Nghịch Thiên
Chương 336
Gió của đại lục này, giờ đây mang theo một mùi vị mới: mùi vị của tự do, và mùi vị của một cuộc cách mạng vừa mới bắt đầu. Con đường phía trước còn xa xăm, nhưng bước chân của Chinh đã không còn chút do dự nào.
“Đi thôi,” Chinh nói, giọng nói vang vọng sự quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra con đường đến Thượng Giới. Và ở đó, chúng ta sẽ một lần nữa, Nghịch Thiên.”
Lời tuyên bố của Chinh vang vọng giữa không gian rộng lớn, không chỉ chạm đến tai những người đồng hành đang đứng xung quanh hắn mà còn dường như hòa vào từng luồng linh khí, từng hạt bụi trên đại lục. Đó không chỉ là một lời nói, mà là một lời thề, một ý chí kiên định đã được tôi luyện qua vô số trận chiến và đau khổ.
Bên cạnh Chinh, Lạc Băng, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt sâu thẳm, khẽ gật đầu. Nàng đã chứng kiến sự trưởng thành của Chinh từ một thiếu niên phế vật cho đến một cường giả lật đổ cả Thiên Mệnh Chi Tử. Đối với nàng, bất cứ nơi nào Chinh hướng đến, nàng cũng sẽ đi theo. Nàng không còn tìm kiếm ý nghĩa cho sự tồn tại của mình trong quá khứ, mà là trong tương lai Nghịch Thiên cùng Chinh.
Vô Danh, linh hồn của cổ tháp bí ẩn, hiện hữu dưới dạng một bóng mờ bên cạnh Chinh, phát ra một tiếng cười khẩy. “Thượng Giới? Một nơi thú vị. Đã lâu rồi ta không được chứng kiến một cảnh giới tự mãn như vậy bị đảo lộn. Nhưng Chinh, con đường đến đó không dễ dàng đâu. Các vị thần linh cổ xưa đã phong tỏa mọi con đường, chỉ những kẻ được ‘Thiên’ tuyển chọn mới có thể đặt chân đến.”
Chinh quay sang Vô Danh, ánh mắt đầy kiên định. “Đó là lý do tại sao ta phải đến. Nếu ‘Thiên’ đã chọn lọc, vậy ta sẽ phá vỡ sự chọn lọc đó. Ngươi có bất kỳ manh mối nào không, Vô Danh?”
Vô Danh im lặng một lát, như đang lục lọi trong ký ức cổ xưa của mình. “Có rất nhiều truyền thuyết, Chinh. Những Cổng Thiên Giới, những Thông Thiên Tháp, hay thậm chí là những vết nứt không gian chỉ xuất hiện trong những thời điểm cực đoan. Nhưng tất cả đều đòi hỏi sức mạnh phi thường, sự may mắn tột độ, hoặc một thứ gì đó… đặc biệt.”
Hắn vừa mới kết thúc cuộc chiến định đoạt vận mệnh của đại lục này, đánh bại Tông chủ Thiên Kiêu Môn, kẻ được cho là Thiên Mệnh Chi Tử, và vạch trần những âm mưu thâm độc của các thế lực đứng sau. Giờ đây, Chinh đã là cường giả đứng đầu, danh tiếng Nghịch Thiên của hắn vang dội khắp bốn phương. Các tông môn, thế gia từng coi thường hắn giờ phải cúi đầu, hoặc đã bị hắn quét sạch. Nhưng tất cả vinh quang này, đối với Chinh, chỉ là một bước đệm.
“Đặc biệt?” Chinh lặp lại, ánh mắt nheo lại. “Ngươi đang ám chỉ điều gì?”
“Một thứ gì đó mà ‘Thiên’ không thể kiểm soát,” Vô Danh đáp. “Một dị vật, một huyết mạch, hoặc một công pháp không thuộc về trật tự này. Giống như… ngươi vậy, Chinh.”
Chinh trầm ngâm. Hắn biết mình là một dị số. Huyết mạch cấm kỵ, công pháp Nghịch Thiên, và cả cổ tháp Vô Danh trong đan điền. Tất cả đều là những thứ không nên tồn tại dưới sự sắp đặt của “Thiên Đạo” này. Có lẽ, chìa khóa để đến Thượng Giới nằm ở chính bản thân hắn.
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm,” Chinh nói, quay sang Lạc Băng. “Hãy tập hợp tất cả thông tin về Thượng Giới, về những con đường phi thăng, những truyền thuyết cổ xưa nhất. Không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất.”
Lạc Băng gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ rạng rỡ. “Thiếu chủ yên tâm, ta sẽ làm ngay. Toàn bộ thư viện của Thiên Kiêu Môn, giờ đây đã nằm trong tay chúng ta. Chắc chắn sẽ có những ghi chép cổ xưa mà những kẻ phàm tục không thể chạm tới.”
“Ngoài ra,” Chinh nói tiếp, giọng điệu trở nên nghiêm trọng, “hãy cử người đi khắp đại lục, tìm kiếm những dấu tích của các di tích cổ đại, những nơi được cho là có liên hệ với Thượng Giới hoặc những cường giả đã từng phi thăng. Đặc biệt chú ý đến những nơi có linh khí hỗn loạn hoặc những trận pháp cổ xưa bị phong ấn.”
Trong những ngày tiếp theo, toàn bộ thế lực Nghịch Thiên liên minh, giờ đây đã trở thành bá chủ của đại lục, bắt đầu hoạt động với một mục tiêu duy nhất: tìm ra con đường đến Thượng Giới. Các đệ tử tinh anh được phái đi khắp nơi, lục soát từng ngóc ngách, từng di tích cổ xưa. Các trưởng lão cao cấp, với kinh nghiệm và kiến thức sâu rộng, được giao nhiệm vụ nghiên cứu các thư tịch, bản đồ cổ, và truyền thuyết bị lãng quên.
Chinh dành phần lớn thời gian của mình trong thư viện của Thiên Kiêu Môn, nơi lưu giữ vô số sách cổ, ngọc giản, và bản đồ. Hắn không chỉ đọc, mà còn dùng linh thức để thẩm thấu từng dòng chữ, từng ký hiệu. Hắn phát hiện ra rằng, các con đường phi thăng không phải là không tồn tại, nhưng chúng đều cực kỳ nguy hiểm và đòi hỏi những điều kiện khắc nghiệt.
Một số truyền thuyết nói về “Thập Nhị Thiên Môn”, mười hai cánh cổng ẩn giấu khắp các tiểu thế giới, chỉ mở ra khi có một “Thiên Mệnh Chi Tử” đạt đến đỉnh cao tu vi. Nhưng Chinh đã phá vỡ “Thiên Mệnh” đó, vậy liệu những cánh cổng này còn có thể mở ra không? Hay hắn phải tìm một cách khác?
Một truyền thuyết khác kể về “Thông Thiên Cổ Tháp”, một tòa tháp huyền thoại được cho là nối liền hạ giới và Thượng Giới, nhưng nó đã biến mất hàng vạn năm trước. Nghe đến “cổ tháp”, Chinh vô thức đưa tay chạm vào đan điền, nơi Vô Danh đang yên vị. Có lẽ nào, Vô Danh chính là một phần của tòa tháp đó, hoặc có liên hệ mật thiết?
“Vô Danh,” Chinh thầm hỏi trong tâm trí. “Ngươi có biết về Thông Thiên Cổ Tháp không?”
Linh hồn cổ tháp im lặng một lúc lâu, sau đó một giọng nói già nua nhưng đầy ẩn ý vang lên. “Thông Thiên Cổ Tháp… Một cái tên đã bị lãng quên từ rất lâu rồi. Nó không phải là một tòa tháp đơn lẻ, Chinh. Nó là một hệ thống, một mạng lưới các điểm kết nối giữa các giới. Và đúng như ngươi nghĩ, ta là một mảnh vỡ của hệ thống đó. Một mảnh vỡ đã bị lạc mất trong dòng chảy thời gian, cho đến khi ngươi tìm thấy ta.”
Tim Chinh đập mạnh. Hắn đã luôn cảm thấy Vô Danh không phải là một vật phẩm tầm thường, nhưng hắn không ngờ nó lại có ý nghĩa trọng đại đến vậy. “Vậy ngươi có thể giúp ta tìm đến Thượng Giới không?”
“Có thể,” Vô Danh đáp, giọng điệu có chút mơ hồ. “Nhưng không phải trực tiếp. Các mảnh vỡ của Thông Thiên Cổ Tháp đã bị phân tán khắp Chư Thiên Vạn Giới. Để kích hoạt lại một điểm kết nối, ngươi cần tập hợp đủ sức mạnh, đủ linh khí, và quan trọng nhất, một vật dẫn có thể chịu đựng được áp lực của không gian và thời gian. Một vật dẫn có thể dung hợp với ta.”
“Vật dẫn?”
“Đúng vậy. Một nguồn năng lượng cực kỳ tinh khiết, có thể là một loại linh vật thượng cổ, một viên đá nguyên thủy, hoặc thậm chí là… một linh hồn đặc biệt.”
Chinh suy nghĩ. Điều này mở ra một hướng đi mới. Hắn không cần phải tìm kiếm những con đường phi thăng truyền thống. Hắn có thể dựa vào Vô Danh, dựa vào chính vật phẩm nghịch thiên đã thay đổi số phận hắn. Nhưng để làm được điều đó, hắn cần tìm kiếm vật dẫn mà Vô Danh nhắc đến.
Trong khi đó, Lạc Băng mang đến một tin tức quan trọng. “Thiếu chủ, chúng ta đã tìm thấy một bản đồ cổ trong một mật thất dưới lòng đất của Thiên Kiêu Môn. Nó không chỉ ghi lại vị trí của một số di tích cổ, mà còn ám chỉ đến một nơi gọi là ‘Hư Không Chi Hải’, một vùng biển bị nguyền rủa ở rìa đại lục. Truyền thuyết nói rằng, đó là nơi mà ranh giới giữa các giới trở nên mỏng manh nhất, và đôi khi, những cánh cổng không gian ngẫu nhiên có thể xuất hiện.”
Hư Không Chi Hải. Chinh đã từng nghe nói về nơi đó. Một vùng biển rộng lớn, linh khí hỗn loạn, đầy rẫy các sinh vật kỳ dị và những cơn bão không gian chết người. Ít ai dám đặt chân đến đó. Nhưng nếu đó là nơi ranh giới giữa các giới mỏng manh nhất, thì đây chính là manh mối hắn cần.
“Hư Không Chi Hải,” Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng. “Vậy thì mục tiêu tiếp theo của chúng ta đã rõ ràng. Chúng ta sẽ đến Hư Không Chi Hải. Lạc Băng, hãy chuẩn bị một đội ngũ tinh nhuệ nhất, những người đủ mạnh mẽ và trung thành để cùng ta đối mặt với những hiểm nguy đó. Đồng thời, tiếp tục tìm kiếm thông tin về vật dẫn mà Vô Danh nhắc đến.”
Lạc Băng gật đầu. “Rõ, Thiếu chủ. Ta sẽ sắp xếp ngay lập tức.”
Chinh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng chiếu rọi xuống đại lục, vẽ nên một bức tranh huyền ảo. Hắn đã chinh phục được thế giới này, nhưng trái tim hắn vẫn khao khát những đỉnh cao mới. Thượng Giới, những vị thần linh tự xưng là kẻ cai trị, và bản thể của “Thiên Đạo” đang chờ đợi hắn. Cuộc cách mạng vừa mới bắt đầu trên đại lục này, nhưng cuộc chiến thực sự để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên” thì vẫn còn ở phía trước.
Hắn biết rằng Thượng Giới sẽ không dễ dàng chấp nhận một kẻ Nghịch Thiên như hắn. Sẽ có sự khinh miệt, sự áp bức, và những âm mưu thâm độc hơn gấp vạn lần so với những gì hắn đã trải qua. Nhưng chính điều đó lại càng thôi thúc hắn. Hắn không phải là kẻ sẽ cúi đầu trước bất kỳ quy tắc hay trật tự nào. Hắn là Chinh, kẻ Nghịch Thiên.
“Thượng Giới,” Chinh thì thầm, nắm chặt tay. “Ta đến đây.”