Nghịch Thiên
Chương 349
Ánh bình minh đầu tiên của Thượng Giới không rực rỡ như La Chinh tưởng tượng, mà mang một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch đến lạ. Không khí tràn ngập linh khí nồng đậm, tinh khiết hơn gấp vạn lần so với Hạ Giới, khiến từng hơi thở của hắn như được gột rửa, kinh mạch cũng theo đó mà khẽ rung động. Hắn vẫn còn ở trong căn phòng nhỏ tồi tàn mà hắn vô tình xuất hiện đêm qua, dường như là một gian phòng bỏ hoang của một lữ quán cũ kỹ nằm rìa một trấn nhỏ.
Mở mắt ra, cảm giác đầu tiên là sự tự do. Không còn xiềng xích của “phế vật”, không còn giới hạn của tiểu thế giới. Nhưng đi kèm với sự tự do đó là một gánh nặng mới, một thử thách vĩ đại hơn. Hắn đã đến đây, đúng như lời thề. Giờ là lúc phải đối mặt với nó.
La Chinh khẽ nhón người, đứng dậy. Tấm thân thể cường tráng nhưng vẫn còn chút mỏi mệt sau cuộc phi thăng không tưởng. Hắn đưa tay chạm vào không khí, cảm nhận dòng linh khí mạnh mẽ chảy qua các ngón tay. Linh khí này không chỉ dồi dào mà còn mang theo một loại năng lượng khác, tinh thuần hơn, tựa như chứa đựng ý chí của thiên địa. “Đây chính là căn cơ của Thượng Giới sao?” Hắn thầm nghĩ.
Tử Kim Mộc Tháp trong đan điền khẽ rung lên, hấp thu linh khí xung quanh một cách tham lam, như thể đang bù đắp cho những năm tháng thiếu thốn ở Hạ Giới. La Chinh cảm nhận được tu vi của mình đang dần ổn định và thậm chí có dấu hiệu tăng trưởng nhẹ chỉ sau một đêm hít thở linh khí Thượng Giới. Đây là một tín hiệu tốt, cho thấy cơ thể hắn hoàn toàn thích nghi được với môi trường mới, thậm chí còn phù hợp hơn.
Tuy nhiên, sự tự mãn là điều tối kỵ. Hắn biết rõ, Thượng Giới này rộng lớn vô biên, cường giả như mây. Một kẻ mới đặt chân đến, dù có là Thiên Kiêu ở Hạ Giới, cũng chỉ là một hạt cát giữa sa mạc. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ quy tắc, cần biết cách sinh tồn.
Thay bộ y phục cũ đã sờn rách bằng một bộ đồ đơn giản hơn, La Chinh mở cửa bước ra. Hành lang lữ quán vắng lặng, bụi bặm, cho thấy nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu cuộc phi thăng của hắn có phải đã đưa hắn đến một nơi hoang phế nào đó không? Nhưng linh khí nồng đậm như vậy thì không thể là nơi hoang phế được.
Khi bước ra khỏi cửa chính, một khung cảnh hiện ra khiến La Chinh phải nheo mắt. Đây không phải một trấn nhỏ hoang tàn như hắn nghĩ. Lữ quán này chỉ nằm ở một con hẻm hẻo lánh, còn phía trước là một đại lộ rộng lớn, lát đá xanh cổ kính, tấp nập người qua lại. Những tòa kiến trúc hùng vĩ, cao vút, chạm khắc tinh xảo bằng đá quý và kim loại lạ lẫm. Trên bầu trời, thỉnh thoảng có những bóng người cưỡi phi kiếm, hoặc những linh thú khổng lồ sải cánh bay qua, để lại những vệt sáng lấp lánh.
Hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại, có những luồng khí tức chỉ thoáng qua đã khiến hắn cảm thấy tim đập thình thịch, một cảm giác áp bách vô hình. Những người đi bộ trên đường phố, dù chỉ là phàm nhân, cũng mang một vẻ khỏe mạnh, thân pháp nhanh nhẹn hơn hẳn phàm nhân ở Hạ Giới. Còn những tu sĩ, dù là cấp thấp nhất, cũng sở hữu tu vi mà ở Hạ Giới có thể được coi là cao thủ nhất phương. Đây chính là Thượng Giới, một thế giới mà cường giả thực sự chỉ là bình thường.
La Chinh không vội vã. Hắn ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, quan sát. Hắn nghe thấy những cuộc trò chuyện lướt qua, những từ ngữ xa lạ, những khái niệm tu luyện hắn chưa từng biết đến. Tiền tệ ở đây không phải là linh thạch hạ phẩm hay trung phẩm, mà là những viên ngọc thạch lấp lánh, phát ra linh khí tinh thuần gọi là “Tiên Nguyên Thạch”. Một lượng nhỏ Tiên Nguyên Thạch đã đủ để mua những vật phẩm mà ở Hạ Giới có thể là vô giá.
Hắn nhận ra, sự chênh lệch không chỉ nằm ở linh khí hay tu vi, mà còn là ở kiến thức và thế giới quan. Hắn là một kẻ ngoại lai, không có gì trong tay ngoài sức mạnh tự thân và ý chí Nghịch Thiên. Từ con số không, đúng như la bàn cốt truyện đã chỉ rõ.
La Chinh chậm rãi đi ra khỏi con hẻm, hòa vào dòng người. Hắn cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn không ngừng dò xét. Hắn cần một điểm khởi đầu, một nơi để tìm hiểu. Một quán trà, một hiệu thuốc, hoặc một cửa hàng buôn bán tu luyện phẩm có lẽ là lựa chọn tốt nhất.
Đi được một đoạn, hắn bắt gặp một tiệm buôn bán dược liệu khá lớn, bảng hiệu chạm trổ hình linh chi và phượng hoàng. Hắn bước vào. Bên trong tiệm, mùi hương thảo dược nồng nặc lan tỏa, có những loại dược liệu hắn chưa từng thấy, tỏa ra linh khí tinh thuần đến kinh ngạc. Một vài tu sĩ đang giao dịch, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt chỉ lướt qua La Chinh như một kẻ vô hình.
La Chinh đến quầy hàng, một lão già râu bạc phơ, ánh mắt sắc bén đang ngồi gật gù. Hắn khẽ ho một tiếng. Lão già ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua La Chinh một lượt từ trên xuống dưới, rồi khẽ nhíu mày.
“Vị tiểu hữu này có cần gì không?” Giọng lão già không quá thân thiện, thậm chí có chút lạnh nhạt.
La Chinh lấy ra một viên linh thạch thượng phẩm từ không gian giới chỉ của mình. Đây là thứ quý giá nhất ở Hạ Giới, có thể mua được cả một gia tộc nhỏ. Hắn đặt nó lên quầy.
“Ta muốn mua một ít thông tin, về các quy tắc tu luyện ở đây, và nơi có thể đổi thứ này lấy Tiên Nguyên Thạch.” La Chinh cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể.
Lão già nhìn viên linh thạch, rồi lại nhìn La Chinh, ánh mắt khinh miệt hiện rõ. Một nụ cười mỉa mai hiện trên môi lão.
“Hạ phẩm linh thạch? Ngươi từ đâu đến vậy, tiểu tử? Từ cái xó xỉnh nào của Hạ Giới chui lên đây à?” Lão già cầm viên linh thạch lên, cân nhắc trong tay, rồi thẳng thừng ném trả lại cho La Chinh, “Thứ này ở Thượng Giới chúng ta, chỉ đáng để làm đá lót đường cho chó ăn mà thôi. Một viên như thế này, chưa chắc đã đổi được một miếng bánh bao cho phàm nhân đâu.”
Lời nói của lão già không quá lớn, nhưng đủ để những tu sĩ khác trong tiệm nghe thấy. Vài ánh mắt tò mò, xen lẫn chế giễu đổ dồn về phía La Chinh. Một số người thậm chí còn bật cười thành tiếng.
“Ha, lại một kẻ phế vật từ hạ giới phi thăng lên đây. Không có Tiên Nguyên Thạch mà dám vác mặt vào tiệm dược của ta?” Một tên tu sĩ trẻ tuổi mặc cẩm bào, tu vi khoảng Thiên Linh Cảnh (tương đương với cấp độ cao nhất ở Hạ Giới của La Chinh trước đây), khinh khỉnh nói, “Thượng Giới này không phải là nơi để lũ sâu bọ như các ngươi tùy tiện đặt chân đâu.”
La Chinh nắm chặt viên linh thạch trong tay, ánh mắt hắn thoáng lóe lên một tia lạnh lẽo. Sự khinh miệt này, hắn đã từng trải qua ở Hạ Giới, nhưng không ngờ ở Thượng Giới lại còn trắng trợn hơn nhiều. Hắn biết, đây chính là sự khởi đầu của Đại Cảnh Giới thứ ba, nơi hắn sẽ phải đối mặt với sự áp bức và khinh rẻ từ những kẻ tự xưng là cao quý của Thượng Giới.
Tuy nhiên, sự tức giận chỉ thoáng qua. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này. La Chinh thu lại linh thạch, nhìn thẳng vào lão già và tên tu sĩ cẩm bào.
“Ngươi nói đúng. Ta đúng là từ Hạ Giới đến. Nhưng ta không phải là sâu bọ.” Giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển. “Hôm nay, ta chưa có Tiên Nguyên Thạch. Nhưng sẽ có ngày, ta sẽ khiến các ngươi phải dùng những thứ mà các ngươi coi là ‘đá lót đường’ để cầu xin ta.”
Lão già và tên tu sĩ cẩm bào ngẩn người, không ngờ kẻ yếu kém này lại dám nói ra những lời ngông cuồng như vậy. Sau đó, họ phá lên cười một cách sảng khoái, coi đó như một trò đùa lố bịch nhất mà họ từng nghe.
“Nói hay lắm, tiểu tử! Ta sẽ chờ ngày đó!” Tên tu sĩ cẩm bào cười khẩy, lắc đầu.
La Chinh không nói thêm lời nào. Hắn xoay người, bước ra khỏi tiệm dược liệu. Tiếng cười chế giễu vẫn còn văng vẳng phía sau lưng hắn. Nhưng trong lòng La Chinh, không còn sự tức giận. Thay vào đó, là một ngọn lửa bùng cháy dữ dội, một ý chí Nghịch Thiên không gì lay chuyển được. Hắn đã bị khinh miệt, bị coi thường. Đây chính là thử thách đầu tiên của Thượng Giới, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
“Thượng Giới… Thiên Mệnh… Các ngươi cứ chờ xem. Một kẻ phế vật từ Hạ Giới này, sẽ từng bước lật đổ tất cả những gì các ngươi tin tưởng.”
Ánh mắt Chinh sắc như dao, quét qua những tòa nhà cao vút, những tu sĩ kiêu ngạo. Hắn biết mình không thể hành động bốc đồng. Hắn cần một kế hoạch, một khởi đầu thực sự. Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm một nơi yên tĩnh để ổn định tu vi, và sau đó, tìm cách kiếm Tiên Nguyên Thạch. Từ con số không, hắn sẽ bắt đầu lại. Bởi vì hắn là La Chinh, kẻ mang trong mình mệnh số Nghịch Thiên.
Hắn biến mất vào dòng người tấp nập, như một bóng ma, nhưng trong sâu thẳm, một cơn bão đang âm thầm hình thành, chuẩn bị khuấy động toàn bộ Thượng Giới này.