang vẻ ngạo nghễ, khinh thường những kẻ đến từ hạ giới như hắn. Hắn đã nghe không ít những lời xì xầm, những ánh mắt đánh giá đầy miệt thị. “Lại là một tên hạ giới lên, không biết sống được mấy ngày.” “Thượng Giới không phải nơi cho lũ sâu bọ này kiếm ăn.”
Những lời nói đó không làm La Chinh tức giận. Hắn đã quá quen với sự khinh miệt. Từ khi còn là phế vật ở gia tộc, đến khi bị coi là dị số ở hạ giới, hắn đã luôn sống trong những ánh mắt đó. Nhưng chính những ánh mắt đó lại là động lực, là ngọn lửa nung nấu ý chí Nghịch Thiên trong hắn. Hắn sẽ chứng minh rằng, xuất thân không định đoạt tất cả. Sức mạnh và ý chí mới là thứ quyết định vận mệnh.
Hắn cũng nhận thấy sự khác biệt rõ rệt trong linh khí. Linh khí Thượng Giới tinh khiết và dồi dào hơn gấp trăm lần so với hạ giới. Việc tu luyện ở đây hiệu quả hơn rất nhiều, nhưng đồng thời, áp lực lên cơ thể cũng lớn hơn. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang dần thích nghi, từng tế bào đang hấp thụ linh khí Thượng Giới để trở nên mạnh mẽ hơn. Đây là một quá trình tự nhiên, nhưng cũng là một sự tiến hóa cần thiết để hắn có thể đứng vững ở nơi này.
Trong một lần dạo phố, La Chinh vô tình chứng kiến một cuộc xung đột nhỏ. Một tu sĩ trẻ tuổi, rõ ràng là đến từ hạ giới, đã lỡ va chạm với một đệ tử tông môn Thượng Giới. Chỉ vì một chút sơ suất, người đệ tử tông môn kia đã ra tay nặng nề, đánh trọng thương tu sĩ hạ giới, sau đó còn buông lời miệt thị. “Hạ giới sâu bọ, dám cản đường bổn thiếu gia? Ngươi có biết đây là đâu không?”
La Chinh đứng từ xa quan sát. Hắn không ra tay, vì hắn biết lúc này hắn không nên gây sự. Nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa phẫn nộ lại bùng lên. Hắn hiểu rõ cảm giác bị khinh thường, bị chà đạp đó. Thượng Giới này, tự cho mình là cao quý, nhưng lại đầy rẫy sự bất công và ngạo mạn. Hắn thề rằng, một ngày nào đó, hắn sẽ đạp đổ cái trật tự giả dối này, chứng minh rằng không có cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân” bẩm sinh.
Thời gian một tháng trôi qua thật nhanh. La Chinh đã hoàn tất việc bố trí trận pháp che giấu Cổ Tháp, khiến nó trở nên gần như vô hình trước mọi loại thần niệm dò xét. Hắn cũng đã luyện tập nhuần nhuyễn câu chuyện về nguồn gốc của tháp, đảm bảo rằng mỗi chi tiết đều logic và khó bị bẻ gãy. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng về tâm lý, sẵn sàng đối mặt với mọi ánh mắt nghi ngờ, mọi âm mưu toan tính.
Ngày Trình Bảo Hội đến gần, không khí trong thành đô trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. Vô số cường giả từ khắp các tông môn, thế gia, thậm chí là những ẩn sĩ cũng tề tựu về đây. Trình Bảo Hội không chỉ là nơi giao dịch vật phẩm, mà còn là một sàn đấu ngầm của quyền lực và địa vị. Ai có thể mang đến vật phẩm quý hiếm nhất, người đó sẽ nhận được sự tôn trọng và cơ hội. La Chinh biết, đây là cơ hội duy nhất của hắn để phá vỡ xiềng xích của kẻ hạ giới, để tạo ra bước đột phá đầu tiên ở Thượng Giới này.
Hắn đứng trước gương đồng cũ kỹ trong phòng trọ, nhìn vào chính mình. Khuôn mặt vẫn còn chút nét trẻ tuổi, nhưng ánh mắt đã đầy rẫy sự kiên định và từng trải. Hắn không còn là La Chinh của hạ giới, mà là La Chinh của Thượng Giới, một kẻ Nghịch Thiên chuẩn bị viết lại định mệnh của mình. Cổ Tháp trong đan điền khẽ rung lên, như thể đang hưởng ứng ý chí của chủ nhân. Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay. Trình Bảo Hội, hắn đến rồi!
Hắn sẽ không chỉ giới thiệu một vật phẩm, hắn sẽ giới thiệu một khái niệm. Một khái niệm về sự bất khuất, về việc một phàm nhân có thể lật đổ mọi định kiến, mọi quy tắc do “Thiên” đặt ra. Con đường phía trước chắc chắn đầy rẫy chông gai, nhưng La Chinh chưa bao giờ sợ hãi. Hắn sinh ra để Nghịch Thiên.