Nghịch Thiên
Chương 355
La Chinh bước đi, mỗi bước chân đều vững chãi như một ngọn núi. Hắn bỏ lại Vương Hạo đang thất thần phía sau, không thèm bận tâm đến ánh mắt căm phẫn hay sự nhục nhã đang thiêu đốt kẻ đối diện. Đối với La Chinh, Vương Hạo chỉ là một trong số vô vàn những chướng ngại vật trên con đường hắn đã chọn. Con đường ấy, giờ đây, trải dài trên mảnh đất Thượng Giới rộng lớn, nơi mà cái gọi là “Thiên Mệnh” được định nghĩa một cách rõ ràng và nghiệt ngã hơn bao giờ hết.
Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận linh khí dồi dào và thuần khiết hơn gấp bội so với hạ giới. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt, một không gian cao cấp hơn, nơi mà những quy tắc tu luyện, những định luật vận hành dường như cũng được nâng lên một tầm mới. La Chinh biết, hành trình của hắn sẽ không hề dễ dàng. Những kẻ tự xưng là “Thiên Kiêu”, những “Thiên Mệnh Chi Tử” ở đây không chỉ sở hữu tài năng thiên bẩm, mà còn được hậu thuẫn bởi những thế lực khổng lồ, những dòng chảy định mệnh đã được sắp đặt từ hàng vạn năm. Nhưng chính vì thế, ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong hắn lại càng bùng cháy dữ dội.
“Tàng Kinh Các…” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. Đó là mục tiêu đầu tiên của hắn khi đặt chân đến Thượng Giới này. Hắn cần kiến thức, cần hiểu rõ về các cảnh giới tu luyện mới, về các công pháp, thần thông của Thượng Giới, để không bị tụt hậu, để có thể tìm ra điểm yếu của cái “Thiên Đạo” mà hắn sắp đối đầu.
Hắn đi qua những dãy hành lang đá cổ kính, những kiến trúc hùng vĩ mà ở hạ giới hắn chưa từng thấy. Khắp nơi đều thấp thoáng bóng dáng của các đệ tử, người thì đang bế quan tĩnh tọa, người thì luận bàn đạo pháp, người thì vội vã lướt qua với ánh mắt đầy vẻ tự mãn. Họ là những kẻ được sinh ra ở Thượng Giới, mang trong mình dòng máu cao quý, được hưởng linh khí tinh thuần từ nhỏ. Trong mắt họ, những kẻ phi thăng từ hạ giới như La Chinh không khác gì những hạt bụi nhỏ bé, không đáng để bận tâm.
Và quả nhiên, không lâu sau đó, ánh mắt khinh miệt đã bắt đầu tìm đến hắn. Một nhóm đệ tử áo trắng, ngực thêu biểu tượng của Vạn Tượng Tông – tông môn mà La Chinh vừa đặt chân vào – đang ngồi dưới một gốc cây cổ thụ lớn, bỗng dừng cuộc trò chuyện và nhìn hắn chằm chằm.
“Kìa, không phải đó là tên hạ giới nhân vừa mới phi thăng sao?” Một tên đệ tử trẻ tuổi có vẻ mặt ngạo mạn lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ chế giễu. “Nghe nói hắn dám cả gan thách đấu với Vương sư huynh. Đúng là không biết trời cao đất rộng.”
Một tên khác cười khẩy: “Hạ giới nhân thì biết gì. Cứ nghĩ ở cái ao làng của chúng nó là oai lắm, đến đây thì chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng mà thôi. Vương sư huynh chắc là nương tay lắm mới để hắn còn toàn thây mà đi lại.”
La Chinh phớt lờ những lời lẽ đó, tiếp tục bước đi. Hắn đã quá quen với những ánh mắt, những lời nói như vậy. Từ khi còn là phế vật ở hạ giới, hắn đã phải chịu đựng vô số sự sỉ nhục. Giờ đây, ở một thế giới cao hơn, mọi thứ vẫn lặp lại, chỉ là ở một cấp độ khác mà thôi. Nhưng điều đó không làm hắn nao núng, ngược lại, càng củng cố thêm ý chí Nghịch Thiên trong hắn.
“Dừng lại!”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên. La Chinh khẽ nhíu mày, quay đầu lại. Tên đệ tử ban nãy, với vẻ mặt ngạo mạn, đã đứng dậy và chặn đường hắn. Bên cạnh hắn là hai tên đệ tử khác, cũng mang vẻ mặt không mấy thiện cảm.
“Ngươi có nghe ta nói không, hạ giới nhân?” Tên đệ tử đó, tự xưng là Lâm Phong, nói với vẻ bề trên. “Ngươi vừa mới đến Thượng Giới, còn chưa hiểu quy tắc ở đây sao? Phàm là đệ tử từ hạ giới phi thăng lên, đều phải giữ thái độ khiêm nhường, không được phép ngông cuồng. Ngươi dám xem thường Vương sư huynh, lại còn dám phớt lờ chúng ta?”
La Chinh nhìn Lâm Phong, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. “Ta không có thời gian để phí hoài với các ngươi. Tránh ra.”
Lời nói của La Chinh khiến Lâm Phong và đồng bọn sửng sốt, rồi sau đó là một tràng cười ngạo mạn.
“Ha ha ha! Ngươi nghe thấy gì không? Tên hạ giới nhân này còn dám nói chuyện kiểu đó với chúng ta!” Lâm Phong chỉ vào La Chinh, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Ngươi tưởng đây là hạ giới của ngươi à? Ở đây, chúng ta có thể dạy ngươi cách cư xử.”
Một trong hai tên đồng bọn của Lâm Phong tiến lên một bước, linh lực bắt đầu dao động. “Để ta dạy cho hắn một bài học về sự tôn trọng, Lâm sư huynh.”
La Chinh thở dài một tiếng. Hắn không muốn gây sự, nhưng có vẻ như ở Thượng Giới này, sự kiên nhẫn cũng là một thứ xa xỉ. Hắn chỉ muốn đến Tàng Kinh Các để tìm hiểu, nhưng những con ruồi này cứ bám lấy hắn.
“Nếu các ngươi muốn gây sự, ta sẽ không ngại.” Giọng La Chinh trầm xuống, mang theo một chút lạnh lẽo. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sắc bén, khiến tên đệ tử vừa định xông lên bất giác rụt chân lại.
Lâm Phong thấy đồng bọn mình có vẻ chùn bước, liền quát: “Ngươi làm gì vậy? Sợ hãi một tên hạ giới nhân sao? Lên đi!”
Tên đệ tử kia đành gượng ép tiến lên, tung ra một quyền mang theo linh lực hùng hậu. Quyền phong xé gió, thẳng tắp nhắm vào mặt La Chinh. Trong mắt hắn, La Chinh chỉ là một kẻ mới phi thăng, cảnh giới tu vi chắc chắn không thể sánh bằng đệ tử Thượng Giới như hắn.
Nhưng La Chinh chỉ khẽ nghiêng đầu né tránh một cách nhẹ nhàng, sau đó, hắn tung ra một quyền phản công. Quyền này không hề hoa mỹ, không có bất kỳ linh lực bùng nổ nào, chỉ là một cú đấm đơn giản, nhưng lại mang theo một sức mạnh kinh hoàng và một tốc độ khó lường.
“Bốp!”
Quyền của La Chinh trúng thẳng vào ngực tên đệ tử. Một tiếng xương cốt rắc rắc vang lên, tên đệ tử kia lập tức bay ngược ra sau, đâm sầm vào gốc cây cổ thụ, rồi trượt xuống đất, ôm ngực ho ra một ngụm máu tươi. Khuôn mặt hắn tái mét, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.
Lâm Phong và tên đồng bọn còn lại trợn tròn mắt. Cảnh giới của tên đệ tử vừa bị đánh bại không hề thấp, là Linh Hải Cảnh tầng thứ ba, vậy mà lại bị một quyền của La Chinh đánh cho không còn sức phản kháng! Điều này hoàn toàn vượt quá dự đoán của họ.
“Ngươi… ngươi dám ra tay?!” Lâm Phong lắp bắp, trong giọng nói đã lộ rõ vẻ sợ hãi.
“Ta đã nói rồi, nếu các ngươi muốn gây sự.” La Chinh lạnh nhạt đáp, ánh mắt quét qua Lâm Phong. “Nếu còn dám cản đường ta, kết cục của các ngươi sẽ không khá hơn hắn đâu.”
Nói xong, La Chinh không thèm đợi phản ứng của bọn chúng, quay lưng tiếp tục đi về phía Tàng Kinh Các. Lâm Phong và tên đệ tử còn lại đứng chết trân tại chỗ, nhìn bóng lưng La Chinh dần khuất dạng mà không dám đuổi theo. Cả hai đều cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sức mạnh của tên hạ giới nhân này, vượt xa tưởng tượng của họ!
Xa xa, Vương Hạo, kẻ vừa bị La Chinh đánh bại, cũng đang chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Hắn núp sau một vách đá, khuôn mặt tái mét vì tức giận và sợ hãi. Hắn đã nghĩ, khi La Chinh đến Thượng Giới, với thân phận hạ giới nhân, chắc chắn sẽ bị các đệ tử khác ức hiếp, bị coi thường, thậm chí là bị đánh đập. Hắn còn đang nghĩ cách lợi dụng tình cảnh này để trả thù. Nhưng giờ đây, những gì hắn thấy lại hoàn toàn khác.
La Chinh không những không bị ức hiếp, mà còn dễ dàng đánh bại đệ tử Thượng Giới. Sức mạnh của hắn dường như không hề bị ảnh hưởng bởi việc phi thăng, thậm chí còn mạnh hơn trước! Điều này khiến Vương Hạo cảm thấy một sự đe dọa lớn lao hơn bao giờ hết. Hắn biết, La Chinh không chỉ đơn thuần là một kẻ ngông cuồng, mà là một mối họa thực sự, một kẻ sẽ không ngừng vươn lên và có thể lật đổ mọi thứ.
“Hạ giới nhân… khốn kiếp!” Vương Hạo nghiến răng. “Ta sẽ không để ngươi dễ dàng như vậy! Ngươi muốn đến Tàng Kinh Các? Nằm mơ đi! Nơi đó không phải ai cũng có thể đặt chân vào!”
Trong khi đó, La Chinh đã đến trước một tòa tháp cao sừng sững, được xây bằng đá cổ kính, phủ rêu phong, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm. Đây chính là Tàng Kinh Các của Vạn Tượng Tông. Hắn đứng trước cánh cổng đồng lớn, cảm nhận một luồng sức mạnh vô hình bảo vệ nơi này. Trên cánh cổng có khắc những dòng chữ cổ xưa, mà hắn chỉ có thể nhận ra một vài nét cơ bản.
Phía trước cổng có hai đệ tử canh gác, trang phục chỉnh tề hơn những đệ tử bình thường, ánh mắt sắc bén quét qua mọi người ra vào. Khi thấy La Chinh đứng đó, một tên trong số họ lên tiếng, giọng điệu không chút cảm xúc.
“Ngươi là ai? Có lệnh bài không?”
La Chinh khẽ lắc đầu. “Ta không có lệnh bài. Ta là La Chinh, đệ tử mới phi thăng.”
Hai tên đệ tử canh gác nhìn nhau, rồi bật cười khẩy. “Hạ giới nhân? Lại là một kẻ mới lên à. Tàng Kinh Các là nơi cất giữ kinh điển và công pháp quý giá của tông môn, không phải chỗ để ngươi muốn vào là vào. Phải có lệnh bài thân phận đệ tử nội môn cấp bậc nhất định mới được phép tiến vào. Ngươi một kẻ mới phi thăng, chưa có thân phận gì, cũng chưa đạt đến cảnh giới yêu cầu, thì đừng mơ tưởng.”
Lời nói của tên canh gác không chỉ là từ chối, mà còn là sự khinh miệt rõ ràng. La Chinh biết, đây chính là sự “áp bức từ những cường giả Thượng Giới vì xuất thân từ hạ giới” mà hắn đã dự đoán. Hắn phải bắt đầu từ con số 0, phải chứng minh giá trị của mình.
“Vậy làm thế nào để ta có thể có được lệnh bài và đạt đến cảnh giới yêu cầu?” La Chinh hỏi, giọng điệu vẫn bình tĩnh.
Tên canh gác nhếch mép. “Đơn giản thôi. Ngươi phải trải qua khảo hạch của tông môn, đạt được thành tích nhất định để được phong làm đệ tử nội môn, sau đó tiếp tục tu luyện để cảnh giới đột phá. Hoặc, ngươi có thể lập công lớn cho tông môn, được trưởng lão ban thưởng lệnh bài. Nhưng với một kẻ hạ giới nhân như ngươi, e rằng còn rất lâu, rất lâu nữa mới có thể đạt được điều đó.”
Hắn nhấn mạnh từ “rất lâu”, ý muốn nói La Chinh không có hy vọng. Nhưng La Chinh không nản lòng. Ngược lại, điều này càng kích thích ý chí chiến đấu trong hắn.
“Vậy sao?” La Chinh nở một nụ cười nhạt. “Ta không có thời gian để ‘rất lâu’. Ta sẽ tìm cách riêng của mình.”
Hắn không tranh cãi thêm, cũng không cố gắng xông vào. Hắn biết, đối đầu trực tiếp ở đây là vô nghĩa. Hắn cần một kế hoạch, một con đường tắt, hoặc một phương pháp khác để đạt được mục tiêu. Ánh mắt hắn quét qua tòa tháp cao vút, như đang tìm kiếm điều gì đó.
“Tàng Kinh Các không phải là nơi dễ vào, nhưng cũng không phải là bất khả xâm phạm.” La Chinh thầm nhủ. “Nếu quy tắc không cho phép ta đi đường thẳng, vậy ta sẽ tự mình tạo ra một con đường.”
Hắn quay lưng rời đi, để lại hai tên canh gác nhìn theo với vẻ chế giễu. Trong đầu La Chinh, một kế hoạch táo bạo đang dần hình thành. Hắn sẽ không để những quy tắc hay sự khinh miệt của Thượng Giới ngăn cản hắn. Hắn là La Chinh, kẻ nghịch thiên. Và hắn sẽ chứng minh rằng, không có bất kỳ giới hạn nào có thể trói buộc được hắn trên hành trình lật đổ số phận này.