Nghịch Thiên
Chương 338
Chinh không tan biến, hắn hòa vào những sợi bóng tối dày đặc nhất của khu rừng cổ thụ, như một ảo ảnh lướt qua giữa vô vàn thân cây mục nát và tán lá rậm rạp. Hắn không chạy trốn, mà là tiến vào một không gian mới, một chiến trường mới. Ngay khi thoát ly khỏi tầm mắt của đám người áo giáp bạc, Chinh lập tức hít sâu một hơi. Khí tức của Thượng Giới, một luồng linh khí tinh thuần và mạnh mẽ đến kinh ngạc, tràn ngập buồng phổi hắn, làm toàn thân hắn rạo rực. Nó khác biệt hoàn toàn với linh khí loãng yếu ở hạ giới, hay thậm chí là những vùng đất linh mạch phong phú nhất mà hắn từng đặt chân đến.
“Thú vị,” Chinh thầm nhủ, khóe môi khẽ cong lên. Cứ như thể mỗi hơi thở ở đây cũng đủ để tẩy luyện gân cốt, thanh lọc tạp chất trong cơ thể. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ với vật phẩm nghịch thiên ẩn sâu trong thức hải – viên hắc châu đã ban cho hắn sức mạnh. Nó đang rung động khẽ khàng, như một kẻ săn mồi vừa đặt chân đến vùng đất mới giàu tài nguyên.
Khu rừng cổ thụ này không giống bất kỳ khu rừng nào hắn từng biết. Những cái cây cao vút đến nỗi ngọn của chúng như chạm đến trời xanh, thân cây to lớn đến mức cả chục người ôm không xuể, vỏ cây xù xì in hằn dấu vết của hàng ngàn năm phong sương. Linh khí dồi dào khiến thực vật ở đây cũng mang một vẻ siêu phàm, từ những đóa hoa tỏa hương thơm ngát mang theo dược tính, đến những thân cây phát ra ánh sáng nhàn nhạt trong đêm. Thậm chí, Chinh còn cảm nhận được những luồng khí tức yêu thú mạnh mẽ ẩn mình sâu trong tán lá, không phải là những yêu thú tầm thường ở hạ giới, mà là những sinh vật đã hấp thụ linh khí Thượng Giới trong hàng ngàn năm, mang theo sức mạnh đáng sợ.
Hắn lẳng lặng di chuyển, bước chân nhẹ như không, ẩn mình giữa những tán cây rậm rạp. Hắn không vội vàng tìm kiếm gì, mà đang quan sát, đang thu thập thông tin. Đây là một thế giới hoàn toàn mới, và sự cẩn trọng là điều tối cần thiết. Những kẻ áo giáp bạc kia, với sức mạnh và thái độ kiêu ngạo của chúng, đã cho hắn một cái nhìn sơ bộ về Thượng Giới. Nơi này, sức mạnh là tất cả, và xuất thân từ hạ giới như hắn sẽ là một vết nhơ không thể gột rửa.
“Thiên ở đây… có vẻ to lớn hơn một chút,” Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ thách thức. Hắn đã nghiền nát “Thiên Mệnh” ở hạ giới, nhưng đó chỉ là những con rối. Ở đây, hắn cảm thấy một áp lực vô hình, một trật tự đã được thiết lập vững chắc qua hàng vạn năm, bởi những kẻ tự xưng là Thần, là Tiên. Chúng có thể mạnh hơn, nhưng ý chí Nghịch Thiên của hắn thì không hề suy giảm.
Khi màn đêm buông xuống, khu rừng càng trở nên huyền ảo. Những đốm sáng lập lòe từ những loài côn trùng linh dị, những tiếng kêu thảm thiết của yêu thú săn mồi vang vọng từ xa. Chinh tìm một hang đá kín đáo, bố trí vài trận pháp đơn giản để che giấu khí tức, rồi ngồi xuống bắt đầu điều tức. Hắn cần làm quen với linh khí Thượng Giới, điều chỉnh cơ thể để hấp thu nó một cách hiệu quả nhất, đồng thời phục hồi năng lượng đã tiêu hao trong trận chiến vừa rồi.
Trong lúc tu luyện, một luồng khí tức yếu ớt nhưng đầy sợ hãi lướt qua giác quan của Chinh. Đó không phải là yêu thú, mà là con người. Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén xuyên qua màn đêm. Cách đó không xa, có một nhóm người đang bị truy đuổi. Bản năng mách bảo hắn nên tránh xa rắc rối, nhưng một phần nào đó trong hắn lại tò mò. Đây là cơ hội để hắn tìm hiểu thêm về Thượng Giới, về những quy tắc ngầm của nó.
Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, thu lại trận pháp và di chuyển về phía phát ra âm thanh. Không mất nhiều thời gian, Chinh đã chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Một nhóm khoảng năm người, ăn mặc giản dị hơn đám áo giáp bạc, đang chạy trối chết, phía sau là ba kẻ cường tráng, tay cầm trường đao sáng loáng, khí tức hung hãn. Điều khiến Chinh chú ý là những kẻ bị truy đuổi, trên người họ không có dấu hiệu của một thế lực nào, nhưng khí tức tu luyện của họ lại vô cùng yếu ớt, thậm chí còn không bằng một phần mười của đám áo giáp bạc lúc trước. Họ giống như những phàm nhân đang cố gắng sinh tồn trong một thế giới của cường giả.
“Dừng lại! Những kẻ hạ đẳng các ngươi dám trộm linh dược của Tiên Sơn chúng ta ư?” Một tên cường tráng gầm lên, vung đao chém xuống. Một cô gái trẻ trong nhóm bị truy đuổi hét lên sợ hãi, suýt nữa bị chém trúng.
“Chúng ta không có! Chúng ta chỉ đi ngang qua thôi!” Một người đàn ông trung niên run rẩy đáp lại, cố gắng che chắn cho cô gái.
Chinh nheo mắt. Tiên Sơn? Linh dược? Và cái cách chúng gọi những người này là “hạ đẳng”. Có vẻ như sự phân cấp ở Thượng Giới còn khắc nghiệt hơn hắn nghĩ. Đây không chỉ là sự phân biệt giữa các cường giả, mà là sự chà đạp lên những kẻ yếu hơn, những kẻ không có xuất thân hay tài nguyên. Điều này gợi lại cho hắn những ký ức về quá khứ, khi hắn cũng từng bị coi là phế vật, là kẻ hạ đẳng.
Hắn không có ý định ra tay ngay lập tức. Hắn cần quan sát. Ba tên truy đuổi kia có cảnh giới ước chừng ngang với những trưởng lão tông môn hạng nhất ở hạ giới của hắn, không quá mạnh nhưng đủ để áp đảo những kẻ yếu ớt kia. Hắn thấy chúng không hề có ý định bắt sống, mà chỉ muốn hành hạ, đùa giỡn trước khi kết liễu.
Một tên trong số đó vung đao, nhắm thẳng vào đầu gã đàn ông trung niên. Chinh khẽ thở dài. Hắn đã từng trải qua cảm giác bất lực đó. Hắn đã từng chứng kiến những người thân yêu ngã xuống vì sự yếu kém của bản thân. Hắn đã thề rằng sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa, và hắn cũng sẽ không đứng nhìn kẻ khác bị chà đạp một cách vô lý như vậy.
Chinh không xuất hiện một cách đường hoàng. Hắn chỉ là một làn gió thoảng qua, một cái bóng lướt đi giữa những thân cây. Khi lưỡi đao sáng loáng sắp chạm vào gã đàn ông trung niên, một luồng sức mạnh vô hình đột ngột bùng nổ. Không phải một chiêu thức hoa mỹ, mà là một lực đẩy thuần túy, mạnh mẽ và bất ngờ. Tên cường tráng kia chưa kịp phản ứng đã bị hất văng ra xa, lăn lông lốc trên mặt đất, trường đao văng ra khỏi tay.
Cả hai nhóm người đều kinh hãi. Kẻ bị truy đuổi ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Ba tên cường tráng còn lại thì cau mày, cảnh giác nhìn quanh. “Kẻ nào?” Một tên gầm lên.
Chinh bước ra từ bóng tối, chậm rãi và đầy uy lực. Hắn không cần phô trương, chỉ cần sự hiện diện của hắn cũng đủ để khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua ba tên cường tráng, dừng lại ở tên vừa bị hắn hất văng đang chật vật đứng dậy.
“Ngươi nói chúng là hạ đẳng?” Chinh cất tiếng, giọng điệu trầm thấp nhưng vang vọng khắp khu rừng, mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương. “Vậy ngươi là gì? Kẻ tự cho mình là cao quý mà đi bắt nạt những kẻ yếu hơn ư? Ở Thượng Giới này, đây là cách ‘Thiên’ của các ngươi vận hành sao?”
Ba tên cường tráng ban đầu còn giật mình bởi sự xuất hiện bất ngờ của Chinh, nhưng khi nghe hắn nói, chúng lập tức lộ vẻ khinh thường. “Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Tiên Sơn chúng ta? Ngươi cũng là kẻ hạ đẳng từ hạ giới bò lên đây sao?” Tên cầm đầu cười khẩy, hắn đã nhận ra Chinh không mang khí tức thuần khiết của Thượng Giới. “Một kẻ tạp chủng hạ giới như ngươi, cũng xứng đáng nói chuyện với chúng ta ư?”
Từ “tạp chủng” và “hạ giới” như một ngọn lửa châm vào ngọn núi lửa đang ngủ yên trong Chinh. Hắn đã nghe quá nhiều, đã chịu đựng quá nhiều sự khinh miệt vì xuất thân của mình. Hắn đã đến đây để thay đổi điều đó. Hắn đã đến đây để định nghĩa lại “Thiên”, và những kẻ tự cho mình là đại diện của “Thiên” này, sẽ là những bước đệm đầu tiên cho hành trình của hắn.
“Tạp chủng?” Chinh lặp lại, giọng nói không còn trầm thấp mà mang theo một sự nguy hiểm chết người. “Nếu một ‘tạp chủng’ như ta có thể nghiền nát những kẻ tự cho mình là ‘cao quý’ như các ngươi, vậy ‘Thiên’ của các ngươi rốt cuộc là thứ gì?”
Hắn không đợi chúng trả lời. Sức mạnh bùng nổ. Không còn là những chiêu thức phức tạp, mà là sự bộc phát thuần túy của ý chí và linh lực. Một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ lập tức bao trùm ba tên cường tráng. Chúng cảm thấy như có một ngọn núi khổng lồ đè nén lên người, toàn thân cứng đờ, không thể nhúc nhích.
Chinh bước tới, mỗi bước chân đều khiến mặt đất khẽ rung chuyển. Hắn không sử dụng binh khí, chỉ dùng nắm đấm. Một cú đấm đơn giản, nhưng mang theo sức mạnh của một kẻ đã phá vỡ mọi xiềng xích của số phận. “Ầm!”
Tên cầm đầu, kẻ vừa gọi hắn là “tạp chủng”, bị cú đấm của Chinh đánh bay, thân thể văng thẳng vào một cây cổ thụ khổng lồ, để lại một vết lõm sâu hoắm. Hắn không kịp kêu lên một tiếng, toàn thân đã mềm nhũn, không còn hơi thở.
Hai tên còn lại hoảng sợ tột độ. Chúng chưa từng thấy sức mạnh nào kinh khủng đến vậy. Một cú đấm, một cường giả cảnh giới cao hơn chúng đã bị giết chết ngay lập tức, không một chút phản kháng. Đây không phải là sức mạnh của một kẻ “hạ giới”, mà là một ác ma từ địa ngục!
“Cứu… cứu mạng!” Một tên quỳ sụp xuống, run rẩy cầu xin.
Chinh không biểu cảm. Hắn nhớ lại những kẻ đã từng quỳ gối trước hắn ở hạ giới, những kẻ đã từng kiêu ngạo, đã từng khinh miệt hắn. Kết cục của chúng luôn là một. “Các ngươi tự cho mình là cao quý, vậy hãy để ta cho các ngươi biết, sự cao quý không đến từ xuất thân, mà đến từ ý chí và sức mạnh.”
Hắn vung tay, hai luồng khí kình sắc bén như lưỡi đao vô hình xé toạc không khí, xuyên thẳng qua hai tên cường tráng còn lại. Chúng đổ gục xuống, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Những người bị truy đuổi đứng chết trân, kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Từ một kẻ yếu ớt, Chinh bỗng hóa thành một chiến thần đáng sợ, chỉ trong chớp mắt đã kết liễu ba tên cường giả mà họ không thể chống lại. Họ không biết Chinh là ai, nhưng họ biết, hắn không phải là người mà họ có thể hiểu được.
Chinh quay lại, ánh mắt sắc bén lướt qua nhóm người. “Các ngươi, là những người bị coi là ‘hạ đẳng’ ở đây sao?”
Gã đàn ông trung niên, người đã được Chinh cứu, run rẩy bước lên. “Tiền bối… chúng tôi là những người dân thường của Lạc Hoa Thôn, Tiên Sơn kia thường xuyên áp bức chúng tôi…”
Chinh gật đầu, hắn đã hiểu phần nào về trật tự ở Thượng Giới. Một thế giới to lớn hơn, nhưng sự bất công và áp bức vẫn là điều không thể tránh khỏi. Hắn không quan tâm đến “Tiên Sơn” hay “Lạc Hoa Thôn” gì cả. Hắn chỉ quan tâm đến một điều: những kẻ tự cho mình là “Thiên”, liệu có đủ tư cách để định đoạt số phận của kẻ khác không?
“Ta không cứu các ngươi vì ta là người tốt,” Chinh nói thẳng thừng, giọng điệu lạnh lùng. “Ta cứu các ngươi vì ta chán ghét những kẻ tự cho mình quyền lực để chà đạp người khác. Ta là Chinh, kẻ Nghịch Thiên. Và ta đến đây để lật đổ ‘Thiên’ của các ngươi.”
Hắn quay người, không đợi một lời cảm ơn hay một câu hỏi. Hắn đã có đủ thông tin cho buổi tối đầu tiên ở Thượng Giới. Những kẻ yếu ớt này, có thể sẽ là những hạt giống đầu tiên cho “Liên minh Nghịch Thiên” của hắn, hoặc có thể không. Nhưng điều quan trọng là, hắn đã đặt chân đến Thượng Giới, và hắn đã tuyên bố sự hiện diện của mình bằng một cách không thể ấn tượng hơn.
Chinh lại hòa vào bóng đêm. Phía sau hắn, nhóm người Lạc Hoa Thôn vẫn còn bàng hoàng, nhưng trong đáy mắt họ đã nhen nhóm một tia hy vọng lạ lùng. Một kẻ Nghịch Thiên. Một cái tên, một khái niệm mà họ chưa từng nghe thấy, nhưng nó mang theo một sức mạnh lay động tâm hồn.
Thượng Giới, ngươi đã có thêm một kẻ ngoại lai. Và kẻ ngoại lai này, không đến để cúi đầu, mà đến để phá vỡ mọi thứ.