Nghịch Thiên
Chương 322

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:22:20 | Lượt xem: 4

Đêm Thượng Giới không tĩnh mịch như Chinh từng hình dung. Dù đã về khuya, thành Thanh Vũ vẫn thấp thoáng ánh đèn, tiếng bước chân và những lời thì thầm vọng lại từ các con hẻm. Ba vầng trăng treo cao, đổ thứ ánh sáng bạc mờ ảo lên những mái ngói cong vút, những bức tường đá cổ kính, tạo nên một vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa xa lạ. Chinh và Lục Phong vẫn bước đi, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân của Chinh đều mang theo một sức nặng vô hình.

“Thành Thanh Vũ này… có vẻ yên bình hơn ta nghĩ,” Chinh khẽ nói, ánh mắt quét qua một quán trà vẫn còn le lói ánh nến bên đường.

Lục Phong cười nhạt, nụ cười ẩn chứa chút chua chát. “Yên bình? Đó chỉ là vẻ ngoài thôi, huynh đệ. Yên bình của kẻ mạnh áp đặt lên kẻ yếu. Huynh sẽ sớm nhận ra, Thượng Giới này, mỗi tấc đất đều nhuốm màu tranh giành, mỗi hạt bụi đều mang theo âm mưu.”

Chinh gật đầu. Hắn đã cảm nhận được điều đó ngay từ khi đặt chân lên mảnh đất này. Cảm giác bị theo dõi, bị đánh giá, bị xếp đặt. Giống như một con rối trên sân khấu, nhưng sợi dây thừng điều khiển lại vô hình, và người giật dây thì ẩn mình trong bóng tối.

“Ta cũng không mong cầu sự yên bình giả tạo,” Chinh đáp, giọng điệu kiên định. “Ta đến đây để phá vỡ nó.”

Lục Phong quay sang nhìn Chinh, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc rồi lại trở về bình thản. “Khí phách. Đó là điều mà nhiều người Thượng Giới đã đánh mất. Họ bị quy tắc ràng buộc, bị danh vọng che mờ, bị sức mạnh làm cho mù quáng. Huynh có điều đó, Chinh huynh.”

“Ngươi cũng vậy,” Chinh nói, đoạn dừng lại trước một ngã rẽ. “Tại sao ngươi lại giúp ta? Một người hoàn toàn xa lạ, đến từ hạ giới?”

Lục Phong thở dài, đoạn dựa lưng vào bức tường đá rêu phong. “Ta… cũng từng là một kẻ bị ruồng bỏ. Gia tộc ta không lớn, nhưng cũng có chút tiếng tăm ở một vùng xa xôi của Thượng Giới. Ta có thiên phú, nhưng lại có một huyết mạch dị biến, không được ‘Thiên Đạo’ chấp nhận. Huyết mạch của ta, càng mạnh mẽ, càng bị bài xích. Nó giống như một lời nguyền.”

Chinh nhíu mày. “Bị ‘Thiên Đạo’ bài xích? Ý ngươi là sao?”

“Ý là… ta không thể đột phá cảnh giới cao hơn một cách bình thường,” Lục Phong nói, ánh mắt lộ vẻ u ám. “Mỗi khi ta cố gắng, sẽ có một lực lượng vô hình ngăn cản, như muốn xé nát linh hồn ta. Các trưởng lão trong tộc nói ta là ‘nghịch số’, kẻ mang đến tai ương. Cuối cùng, ta bị trục xuất, bị bỏ mặc sống chết ở một vùng hoang vu. Ta đã từng nghĩ mình sẽ chết ở đó. Cho đến khi ta gặp được một vị tiền bối… Một người cũng từng giống như huynh, một kẻ Nghịch Thiên.”

Chinh im lặng lắng nghe. Câu chuyện của Lục Phong, dù có khác biệt, nhưng lại có quá nhiều điểm tương đồng với số phận của hắn. Một kẻ bị ruồng bỏ, bị coi là phế vật, dị số. Hắn hiểu cảm giác đó hơn ai hết.

“Vị tiền bối đó đã giúp ta sống sót, chỉ điểm ta một con đường khác để tu luyện, một con đường mà ‘Thiên Đạo’ không thể ngăn cản,” Lục Phong tiếp tục. “Người ấy nói, hạ giới sẽ xuất hiện một người, mang theo khí tức Nghịch Thiên mạnh mẽ nhất mà người từng thấy. Người ấy dặn ta hãy đi tìm, hãy giúp đỡ người đó, vì chỉ có người đó mới có thể lật đổ toàn bộ trật tự này. Ta đã không tin, cho đến khi ta gặp huynh.”

“Ngươi tin ta là người đó?” Chinh hỏi, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn không ngờ mình lại có một người “tiền bối” vô danh đang chờ đợi ở Thượng Giới.

Lục Phong gật đầu dứt khoát. “Khí tức trên người huynh, cái ý chí không cam chịu, cái ánh mắt dám nhìn thẳng vào ‘Thiên’ đó… Ta không thể lầm được. Ta đã chờ đợi huynh rất lâu rồi, Chinh huynh.”

Một làn gió lạnh thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá khô. Chinh nhìn Lục Phong, rồi khẽ cười. “Vậy ra, ta không đơn độc.”

“Không, huynh không đơn độc,” Lục Phong đáp, nụ cười lần này chân thành hơn. “Có rất nhiều người giống ta, bị ‘Thiên Đạo’ ruồng bỏ, bị trật tự cũ đè nén. Họ đang chờ đợi một ngọn cờ, một người dẫn dắt.”

Cuộc trò chuyện này đã làm sáng tỏ nhiều điều trong lòng Chinh. Hắn không chỉ chiến đấu cho riêng mình, mà còn cho những kẻ bị áp bức khác. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng nặng thêm, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một sức mạnh mới dâng trào.

“Vậy, con đường phía trước của chúng ta là gì?” Chinh hỏi.

Lục Phong nhìn lên ba vầng trăng, ánh mắt xa xăm. “Trước hết, chúng ta cần một nơi ẩn thân. Thanh Vũ thành này là một thành trì của Thiên Môn, một trong những thế lực lớn nhất Thượng Giới, đại diện cho ý chí của ‘Thiên’. Ở đây, mọi hành động bất thường đều sẽ bị theo dõi. Chúng ta cần phải cẩn trọng, từng bước xây dựng nền móng.”

“Thiên Môn?” Chinh lặp lại, cái tên đó khiến hắn cảm thấy một sự chán ghét bẩm sinh.

“Đúng vậy. Thiên Môn là kẻ bảo hộ cho ‘Thiên Đạo’ ở Thượng Giới. Mọi quy tắc, mọi luật lệ đều do chúng đặt ra. Các Thiên Kiêu của chúng được ban cho ‘Thiên Mệnh’, được hưởng phúc lợi tối thượng. Những người như chúng ta, từ hạ giới lên, hoặc có huyết mạch dị biến, đều bị chúng coi là mối đe dọa, là kẻ cần phải bị tiêu diệt,” Lục Phong giải thích.

Chinh nắm chặt tay. “Vậy thì, ta sẽ bắt đầu từ việc làm cho cái Thiên Môn đó phải biết sợ.”

Lục Phong cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Đó là mục tiêu cuối cùng. Nhưng trước đó, chúng ta cần sức mạnh. Sức mạnh để tồn tại, sức mạnh để bảo vệ, và sức mạnh để lật đổ. Ta biết một nơi, không xa thành Thanh Vũ này, là một sơn cốc hoang vắng, ít người qua lại. Ở đó có một tàn tích cổ xưa, được cho là nơi ẩn chứa một chút tàn dư của ‘Nghịch Đạo’ mà vị tiền bối kia đã nói đến. Có lẽ, đó sẽ là khởi điểm của huynh.”

Chinh gật đầu. Một tàn tích cổ xưa, một chút tàn dư của “Nghịch Đạo”. Nghe có vẻ giống như những cơ duyên đầu tiên hắn từng gặp ở hạ giới. Lịch sử dường như đang lặp lại, nhưng ở một quy mô lớn hơn, với những thách thức khủng khiếp hơn.

Họ tiếp tục bước đi, giờ đây không chỉ là sự dẫn đường, mà là sự đồng hành. Lục Phong dẫn Chinh đi qua những con đường nhỏ, dần rời xa khu vực sầm uất của thành Thanh Vũ, hướng về phía ngoại ô, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện dưới ánh trăng. Không khí trở nên trong lành hơn, và linh khí cũng có vẻ nồng đậm hơn đôi chút.

“Cảnh giới tu luyện ở Thượng Giới có gì khác biệt?” Chinh hỏi, muốn tìm hiểu thêm về thế giới mới này.

“Ở hạ giới, huynh có Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần… đúng không?” Lục Phong hỏi lại, Chinh gật đầu. “Ở Thượng Giới, chúng ta có Thần Hải, Thiên Tượng, Vô Cực, rồi đến Bán Tiên, Chân Tiên… và còn cao hơn nữa. Mỗi cảnh giới đều là một vực sâu ngăn cách. Người từ hạ giới lên thường chỉ ở cảnh giới Thần Hải, nếu không có cơ duyên lớn thì rất khó đột phá lên Thiên Tượng.”

“Thần Hải, Thiên Tượng…” Chinh lẩm bẩm. Hắn vẫn chưa thăm dò kỹ cảnh giới hiện tại của mình sau khi phi thăng. Nhưng hắn biết, mọi thứ sẽ phải bắt đầu lại từ đầu.

“Huynh đừng lo lắng,” Lục Phong nói, như đọc được suy nghĩ của Chinh. “Với khí vận Nghịch Thiên của huynh, ta tin huynh sẽ nhanh chóng vượt qua. Điều quan trọng là tìm được con đường phù hợp, tránh né sự dò xét của Thiên Môn.”

Họ đi thêm một đoạn khá dài, rồi dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ nằm khuất sau một rặng cây cổ thụ. Ngôi nhà có vẻ cũ kỹ nhưng sạch sẽ, dường như đã có người ở thường xuyên. Một luồng linh khí yếu ớt nhưng thuần khiết tỏa ra từ bên trong.

“Đây là nơi ở tạm của ta ở ngoại thành,” Lục Phong nói. “Không lớn, nhưng đủ an toàn. Chúng ta có thể nghỉ ngơi ở đây một đêm, sáng mai ta sẽ dẫn huynh đến sơn cốc kia.”

Chinh nhìn ngôi nhà, rồi nhìn Lục Phong. “Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng cho ta?”

Lục Phong cười. “Ta đã chờ đợi huynh. Mọi thứ đã được chuẩn bị. Con đường Nghịch Thiên này, huynh không hề đơn độc.”

Bước vào ngôi nhà, Chinh cảm thấy một cảm giác bình yên tạm thời. Nhưng trong sâu thẳm, ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn vẫn đang bùng cháy dữ dội. Thượng Giới, Thiên Môn, Thiên Đạo… Hắn sẽ lật đổ tất cả. Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân, một dị số, có thể thay đổi cả vũ trụ.

Ba vầng trăng vẫn dõi theo, nhưng giờ đây, Chinh không còn cảm thấy chúng là ánh mắt của sự phán xét. Chúng là những nhân chứng. Nhân chứng cho một hành trình Nghịch Thiên vĩ đại, vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8