Nghịch Thiên
Chương 323
Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình giữa vách đá sừng sững, ẩn dưới tán cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp như che khuất cả ánh trăng. Bên trong, một ngọn đèn dầu yếu ớt tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, xua đi bóng tối lạnh lẽo. Chinh bước vào, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ lò sưởi đá đơn sơ. Đây không phải là sự xa hoa của những cung điện phàm trần, cũng không phải sự tráng lệ của các tông môn đại lục, nhưng nó mang một vẻ bình dị, kiên cố, như một nơi trú ẩn an toàn giữa thế giới xa lạ.
“Ngồi đi, huynh đã đi đường xa rồi,” Lục Phong nói, đoạn chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ cũ kỹ và hai chiếc ghế đẩu. Hắn tự tay rót hai chén trà thảo mộc, hương thơm dìu dịu bay lên, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của Chinh. “Đây là trà Thượng Giới, tuy không phải linh dược quý hiếm gì, nhưng có thể giúp an thần, tĩnh tâm.”
Chinh đón lấy chén trà, nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ ban đầu nhanh chóng chuyển thành ngọt hậu, lan tỏa khắp khoang miệng rồi thấm vào tận tâm can. Hắn cảm thấy tinh thần mình quả thực thư thái hơn đôi chút. Hắn nhìn quanh căn nhà, mọi thứ đều đơn sơ nhưng gọn gàng, sạch sẽ, cho thấy chủ nhân của nó là một người cẩn trọng và có nề nếp. “Ngươi sống ở đây một mình sao?”
Lục Phong gật đầu, đặt chén trà xuống. “Đúng vậy. Từ khi ta lên Thượng Giới, ta đã chọn nơi này để ẩn mình. Nơi đây đủ hẻo lánh để tránh xa những ánh mắt tò mò, nhưng cũng đủ gần để quan sát những biến động xung quanh.” Hắn nhìn Chinh, ánh mắt sâu thẳm. “Huynh có lẽ đang tự hỏi, Thượng Giới này rốt cuộc là nơi như thế nào, và tại sao ta lại đưa huynh đến đây, đúng không?”
Chinh không phủ nhận. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, đối mặt với quá nhiều kẻ mạnh, nhưng mỗi lần tiến vào một cảnh giới mới, cảm giác choáng ngợp và lạ lẫm vẫn không thể tránh khỏi. “Ta đang nghe.”
“Thượng Giới,” Lục Phong chậm rãi nói, “là một cái tên chung cho vô số tiểu thế giới, đại lục và không gian mà người hạ giới gọi là Tiên Giới, Thần Giới. Nhưng ở đây, mọi thứ phức tạp hơn nhiều. Nơi chúng ta đang ở là một trong hàng ngàn tiểu lục địa thuộc Tiên Giới, được gọi là ‘Hoang Cổ Chi Địa’. Cái tên này nói lên tất cả: đây là vùng đất cổ xưa, hoang vu, nơi linh khí không phải là dồi dào nhất, nhưng cũng là nơi ít bị Thiên Đạo để mắt đến nhất.”
“Thiên Đạo?” Chinh nhíu mày. “Nó không phải là một quy luật tự nhiên sao?”
Lục Phong thở dài. “Ở hạ giới, nó là quy luật. Nhưng ở Thượng Giới này, Thiên Đạo không chỉ là quy luật, mà còn là một thể chế, một trật tự được thiết lập bởi các Cổ Thần, Tiên Đế từ thuở khai thiên lập địa. Họ tự cho mình là người đại diện cho Thiên Đạo, là những kẻ nắm giữ chân lý tối thượng, điều khiển số phận của mọi sinh linh.”
Chinh nắm chặt chén trà. Hắn đã lờ mờ đoán được điều này. “Vậy những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ mà ta từng đối đầu ở hạ giới…”
“Họ chỉ là những con cờ nhỏ, được chọn lựa và bồi dưỡng để duy trì trật tự của Thiên Đạo ở các hạ giới,” Lục Phong cắt lời. “Mỗi khi một dị số như huynh xuất hiện, phá vỡ quy tắc, Thiên Đạo sẽ tìm cách loại bỏ hoặc đồng hóa. Nhưng huynh thì khác. Huynh là một dị số hoàn chỉnh, một kẻ mà Thiên Đạo không thể nào chấp nhận, bởi vì sự tồn tại của huynh là sự phủ nhận trực tiếp đối với quyền năng của nó.”
“Và đó là lý do ngươi chờ đợi ta?” Chinh hỏi, ánh mắt sắc như dao.
“Đúng vậy. Ta cũng là một kẻ bị Thiên Đạo ruồng bỏ,” Lục Phong nói, trong giọng nói ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm. “Từng có một thời, ta cũng ôm mộng Nghịch Thiên, nhưng ta đã thất bại. Ta đã bị Thiên Đạo đánh bại, phải trốn chạy lên đây, ẩn mình, chờ đợi một kẻ có thể tiếp tục con đường của ta, một kẻ có ý chí kiên định hơn, một hạt giống Nghịch Thiên thực sự.” Hắn nhìn Chinh đầy ngưỡng mộ. “Và huynh chính là người đó.”
Chinh im lặng một lát, tiêu hóa những thông tin vừa nhận được. Thượng Giới không phải là miền đất hứa, mà là một chiến trường rộng lớn hơn, với kẻ thù hùng mạnh và có tổ chức hơn rất nhiều. Hắn không còn đối đầu với những tông môn, thế gia nhỏ lẻ, mà là một “thể chế” mang tên Thiên Đạo, với những Cổ Thần, Tiên Đế đứng đằng sau.
“Vậy, con đường Nghịch Thiên của ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Chinh hỏi, ngọn lửa trong mắt bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Từ con số không,” Lục Phong thẳng thắn đáp. “Ở Thượng Giới này, huyết mạch, công pháp, cảnh giới của huynh đều bị coi là hạ đẳng. Huynh sẽ đối mặt với sự khinh miệt, áp bức từ những cường giả Thượng Giới. Họ xem người hạ giới như sâu kiến, không đáng nhắc tới. Để đứng vững, huynh phải từ từ xây dựng lại uy tín và sức mạnh.”
“Sức mạnh?”
“Ở Thượng Giới, tu vi được chia thành các cấp độ mới, vượt xa những gì huynh từng biết. Từ Tiên Nhân, Thiên Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, cho đến Tiên Vương, Tiên Đế. Mỗi cấp độ là một vực sâu khó lường. Linh khí ở đây cũng tinh khiết và mạnh mẽ hơn nhiều, cần những công pháp đặc thù để hấp thu và chuyển hóa. Vật phẩm, đan dược, pháp bảo cũng có những quy chuẩn hoàn toàn khác biệt.” Lục Phong giải thích. “Nhưng huynh đừng lo, ta đã chuẩn bị cho huynh một khởi đầu.”
Hắn đứng dậy, đi đến một góc nhà, vén tấm thảm cũ kỹ lên, lộ ra một cánh cửa hầm bí mật. “Nơi này dẫn đến sơn cốc mà ta đã nói. Nó không chỉ là một sơn cốc bình thường, mà là một tiểu động thiên bị bỏ hoang, từng là nơi tu luyện của một vị cường giả Nghịch Thiên thời viễn cổ. Ta đã dành hàng trăm năm để dọn dẹp và chuẩn bị. Bên trong có một Linh Mạch cấp thấp, đủ để huynh bắt đầu tu luyện những công pháp Thượng Giới mà ta đã dày công thu thập.”
Chinh cảm nhận được một luồng linh khí mờ nhạt nhưng thuần khiết tỏa ra từ cánh cửa hầm. Hắn biết, đây chính là cơ hội đầu tiên, là bước đệm để hắn đặt chân vào thế giới của Thượng Giới cường giả.
“Ngươi đã chuẩn bị cho ta một con đường thực sự,” Chinh nói, trong lòng dấy lên một cảm kích chân thành. Lục Phong không chỉ là một người dẫn đường, mà còn là một người đồng hành, một tiền bối đã trải qua những đau khổ tương tự.
“Con đường này rất gian nan, Chinh,” Lục Phong cảnh báo, giọng điệu trở nên nghiêm túc. “Thiên Đạo không dễ dàng bị lật đổ. Nó có vô số tai mắt, vô số cường giả trung thành. Hơn nữa, Thượng Giới này còn ẩn chứa những bí mật cổ xưa, những âm mưu vượt xa sự tưởng tượng của chúng ta. Huynh sẽ không chỉ đối đầu với những kẻ tự xưng là thần linh, mà còn phải đối mặt với chính bản thân mình, với những giới hạn và cám dỗ mà Thiên Đạo sẽ giăng ra.”
“Ta đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó,” Chinh đáp, ánh mắt kiên định. “Ta đã thề sẽ lật đổ tất cả, sẽ chứng minh rằng ý chí của một phàm nhân có thể thay đổi cả vũ trụ. Ta sẽ không lùi bước.”
Lục Phong mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy khích lệ. “Tốt. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong huynh còn cháy sáng hơn ta tưởng. Đêm nay huynh hãy nghỉ ngơi cho tốt. Sáng mai, ta sẽ đưa huynh xuống sơn cốc. Ta sẽ hướng dẫn huynh những điều cơ bản về tu luyện Thượng Giới, và những quy tắc mà huynh cần biết để sinh tồn ở đây. Từ đó, huynh sẽ phải tự mình bước đi.”
Chinh gật đầu. Hắn biết, hành trình thực sự mới chỉ bắt đầu. Thượng Giới, với tất cả sự hùng vĩ và khắc nghiệt của nó, đang chờ đợi hắn. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn không còn là một ngọn lửa cô độc, mà đã tìm thấy một đồng minh, một người hiểu rõ gánh nặng và khát vọng của hắn. Ba vầng trăng bên ngoài vẫn dõi theo, nhưng giờ đây, Chinh cảm thấy chúng không chỉ là nhân chứng, mà còn là những ánh mắt của sự mong đợi. Một kỷ nguyên mới, một cuộc chiến vĩ đại, đang dần hé mở.
Chinh ngồi xuống bên lò sưởi, nhắm mắt lại. Hắn không ngủ ngay, mà bắt đầu cảm nhận linh khí xung quanh. Nó thực sự khác biệt, tinh thuần hơn, nhưng cũng khó nắm bắt hơn. Hắn hình dung ra con đường phía trước, đầy chông gai, nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Hắn sẽ học hỏi, sẽ chiến đấu, sẽ từng bước phá vỡ những xiềng xích mà Thiên Đạo đã giăng ra. Hắn sẽ lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi định mệnh, để cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Đêm dài trôi qua trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít nhẹ bên ngoài vách đá và tiếng lửa tí tách trong lò sưởi. Chinh biết, đây chỉ là sự bình yên trước cơn bão. Sáng mai, khi mặt trời Thượng Giới mọc lên, hành trình Nghịch Thiên thực sự của hắn sẽ chính thức bắt đầu.