Nghịch Thiên
Chương 348
Chinh nhảy xuống khỏi mỏm đá, cơ thể nhẹ bẫng như một chiếc lá rơi, nhưng mỗi bước chân lại ẩn chứa sức nặng của ngàn cân. Cảm giác đầu tiên ập đến hắn là sự khác biệt đến kinh ngạc của linh khí. Không còn là thứ linh khí loãng nhạt, cần phải chắt chiu từng chút một như ở Phàm Trần, nơi đây linh khí dường như đặc quánh lại, cuồn cuộn chảy trong không khí, mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái đến tận xương tủy. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như được hồi sinh, đan điền vốn đã đạt đến cực hạn ở hạ giới, giờ đây như được tiếp thêm một nguồn năng lượng vô tận, khao khát được hấp thu và chuyển hóa.
Đây chính là Thượng Giới sao? Chinh tự hỏi, khóe môi khẽ nhếch. Ngay cả không khí cũng mang theo một sự kiêu ngạo đặc trưng, như thể muốn nói cho kẻ phàm tục biết rằng đây là nơi của những kẻ siêu phàm. Nhưng đối với hắn, đây không phải là áp lực, mà là một lời mời gọi, một thách thức mới.
Con đường mòn mà hắn nhìn thấy từ trên cao thực ra không hề nhỏ. Khi đến gần, Chinh nhận ra đó là một con đường đá rộng rãi, tuy có phần hoang vắng nhưng vẫn còn dấu vết của những cỗ xe ngựa và bước chân người qua lại. Cây cối xung quanh cũng khác biệt. Chúng cao lớn hơn, lá cây có màu sắc rực rỡ hơn, và đôi khi, Chinh còn bắt gặp những loại thảo dược quý hiếm mà ở hạ giới chỉ có thể tìm thấy trong truyền thuyết. Linh thú cũng xuất hiện nhiều hơn, nhưng chúng không hề hung dữ mà dường như đã quen với sự hiện diện của con người trên con đường này.
Chinh bước đi với một tốc độ ổn định, không quá nhanh cũng không quá chậm. Hắn cẩn thận quan sát mọi thứ, từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn biết mình là một kẻ ngoại lai, một “dị số” đến từ nơi mà Thượng Giới không muốn nhắc đến. Sự thận trọng là điều cần thiết, ít nhất là cho đến khi hắn hiểu rõ hơn về thế giới này.
Sau khoảng một canh giờ đi bộ, Chinh bắt đầu nghe thấy những âm thanh ồn ào hơn. Tiếng người nói chuyện, tiếng đồ vật va chạm, và cả một mùi hương hỗn tạp của thức ăn, gia vị, và mùi đất ẩm. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một cổng thành đá sừng sững hiện ra giữa những rặng cây cổ thụ. Cổng thành không quá lớn, nhưng được xây dựng bằng những khối đá xám khổng lồ, vững chãi, trên đỉnh có treo một tấm bảng gỗ cũ kỹ, khắc hai chữ to: “Thanh Vân”.
Chinh mỉm cười. Thanh Vân, một cái tên bình dị, nhưng đây chính là điểm đặt chân đầu tiên của hắn ở Thượng Giới. Hắn hòa vào dòng người đang tiến vào thành. Những người dân ở đây có vẻ ngoài cường tráng hơn, khí tức mạnh mẽ hơn hẳn so với phàm nhân hạ giới. Ngay cả những người phàm tục nhất cũng dường như đã tu luyện qua một vài cảnh giới cơ bản. Hắn nhận thấy ánh mắt của họ nhìn hắn có chút lạ lẫm, có lẽ vì trang phục của hắn không giống với người bản địa, hoặc khí chất của hắn quá khác biệt.
Hắn không vội vàng tìm chỗ trọ hay mua sắm. Việc đầu tiên là phải thu thập thông tin. Chinh đi lang thang qua các con phố, lắng nghe những câu chuyện phiếm từ những người bán hàng rong, những cuộc trò chuyện của khách qua đường trong các quán trà nhỏ. Hắn nhanh chóng nhận ra một vài điều cơ bản:
1. Cảnh giới tu luyện: Ở đây, cảnh giới tu luyện được chia thành nhiều cấp bậc hơn, phức tạp hơn. Phổ biến nhất là Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Độ Kiếp, Đại Thừa. Phía trên còn có Tiên Nhân, Thần Quân… Hắn nhận thấy, đa số người trong thành Thanh Vân này đều ở cảnh giới Luyện Khí hoặc Trúc Cơ, chỉ một vài người có thể đạt đến Kim Đan. Điều này cho thấy Thanh Vân chỉ là một thành trấn nhỏ, không phải trung tâm của Thượng Giới.
2. Đơn vị tiền tệ: Tiền tệ ở đây không phải là vàng bạc thông thường, mà là Linh Thạch. Linh Thạch được phân thành hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm, chứa đựng linh khí dồi dào, có thể dùng để tu luyện hoặc giao dịch.
3. Thế lực: Thành Thanh Vân thuộc quyền cai quản của một tông môn tên là Thanh Vân Tông, nhưng trên đó còn có những thế lực lớn hơn như Bát Hoang Điện, Thiên Kiếm Các, hay thậm chí là những đế quốc hùng mạnh. Hắn nghe loáng thoáng về những “Thiên Kiêu” của các tông môn lớn, những người được cho là mang “Thiên Mệnh”, có cơ duyên và tài năng vượt trội.
“Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Kiêu?” Chinh lẩm bẩm trong lòng. “Nghe có vẻ thú vị đấy. Ta sẽ xem cái gọi là Thiên Mệnh của các ngươi có thể chống lại ý chí của ta đến đâu.”
Khi màn đêm buông xuống, Chinh tìm một quán trọ nhỏ, tồi tàn ở rìa thành. Hắn không có Linh Thạch, nhưng hắn có thể dùng vài viên đan dược hạ cấp mà hắn vẫn còn giữ lại từ hạ giới để đổi lấy một đêm trọ và một bữa ăn đơn giản. Chủ quán trọ là một lão già mắt hí, thấy Chinh lấy ra đan dược thì có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Trong phòng trọ, Chinh ngồi xếp bằng trên giường gỗ cứng, bắt đầu vận chuyển công pháp. Linh khí Thượng Giới quả thực là một món quà. Tốc độ hấp thu và tinh luyện nhanh gấp mười lần so với ở hạ giới. Hắn cảm thấy cảnh giới của mình đang dần được củng cố, một cảm giác mạnh mẽ hơn, đầy đủ hơn so với trước đây.
Nhưng hắn không chỉ tu luyện. Hắn còn lục lọi trong không gian trữ vật của mình. Vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được ở hạ giới – một tàn phiến ngọc bội cổ xưa, luôn ẩn chứa một bí mật mà hắn chưa thể giải mã hoàn toàn – giờ đây dường như cũng phát ra một luồng sáng yếu ớt, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự khác biệt của Thượng Giới.
“Ngươi cũng cảm nhận được sao?” Chinh khẽ vuốt ve tàn phiến ngọc bội. “Thượng Giới này, có lẽ chính là nơi chúng ta có thể khám phá ra chân tướng của ngươi, và của cả ta nữa.”
Hắn bắt đầu suy nghĩ về kế hoạch của mình. Rõ ràng, hắn không thể chỉ là một kẻ lang thang mãi được. Hắn cần một thân phận, một nguồn lực, và quan trọng nhất, một con đường để tiếp tục mạnh mẽ hơn, để đối đầu với những gì mà “Thiên Đạo” đã sắp đặt cho hắn.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Chinh. Thanh Vân Tông. Một tông môn nhỏ, nhưng có thể là cánh cửa đầu tiên để hắn bước vào thế giới tu luyện của Thượng Giới. Hắn có thể gia nhập, từ đó tìm hiểu sâu hơn về các quy tắc, các thế lực, và con đường đến với những cảnh giới cao hơn. Với tài năng và cơ duyên của mình, hắn tin rằng mình sẽ không mất quá nhiều thời gian để nổi bật.
Nhưng sau đó, Chinh lại lắc đầu. Gia nhập tông môn cũng có nghĩa là phải tuân thủ quy tắc, phải chịu sự ràng buộc. Hắn, một kẻ “Nghịch Thiên”, không thích điều đó. Hắn cần sự tự do để đi theo con đường của riêng mình. Hơn nữa, việc gia nhập một tông môn nhỏ như Thanh Vân Tông có thể sẽ kìm hãm sự phát triển của hắn. Hắn cần một sân khấu lớn hơn, một thử thách xứng tầm hơn.
“Không, ta không phải là một viên đá nhỏ bị cuốn theo dòng nước,” Chinh tự nhủ. “Ta là một con cá chép hóa rồng, sẽ phá tan mọi đập nước để vươn lên.”
Hắn quyết định sẽ không vội vàng gia nhập bất kỳ thế lực nào. Thay vào đó, hắn sẽ tự mình tìm kiếm cơ duyên, tự mình tạo ra con đường riêng. Thượng Giới rộng lớn, chắc chắn sẽ có vô số bí mật và cơ hội ẩn giấu. Hắn sẽ bắt đầu từ thành Thanh Vân này, tìm cách kiếm Linh Thạch, tìm hiểu về các di tích cổ xưa, hoặc những sự kiện lớn sắp diễn ra.
Đêm dần trôi. Chinh nhắm mắt lại, nhưng tâm trí hắn vẫn hoạt động không ngừng. Hắn đã đến Thượng Giới, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai, với vô số cường giả và những âm mưu ẩn giấu. Nhưng điều đó không hề làm hắn nao núng. Ngược lại, nó càng làm bùng cháy ý chí Nghịch Thiên trong huyết quản hắn.
“Thiên Đạo, ngươi đã đẩy ta lên đây, vậy thì hãy chuẩn bị mà đón nhận. Ta sẽ không chỉ khuấy động Thượng Giới này, mà còn sẽ lật đổ cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ của ngươi, từng chút một.”
Ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt kiên nghị của Chinh. Hắn biết, từ ngày hôm nay, hắn không còn là phế vật bị ruồng bỏ của hạ giới, mà là một kẻ mang sứ mệnh Nghịch Thiên, bắt đầu hành trình của mình ở một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn sẽ định nghĩa lại. Sáng mai, hắn sẽ bắt đầu.