Nghịch Thiên
Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:29:46 | Lượt xem: 4

Ánh trăng lạnh lẽo đổ dài trên sàn đá cẩm thạch, như một tấm gương phản chiếu những tham vọng không ngừng của Chinh. Đại lục này, từng là chiến trường đẫm máu, giờ đây đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Những tông môn hùng mạnh nhất đã bị khuất phục, những đế quốc đã đổi chủ, và cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” đã bị hắn đạp đổ không thương tiếc. Nhưng đêm nay, trong căn phòng tĩnh lặng nơi đỉnh cao của Thiên Kiếm Sơn, Chinh không cảm thấy thỏa mãn.

“Thượng Giới,” hắn lặp lại, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đựng ý chí sắt đá. Đó không chỉ là một danh từ, mà là một lời thách thức, một đỉnh cao mới cần phải chinh phục. Hắn đã cảm nhận được sự thôi thúc từ sâu thẳm linh hồn, một tiếng gọi của định mệnh mà hắn quyết tâm phải đáp lại, theo cách của riêng mình.

Suốt mấy tháng qua, sau khi đại cục đã định, Chinh đã dồn toàn bộ tâm trí vào việc tìm kiếm con đường lên Thượng Giới. Hắn lục lọi những tàng kinh các cổ xưa nhất, thẩm vấn những lão quái vật sống hàng ngàn năm, thậm chí còn mạo hiểm đi sâu vào những cấm địa mà ngay cả các Tiên Vương cũng phải e ngại. Cuối cùng, một mảnh thông tin đã được hé lộ từ một bia đá cổ xưa nằm sâu dưới đáy Vong Linh Uyên, nơi mà ngay cả linh khí cũng bị nguyền rủa.

Đó là truyền thuyết về “Vĩnh Hằng Chi Môn” – một cánh cổng không thuộc về bất kỳ giới vực nào, tồn tại ở giao điểm của không gian và thời gian, chỉ mở ra khi Vạn Giới tụ hội và một nguồn sức mạnh cực đại được giải phóng. Nó không phải là con đường phi thăng thông thường, mà là một lối đi bị nguyền rủa, bị phong ấn bởi chính “Thiên Đạo” vì lo sợ những kẻ “Nghịch Đạo” sẽ lợi dụng để thoát khỏi sự khống chế của nó.

Chinh không sợ. Ngược lại, điều đó càng khiến hắn thêm hứng thú. Một con đường bị phong tỏa, một cánh cổng bị coi là cấm kỵ, đó chính là con đường dành cho hắn. Hắn đã dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng, chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Hắn đã giao phó lại quyền hành trên đại lục cho những bằng hữu tin cậy nhất, những người đã cùng hắn vào sinh ra tử. Hắn biết rằng họ sẽ không làm hắn thất vọng, và đại lục này, dù không có hắn, vẫn sẽ tiếp tục phát triển theo con đường mà hắn đã vạch ra – một con đường tự do, không bị định mệnh trói buộc.

Đêm nay, mọi chuẩn bị đã hoàn tất. Chinh đứng giữa một vòng tròn trận pháp phức tạp mà hắn đã khắc họa suốt ba tháng trời. Nơi đây là điểm giao thoa giữa ba mạch linh khí khổng lồ của đại lục, nơi năng lượng vũ trụ hội tụ mạnh mẽ nhất. Xung quanh hắn, hàng trăm viên tinh thạch cao cấp nhất đang tỏa ra ánh sáng chói lọi, cung cấp năng lượng cho trận pháp. Một thanh kiếm cổ, được rèn từ xương của một con Thượng Cổ Cự Long, nằm yên lặng trên bệ đá, chờ đợi khoảnh khắc được sử dụng.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động của linh khí trong không khí. Đây không phải là một chuyến đi chơi. Đây là sự đối đầu đầu tiên với Thượng Giới, thậm chí là với chính “Thiên Đạo” ở một cấp độ cao hơn. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ sức mạnh tu vi tích lũy được trong những năm qua bùng nổ. Đan điền của hắn như một mặt trời rực rỡ, chiếu sáng từng kinh mạch, từng tế bào trong cơ thể. Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn gầm thét, muốn thoát ra khỏi xiềng xích của phàm trần.

“Khai!” Chinh gầm lên một tiếng, thanh kiếm cổ lập tức bay lên, cắm thẳng vào trung tâm trận pháp. Một luồng kiếm khí hủy diệt bắn thẳng lên bầu trời đêm, xé toạc màn mây, tạo thành một khe nứt khổng lồ. Từ khe nứt đó, một áp lực khủng khiếp ập xuống, như thể cả vũ trụ đang muốn nghiền nát kẻ dám thách thức trật tự. Đó chính là “Vĩnh Hằng Chi Môn,” một cánh cổng không phải để mở, mà là để bị phá vỡ.

Linh khí trong trận pháp bị hút cạn với tốc độ kinh hoàng. Các tinh thạch nổ tung thành bụi, ánh sáng rực rỡ biến mất, chỉ còn lại luồng năng lượng đen tối, hỗn loạn từ khe nứt. Chinh biết, thời gian không còn nhiều. Hắn lao vào khe nứt, cảm nhận cơ thể mình như bị hàng vạn lưỡi dao cào xé. Đó là sự chống trả của không gian, của quy tắc, của chính “Thiên Đạo” đang cố gắng ngăn cản hắn.

Hành trình xuyên không gian đầy đau đớn và cô độc. Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi bị cuốn vào cơn lốc xoáy vô tận, không phương hướng, không trọng lực. Hắn nghe thấy những tiếng vọng từ quá khứ, những lời nguyền rủa, những lời cảnh báo. Nhưng hắn không lùi bước. Ý chí Nghịch Thiên của hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong bóng tối vô định.

Sau một khoảng thời gian dường như vô tận, một ánh sáng yếu ớt xuất hiện phía trước. Chinh dồn toàn bộ sức lực còn lại, phá vỡ lớp màng cuối cùng. Hắn đáp xuống một vùng đất lạ lẫm, cơ thể rã rời, xương cốt như muốn tan nát. Nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén, tràn đầy sự cảnh giác.

Đây là Thượng Giới. Linh khí ở đây đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lơ lửng như sương mù màu bạc. Cây cối cao vút đến tận trời, lá cây phát ra ánh sáng huyền ảo. Ngay cả một hòn đá ven đường cũng chứa đựng linh tính, tựa như đã hấp thụ tinh hoa của trời đất hàng triệu năm. Nó hùng vĩ và tráng lệ hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân tới. Nhưng cùng lúc đó, hắn cảm nhận được một áp lực vô hình, một sự đè nén từ quy tắc vũ trụ mạnh mẽ hơn gấp bội.

Chinh vừa đứng vững, một luồng ánh sáng chói mắt đã lao tới. Hắn theo bản năng né tránh, một vết nứt sâu hoắm xuất hiện trên mặt đất nơi hắn vừa đứng. Một nhóm người mặc áo giáp bạc xuất hiện, khí thế hùng hồn, tu vi ít nhất cũng ở cảnh giới Hóa Thần, thậm chí có vài người đã đạt tới cảnh giới Phản Hư – cấp độ mà ở hạ giới đã được coi là Tiên Nhân.

“Kẻ nào dám đột nhập Cấm Địa Thiên Môn?” Một nam tử trung niên cầm đầu, vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói vang vọng như sấm. Hắn quét ánh mắt khinh bỉ qua Chinh, như thể đang nhìn một con kiến không biết trời cao đất rộng. “Hạ giới phế vật, còn dám tự tiện xông vào Thiên Giới? Ngươi chán sống rồi sao?”

Chinh phủi bụi trên người, khóe miệng khẽ nhếch lên. Đây rồi, sự khinh miệt và áp bức mà hắn đã dự đoán. Chúng không hề che giấu, thậm chí còn phô bày một cách ngạo mạn. Hắn cảm nhận được sự khác biệt về cảnh giới, về sức mạnh giữa mình và những kẻ này, nhưng không hề run sợ.

“Thiên Môn?” Chinh cười khẩy. “Ta không đi qua ‘môn’ của các ngươi. Ta tự mở đường cho mình.”

Lời nói của hắn vừa dứt, nam tử trung niên và đám người áo giáp liền biến sắc. Một kẻ hạ giới phế vật lại dám nói lời ngông cuồng như vậy? Chúng đã quá quen với việc những kẻ phi thăng từ hạ giới phải quỳ gối cầu xin, hoặc ít nhất cũng phải tỏ ra sợ hãi và cung kính.

“Ngông cuồng!” Nam tử trung niên gầm lên, bàn tay hóa thành trảo, mang theo sức mạnh pháp tắc kinh người, trực tiếp vồ lấy Chinh. “Để ta dạy cho ngươi biết, quy tắc của Thượng Giới không phải là thứ mà một con sâu cái kiến có thể phá vỡ!”

Chinh không tránh nữa. Hắn đứng yên, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Dù cơ thể còn mỏi mệt vì chuyến đi, nhưng ý chí chiến đấu của hắn đã bùng cháy. Hắn vung tay, một luồng Hắc Viêm từ trong lòng bàn tay bùng lên, trực tiếp va chạm với trảo ảnh của đối phương. Hắc Viêm không phải là ngọn lửa bình thường, nó là sự kết hợp của linh lực Hỗn Độn và ý chí Nghịch Thiên của hắn, mang theo sức mạnh hủy diệt mọi pháp tắc.

“Rầm!” Một tiếng nổ lớn vang vọng, mặt đất rung chuyển. Nam tử trung niên lùi lại ba bước, cánh tay hắn run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi. Hắc Viêm của Chinh đã xuyên thủng phòng ngự của hắn, để lại một vết cháy đen sâu hoắm trên áo giáp. Hắn không ngờ một kẻ đến từ hạ giới lại có thể dễ dàng chống lại công kích của mình, thậm chí còn gây thương tổn.

“Ngươi… ngươi là ai?” Hắn lắp bắp hỏi, sự khinh bỉ ban đầu đã biến thành sự đề phòng và nghi ngờ.

Chinh không trả lời. Hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt kẻ địch, một nụ cười nửa miệng hiện lên. “Ta là Chinh, kẻ Nghịch Thiên. Và ta đến đây để định nghĩa lại ‘Thiên’ của các ngươi.”

Hắn lùi lại một bước, hòa mình vào bóng tối của khu rừng cổ thụ. Trận chiến đầu tiên đã kết thúc, nhưng nó chỉ là khởi đầu. Thượng Giới, với tất cả sự hùng vĩ và tàn khốc của nó, đang chờ đợi hắn. Và hắn, kẻ đã phá vỡ mọi quy tắc ở hạ giới, sẽ không bao giờ cúi đầu trước những quy tắc mới này. Hắn sẽ nghiền nát chúng, từng bước một, cho đến khi “Thiên” phải quỳ gối trước ý chí của hắn.

Chinh biến mất, để lại đám người áo giáp bạc đứng chết lặng giữa tàn tích của cuộc đối đầu. Một cái tên đã được khắc sâu vào tâm trí họ: Chinh. Một cái tên sẽ sớm trở thành nỗi ám ảnh của toàn bộ Thượng Giới.

Hắn đã đến, và Thượng Giới sẽ không bao giờ còn như trước nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8