Nghịch Thiên
Chương 339
Bóng đêm Thượng Giới không tĩnh mịch như những gì Chinh từng biết ở hạ giới. Nó sống động, huyền ảo, với những ánh sáng lấp lánh từ các loài thực vật kỳ lạ, từ những dòng linh khí cuộn xoáy trong không trung. Hắn di chuyển như một bóng ma, từng bước chân không để lại dấu vết trên thảm cỏ non mượt, nơi mỗi phiến lá đều mang theo một chút linh quang.
Thông tin từ nhóm người Lạc Hoa Thôn tuy ít ỏi nhưng cũng đủ để Chinh hình dung được bức tranh sơ lược về nơi này. Thượng Giới. Nơi những kẻ tự xưng là Thần linh, Tiên Đế thiết lập trật tự, coi chúng sinh như cỏ rác, và định đoạt số phận bằng thứ gọi là “Thiên Mệnh”. Hắn khẽ nhếch mép. Thiên Mệnh? Hắn đến đây không phải để chấp nhận nó, mà để bẻ gãy nó.
Linh khí ở Thượng Giới quả thực kinh khủng. Nó không chỉ dồi dào mà còn tinh thuần đến mức gần như hóa lỏng, thấm đẫm vào từng hạt bụi, từng cơn gió. Với Chinh, cảm giác này như một sa mạc khô cằn bỗng chốc được tắm mình trong cơn mưa rào. Chỉ cần hít thở thôi, hắn đã cảm thấy kinh mạch mình được gột rửa, sức mạnh tiềm tàng trong đan điền được kích hoạt. Tuy nhiên, Chinh cũng nhận ra một điều kỳ lạ. Mặc dù linh khí dồi dào, nhưng dường như có một loại áp lực vô hình nào đó, một quy tắc ẩn chứa trong không gian này, khiến việc hấp thu và chuyển hóa linh khí không hoàn toàn thuận lợi như hắn nghĩ. Giống như có một bức tường vô hình ngăn cản sự bùng nổ sức mạnh quá nhanh chóng. Đây có lẽ là một trong những “quy tắc” của Thượng Giới mà hắn cần phải tìm hiểu.
Hắn đi sâu hơn vào vùng núi hoang vắng, tránh xa những khu vực có dấu hiệu sinh sống của con người hoặc các chủng tộc khác. Mục tiêu trước mắt là tìm một nơi an toàn để củng cố tu vi, đồng thời tiếp tục thu thập thông tin. Những lời nói của hắn ở Lạc Hoa Thôn không chỉ là lời tuyên bố cho những kẻ yếu ớt kia, mà còn là một lời tự nhắc nhở bản thân. Hắn đã đến đây, và hắn sẽ không lùi bước.
Sau vài giờ di chuyển, Chinh dừng lại bên một dòng suối nhỏ. Nước suối trong vắt, chảy róc rách, nhưng điều đặc biệt là những viên đá cuội dưới đáy suối đều phát ra ánh sáng dịu nhẹ, và dòng nước mang theo một chút linh lực tinh khiết. Đây là một nơi tốt để nghỉ chân. Hắn không vội vã tu luyện mà chỉ ngồi xuống, nhắm mắt, cảm nhận từng luồng khí tức của Thượng Giới. Hắn lắng nghe tiếng gió rì rào, tiếng côn trùng kêu, và xa hơn nữa, là những dao động linh lực mạnh mẽ của các cường giả Thượng Giới đang bay lượn trên bầu trời, hay những trận chiến âm thầm diễn ra ở những nơi xa xôi.
Cảm giác cô độc không xâm chiếm được hắn. Ngược lại, một sự hưng phấn lạ thường dâng trào. Đây chính là mảnh đất mà hắn cần để vươn lên. Một mảnh đất đầy rẫy thử thách, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cơ duyên. Hắn không phải là kẻ đầu tiên từ hạ giới phi thăng, nhưng hắn chắc chắn sẽ là kẻ đầu tiên dám lật đổ cái “Thiên” ở nơi này.
Khi bình minh bắt đầu ló dạng, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Chinh mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm, nhưng cũng ẩn chứa ý chí sắt đá. Hắn đứng dậy, duỗi người. Linh khí dồi dào của Thượng Giới đã giúp hắn khôi phục lại trạng thái tốt nhất sau hành trình dài. Giờ là lúc để bắt đầu.
Hắn tiếp tục đi sâu vào rừng, men theo những con đường mòn do thú hoang tạo ra. Càng vào sâu, những loài cây cối càng trở nên cổ kính và khổng lồ, thân cây sừng sững như những ngọn núi nhỏ, tán lá rậm rạp che khuất cả bầu trời. Linh dược quý hiếm mọc tràn lan, tỏa ra hương thơm ngào ngạt, khiến không khí trở nên ngây ngất. Đối với bất kỳ tu sĩ hạ giới nào, đây sẽ là một kho báu vô tận. Nhưng với Chinh, hắn chỉ lướt qua, không vội hái. Hắn biết, những thứ này chỉ là vật ngoài thân, sức mạnh bản thân mới là quan trọng nhất.
Bỗng nhiên, một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ phía trước, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng. Tiếng kêu đó mang theo sự hoảng loạn và đau đớn tột cùng. Chinh lập tức cảnh giác. Hắn ẩn mình vào một bụi cây lớn, thu lại toàn bộ khí tức, lặng lẽ tiến về phía phát ra âm thanh.
Trước mắt hắn là một khung cảnh tàn nhẫn. Một nhóm khoảng năm tu sĩ, ăn mặc đồng phục màu xanh lục, đang vây quanh hai người tiều phu. Hai người tiều phu này trông gầy gò, yếu ớt, quần áo rách rưới, có lẽ là cư dân của một thôn làng gần đó. Một trong số họ đã nằm gục trên đất, máu tươi nhuộm đỏ một mảng đất. Người còn lại, một nam nhân trung niên, đang quỳ gối van xin, nhưng những kẻ kia không hề tỏ ra thương xót.
“Cút đi! Thứ hạ đẳng như các ngươi mà cũng dám bén mảng đến khu rừng Linh Thú này sao? Đây là địa bàn của Vô Ảnh Tông chúng ta!” Một tu sĩ trẻ tuổi, dáng vẻ kiêu ngạo, đạp mạnh vào lưng người tiều phu đang quỳ. “Chỉ vì một ít mộc linh chi cặn bã mà dám gây họa, đáng đời!”
Người tiều phu trung niên ho khan, khó khăn ngẩng đầu: “Chúng… chúng tôi chỉ muốn kiếm chút thức ăn cho con trẻ… Vô Ảnh Tông đại nhân, xin tha mạng… Mộc linh chi đó… chúng tôi không dám lấy nữa…”
“Không dám lấy? Hừ! Ngươi nghĩ chúng ta sẽ tin sao?” Một tu sĩ khác cười khẩy. “Để ta xem, các ngươi lấy được những gì. Đem giao ra hết!”
Hắn tiến đến, lục soát thô bạo túi vải của người tiều phu. Bên trong chỉ có vài củ khoai dại và một ít nấm dại. Không có thứ gì gọi là mộc linh chi. Rõ ràng, những kẻ này chỉ đang tìm cớ để trêu đùa và hành hạ.
“Không có à? Vậy thì càng đáng chết!” Tên tu sĩ kia giận dữ. “Dám nói dối ta? Xem ra các ngươi cần một bài học nhớ đời!”
Hắn giơ tay, một luồng linh lực xanh biếc ngưng tụ trên lòng bàn tay, chuẩn bị giáng xuống đầu người tiều phu. Nét mặt của những kẻ còn lại đều lạnh lùng, không chút động lòng. Đối với họ, những phàm nhân hạ đẳng này không khác gì sâu kiến.
Chinh quan sát toàn bộ sự việc. Hắn không bất ngờ. Đây chính là sự khinh miệt và áp bức mà hắn đã được nghe kể. Những kẻ tự xưng là cường giả Thượng Giới, coi thường sinh mạng của kẻ yếu. Cái “Thiên” mà họ tôn sùng, chính là thứ cho phép họ làm những điều tàn nhẫn này. Hắn không thể đứng nhìn. Dù họ không phải là người của Lạc Hoa Thôn, nhưng họ đại diện cho những kẻ bị chà đạp dưới gót giày của “Thiên Đạo”.
Trong khoảnh khắc luồng linh lực xanh biếc sắp chạm vào người tiều phu, một bóng hình mờ ảo vụt qua. Tên tu sĩ Vô Ảnh Tông bỗng cảm thấy cổ tay mình cứng đờ. Hắn kinh hãi nhìn xuống, thấy một bàn tay thon dài, mạnh mẽ đang nắm chặt cổ tay hắn. Lực đạo lớn đến mức hắn không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
“Ồn ào quá.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo chút lạnh lẽo. Chinh hiện ra từ trong bóng tối, đứng sừng sững giữa nhóm tu sĩ và người tiều phu. Hắn mặc y phục đơn giản, không có bất kỳ huy hiệu tông môn nào, nhưng khí chất lại ngạo nghễ đến lạ lùng. Đôi mắt hắn quét qua từng tên tu sĩ Vô Ảnh Tông, khiến chúng rùng mình.
“Ngươi là ai?” Tên tu sĩ bị giữ tay lắp bắp hỏi. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình từ Chinh, một loại uy thế mà hắn chưa từng cảm nhận được từ bất kỳ trưởng lão nào của tông môn.
Chinh buông tay. Cổ tay tên tu sĩ Vô Ảnh Tông lập tức sưng tấy, đau đớn đến mức hắn phải ôm lấy. Các tên còn lại lập tức rút binh khí, bao vây Chinh.
“Kẻ ngoại lai. Dám can thiệp vào chuyện của Vô Ảnh Tông ta?” Một tên tu sĩ khác gầm lên. “Tìm chết!”
Hắn vung kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén xé gió lao tới Chinh. Chinh không né tránh, chỉ khẽ phẩy tay. Kiếm khí lập tức tan biến như khói sương. Hắn bước lên một bước, tốc độ nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Một đòn quyền nhẹ nhàng, nhưng mang theo sức mạnh kinh hoàng, đánh thẳng vào ngực tên tu sĩ vừa ra tay.
“Rắc!”
Tiếng xương sườn gãy vang lên rõ ràng. Tên tu sĩ Vô Ảnh Tông phun ra một ngụm máu lớn, thân thể bay ngược ra xa, đâm sầm vào một gốc cây cổ thụ rồi bất tỉnh nhân sự.
Bốn tên còn lại kinh hãi. Một đòn! Chỉ một đòn mà đã đánh bại một đồng môn ở cảnh giới Khai Linh kỳ đỉnh phong! Kẻ này rốt cuộc là ai?
“Các ngươi tự cho mình là cao quý, phàm nhân là hạ đẳng?” Chinh nhìn thẳng vào chúng, ánh mắt không chút gợn sóng. “Trong mắt ta, các ngươi cũng chỉ là lũ sâu kiến tự mãn mà thôi.”
“Ngươi… ngươi dám nói năng ngông cuồng!” Tên tu sĩ cầm đầu giận dữ. Hắn không ngờ lại gặp phải một kẻ điên rồ như vậy. “Dám đả thương người của Vô Ảnh Tông, ngươi sẽ phải hối hận!”
“Hối hận?” Chinh cười khẩy. “Ta chưa bao giờ biết hối hận là gì. Ngươi, và cái Vô Ảnh Tông của ngươi, cũng như cái ‘Thiên’ mà các ngươi tôn thờ, tất cả đều sẽ phải quỳ gối trước ta.”
Hắn không nói nhiều lời. Thân hình Chinh hóa thành một luồng tàn ảnh. Trong chớp mắt, ba tên tu sĩ còn lại đều cảm thấy một lực đạo kinh hoàng đánh vào bụng, vào ngực. Chúng không kịp phản kháng, chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi cũng gục ngã, lăn lóc trên đất, toàn thân đau đớn không thể động đậy.
Chinh không giết người. Hắn chỉ muốn cho chúng một bài học, và một thông điệp. Hắn không phải là kẻ sẽ dễ dàng bị chèn ép. Hắn quay lại nhìn hai người tiều phu. Người tiều phu trung niên đã bò dậy, đỡ lấy người bạn của mình. Cả hai đều nhìn Chinh với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa sùng kính.
“Đi đi,” Chinh nói, giọng nói vẫn trầm thấp. “Về thôn của các ngươi và kể cho bọn họ biết. Đừng bao giờ tin vào cái ‘Thiên Mệnh’ mà những kẻ này rao giảng. Các ngươi có quyền sống, và có quyền tự do.”
Người tiều phu trung niên ngơ ngác nhìn Chinh, rồi gật đầu lia lịa, kéo lê bạn mình nhanh chóng biến mất vào sâu trong rừng. Chinh biết, lời nói của hắn có thể không thay đổi được gì nhiều ngay lập tức, nhưng ít nhất, nó đã gieo một hạt giống nghi ngờ, một tia hy vọng nhỏ nhoi vào tâm trí những kẻ yếu đuối này.
Hắn nhìn những tên tu sĩ Vô Ảnh Tông đang nằm rên rỉ trên đất. “Vô Ảnh Tông… Hừ, cũng chỉ là một tông môn cấp thấp ở Thượng Giới mà thôi.” Hắn đã thăm dò được một chút về cấu trúc quyền lực qua những lời nói kiêu ngạo của chúng. Vô Ảnh Tông này có lẽ là một thế lực nhỏ, nhưng vẫn đủ để áp bức những phàm nhân. Điều này cho thấy sự phân cấp ở Thượng Giới còn khắc nghiệt hơn hắn tưởng.
Chinh không dừng lại lâu. Hắn nhanh chóng rời đi, tiếp tục hành trình của mình. Vụ việc này chỉ là một khởi đầu nhỏ. Hắn đã chứng kiến sự thối nát của “Thiên” qua những đại diện nhỏ bé của nó. Điều này càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn. Thượng Giới rộng lớn. Hắn cần phải mạnh hơn, hiểu rõ hơn về nơi này, và tìm cách xây dựng thế lực của riêng mình. Liên minh Nghịch Thiên. Cái tên đó vẫn văng vẳng trong đầu hắn.
Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn là Chinh, kẻ Nghịch Thiên. Và hắn sẽ không ngừng lại cho đến khi cái “Thiên” tối thượng kia phải cúi đầu trước ý chí của một phàm nhân.
Chinh hòa vào ánh nắng ban mai, hướng về phía những ngọn núi cao hơn, nơi linh khí càng thêm dày đặc. Hắn cảm thấy mình đã sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, cho những cuộc đối đầu trực diện hơn với quyền uy của Thượng Giới. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ là lúc nó vươn mình, đâm xuyên qua mọi xiềng xích, mọi định luật của cái “Thiên” mục ruỗng này.