Nghịch Thiên
Chương 347
Chinh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí Thượng Giới cuồn cuộn tràn vào cơ thể. Khác hẳn với linh khí Hạ Giới đã quen thuộc, linh khí nơi đây không chỉ thuần khiết hơn gấp bội mà còn mang theo một sự “nặng nề” khó tả, như thể mỗi hạt linh tử đều được nén chặt bởi áp lực vô hình của vũ trụ rộng lớn. Chúng len lỏi qua từng kinh mạch, tẩy rửa những tạp chất còn sót lại từ hạ giới, đồng thời cũng tạo ra một áp lực nhất định lên đan điền của hắn.
Mệnh Hồn Chi Lực trong đan điền, vốn đã trở thành một dòng suối cuồn cuộn, giờ đây như gặp phải một bức tường vô hình. Nó không bị suy yếu, nhưng cũng không thể dễ dàng đồng hóa linh khí Thượng Giới. Hai loại năng lượng, một đến từ ý chí nghịch chuyển số phận của Chinh, một đến từ cội nguồn của thế giới cao cấp, đang giao thoa và va chạm một cách tinh vi. Chinh phải dồn toàn bộ tâm trí để dẫn dắt, để dung hợp chúng. Đây là một quá trình chậm chạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thấu hiểu sâu sắc về bản chất của cả hai.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần biến đổi. Từng thớ thịt, từng xương cốt đều được tôi luyện, trở nên rắn chắc và bền bỉ hơn. Linh khí Thượng Giới tuy khó hấp thu hơn, nhưng một khi đã được dung nạp, nó mang lại sức mạnh vượt trội. Chinh biết, đây chính là nền tảng để hắn có thể đứng vững ở cảnh giới mới này. Hắn không thể vội vàng, mỗi bước đi đều phải vững chắc, bởi vì một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng.
Khi mở mắt, hang động đã chìm trong bóng tối. Ngoài kia, ánh trăng dịu dàng xuyên qua màn sương, vẽ nên những bóng hình kỳ ảo trên vách đá. Tiếng côn trùng rả rích, hòa cùng tiếng gió rít qua khe núi, tạo nên một bản giao hưởng hoang sơ, hùng vĩ. Không khí trong lành, mang theo mùi của đất đá và thảo mộc lạ, kích thích mọi giác quan của Chinh. Hắn đứng dậy, vươn vai. Dù chỉ mới hấp thu được một lượng nhỏ linh khí Thượng Giới, nhưng hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết.
Thượng Giới… Cái tên này thôi đã đủ khiến người ta cảm thấy choáng ngợp. Chinh nhớ lại những truyền thuyết ở Hạ Giới, nơi Thượng Giới được miêu tả như thiên đường của Tiên Thần. Nhưng giờ đây, khi đã đặt chân đến, hắn cảm nhận được một sự thật khác. Nơi này không chỉ có vẻ đẹp tráng lệ mà còn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy, một sự tàn khốc tiềm ẩn mà hắn cần phải đối mặt.
Hắn bước ra khỏi hang động, cẩn trọng quan sát xung quanh. Những ngọn cây cao vút, thân cây to lớn mà hắn chưa từng thấy. Lá cây có màu sắc lạ thường, phát ra ánh sáng mờ ảo dưới ánh trăng. Dưới chân, thảm thực vật dày đặc, những loại cỏ dại cũng mang theo linh khí dồi dào, có lẽ ở Hạ Giới chúng đã được xem là linh dược quý hiếm. Chinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của nơi này.
Bằng Mệnh Hồn Chi Lực, Chinh nhẹ nhàng thăm dò xung quanh. Phạm vi cảm ứng của hắn giờ đây bị hạn chế đáng kể. Ở Hạ Giới, hắn có thể bao trùm cả một vùng núi rộng lớn, nhưng tại Thượng Giới này, linh khí dày đặc và những quy tắc vô hình đã nén chặt khả năng cảm ứng của hắn, chỉ còn lại vài trăm mét xung quanh. Điều này càng khẳng định sự khác biệt về cấp độ giữa hai thế giới, và cũng là lời nhắc nhở rằng hắn không còn là kẻ đứng trên đỉnh cao.
“Phù,” Chinh thở ra một hơi. “Sức mạnh của ta vẫn còn đó, nhưng cần phải thích nghi. Hơn nữa, ta không thể phơi bày Mệnh Hồn Chi Lực một cách tùy tiện.”
Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Vô Danh lão nhân trước khi phi thăng. Thượng Giới có những cường giả kinh thiên động địa, những thế lực cổ xưa nắm giữ bí mật của vũ trụ. Mệnh Hồn Chi Lực của hắn là một dị số, một thứ không thuộc về “Thiên Đạo” mà Thượng Giới đang duy trì. Nếu bị phát hiện, hắn chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của vô số kẻ thèm khát hoặc muốn tiêu diệt. Hắn cần một lớp vỏ bọc, một thân phận mới, và quan trọng nhất, là tìm hiểu quy tắc vận hành của Thượng Giới.
Chinh quyết định không ở lại hang động này quá lâu. Dù nó khá an toàn, nhưng hắn cần di chuyển, cần khám phá để thu thập thông tin. Hắn cần tìm một nơi có dấu hiệu của sự sống, của các tu sĩ khác, để hiểu rõ hơn về thế giới này.
Hắn bắt đầu đi sâu vào rừng núi. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cẩn trọng. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của nguy hiểm hoặc cơ hội. Rừng núi Thượng Giới không tĩnh lặng như hắn tưởng. Thỉnh thoảng, hắn nghe thấy tiếng gầm gừ xa xăm của một loài linh thú nào đó, hoặc tiếng xào xạc của những sinh vật không thể nhìn thấy trong bóng đêm.
Bỗng, một luồng năng lượng dao động nhẹ truyền đến. Chinh dừng lại, nín thở. Đó là một luồng linh khí tinh thuần, nhưng lại mang theo một chút hung hãn, như thể nó thuộc về một sinh vật sống. Hắn ẩn mình sau một thân cây cổ thụ, cẩn thận quan sát. Cách đó không xa, một bụi cây rậm rạp khẽ rung chuyển.
Từ trong bụi cây, một con thú nhỏ bé xuất hiện. Nó có hình dáng giống như một con sóc, nhưng toàn thân được bao phủ bởi lớp vảy màu xanh ngọc bích, và trên trán có một chiếc sừng nhỏ lấp lánh. Đôi mắt nó phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt, và nó đang cắn một quả mọng màu đỏ tươi, dường như là một loại linh quả. Con sóc này không hề có vẻ gì là hung dữ, nó chỉ đơn thuần đang thưởng thức bữa ăn của mình.
Tuy nhiên, Chinh cảm nhận được sức mạnh từ con thú nhỏ bé này. Dù chỉ là một linh thú cấp thấp, nhưng linh khí trong cơ thể nó lại tương đương với một tu sĩ Vô Cực Cảnh sơ kỳ ở Hạ Giới, thậm chí còn mạnh hơn. Điều này khiến Chinh không khỏi rùng mình. Nếu một con sóc nhỏ cũng mạnh đến vậy, thì những linh thú lớn hơn, những tu sĩ chân chính ở đây sẽ đạt đến trình độ nào?
Hắn tiếp tục quan sát. Con sóc sau khi ăn xong quả mọng, nó khẽ rít lên một tiếng, rồi nhảy vút lên một cành cây, ẩn mình vào bóng đêm. Chinh không đuổi theo. Hắn đã có được thông tin cần thiết. Thượng Giới, ngay cả những sinh vật nhỏ nhất cũng mang trong mình sức mạnh không thể xem thường.
Chinh tiếp tục hành trình của mình. Hắn không còn đi theo một hướng cụ thể nào, mà chỉ đơn thuần là di chuyển, với hy vọng sẽ tìm được một con đường mòn, một dấu vết của nền văn minh. Hắn biết, để tìm hiểu về thế giới này, cách tốt nhất là tiếp xúc với những con người ở đây. Nhưng hắn cũng phải cẩn trọng, bởi vì không phải ai cũng sẽ chào đón một kẻ ngoại lai từ hạ giới.
Tâm trí Chinh hoạt động hết công suất. Hắn cần một cái tên giả, một câu chuyện hợp lý về xuất thân, và quan trọng nhất, là một cách để nhanh chóng tăng cường sức mạnh mà không làm lộ bí mật Mệnh Hồn Chi Lực. Các tông môn, thế gia, hay thậm chí là một nhóm lính đánh thuê… Hắn cần tìm một chỗ đứng, một nơi để bắt đầu lại từ con số không.
Ánh trăng dần lặn, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Khi mặt trời ló dạng, chiếu rọi những tia nắng vàng óng lên đỉnh núi, Chinh đã đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống thung lũng rộng lớn bên dưới. Xa xa, hắn mơ hồ thấy một con đường mòn nhỏ, và thậm chí là những cột khói bốc lên từ phía chân trời, dấu hiệu của một ngôi làng hoặc một thị trấn nhỏ.
Một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên môi Chinh. “Thiên Đạo, ngươi tưởng rằng đẩy ta đến nơi này là có thể dập tắt ý chí của ta sao?” Hắn siết chặt nắm đấm. “Không, ngươi chỉ đang cho ta một sân khấu lớn hơn để trình diễn khả năng Nghịch Thiên của mình mà thôi.”
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhảy xuống khỏi mỏm đá, hướng về phía con đường mòn. Hành trình của một “dị số” ở Thượng Giới, một kẻ sẽ phá vỡ mọi quy tắc và thách thức “Thiên Mệnh”, đã chính thức bắt đầu.