Nghịch Thiên
Chương 324

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:23:09 | Lượt xem: 4

Khi những tia nắng đầu tiên của Thượng Giới xuyên qua kẽ đá, Chinh từ từ mở mắt. Hắn không hề ngủ, chỉ là để tâm thức đắm chìm hoàn toàn vào việc cảm nhận linh khí. Quả nhiên, như hắn dự đoán, linh khí ở đây không chỉ tinh thuần hơn gấp trăm lần so với hạ giới mà còn mang theo một sự cô đọng, một sức nặng mà phàm nhân khó lòng cảm nhận được. Nó không chỉ là năng lượng, mà còn là một phần của quy tắc, của Đạo. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang khao khát hấp thụ nó, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một áp lực vô hình, như thể chính linh khí này cũng có “ý chí” của riêng nó, đang thăm dò và đánh giá kẻ đến từ hạ giới.

Chinh đứng dậy, xương cốt kêu răng rắc. Đêm qua, hắn đã dành thời gian để củng cố lại những gì mình có, điều chỉnh công pháp cho phù hợp với môi trường mới. Hắn biết, sức mạnh hiện tại của hắn tuy đã là đỉnh cao ở hạ giới, nhưng ở Thượng Giới này, có lẽ chỉ là một hạt cát giữa sa mạc mênh mông. Cái lò sưởi đã tàn, chỉ còn lại những đốm than hồng le lói. Bên ngoài vách đá, tiếng gió đã dịu đi, thay vào đó là tiếng chim hót lảnh lót, vang vọng từ những ngọn núi xa xăm.

Hắn bước ra ngoài. Không khí buổi sáng se lạnh nhưng trong lành đến lạ. Trước mắt hắn là một khung cảnh hùng vĩ mà hắn chưa từng thấy. Những ngọn núi đá vôi cao vút, mây mù bao phủ lững lờ trôi ngang sườn núi. Dưới thung lũng, một dòng sông lớn uốn lượn, nước trong vắt phản chiếu ánh mặt trời. Xa xa hơn, hắn có thể thấy những cụm kiến trúc cổ kính, lấp ló sau những tán cây cổ thụ khổng lồ, tỏa ra một thứ khí tức hùng vĩ, mang đậm dấu ấn của thời gian.

Đây là Thượng Giới. Một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mọi thứ đều được phóng đại đến mức khó tin. Ngay cả những viên đá dưới chân cũng dường như chứa đựng linh khí, những loài cây cỏ dại cũng có vẻ cường tráng hơn, và chắc chắn, những sinh linh sống ở đây cũng không hề tầm thường.

Chinh hít một hơi thật sâu, để phổi căng tràn linh khí. Hắn cảm nhận được sự kích thích trong đan điền, dường như nó cũng đang háo hức muốn nuốt chửng nguồn năng lượng dồi dào này. Hắn bắt đầu bước đi, men theo một con đường mòn nhỏ dẫn xuống thung lũng. Hắn cần tìm hiểu. Cần biết mình đang ở đâu, cần biết quy tắc của nơi này, và cần biết làm thế nào để tồn tại và phát triển.

Con đường mòn dẫn hắn đến một ngôi làng nhỏ nằm nép mình dưới chân núi. Những ngôi nhà ở đây được xây bằng đá, mái lợp ngói xanh cổ kính, trông rất kiên cố. Dân cư không đông đúc, nhưng ai nấy đều toát ra một khí chất khác hẳn người hạ giới. Ngay cả những người nông dân đang làm việc trên cánh đồng cũng có vẻ ngoài khỏe mạnh, khí huyết dồi dào, dường như họ cũng đã tu luyện qua loa một vài công pháp đơn giản.

Chinh bước vào làng, cố gắng hòa mình vào không khí nơi đây. Hắn mặc một bộ y phục giản dị, không quá nổi bật, nhưng vẫn không tránh khỏi những ánh mắt tò mò. Hầu hết là ánh mắt dò xét, một vài ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường. Hắn biết, ở Thượng Giới, xuất thân là một điều cực kỳ quan trọng. Kẻ đến từ hạ giới như hắn, tự nhiên sẽ bị coi là thấp kém.

Hắn đi đến một quán trọ nhỏ, mùi thức ăn thơm lừng bay ra. Trong quán có vài người đang dùng bữa, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả. Chinh chọn một góc khuất, gọi một chén trà và vài món ăn đơn giản. Hắn cần lắng nghe. Thông tin ở Thượng Giới chắc chắn không thể dễ dàng có được như ở hạ giới, nhưng những lời đàm tiếu trong quán trọ đôi khi lại là nguồn tin vô giá.

“Nghe nói gần đây, Tông môn Phù Vân lại phát hiện một mạch khoáng Thượng phẩm, sắp phái đệ tử đi khai thác rồi,” một gã đàn ông râu quai nón nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ.

“Phù Vân Tông là đại tông môn ở khu vực này mà. Hừm, may mắn của họ luôn hơn người. Khác với mấy kẻ hạ giới lên, chẳng có chút căn cơ nào,” một gã khác xen vào, liếc nhìn Chinh một cái đầy ẩn ý.

Chinh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhấp một ngụm trà. Hắn biết họ đang ám chỉ mình. Ở Thượng Giới, việc nhận ra một người đến từ hạ giới không khó, chỉ cần cảm nhận được sự khác biệt trong khí tức linh hồn và nguồn gốc linh khí trong cơ thể là đủ. Hắn không định che giấu, cũng không thể che giấu hoàn toàn.

“Cũng đúng thôi,” gã râu quai nón tiếp lời. “Mấy kẻ đó lên đây, linh khí trong cơ thể hỗn tạp, đan điền cũng không thể chịu được linh khí tinh thuần của Thượng Giới. Muốn tu luyện tiếp cũng khó, cùng lắm chỉ làm lính đánh thuê, hoặc tệ hơn là thành nô lệ.”

Những lời đó như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tai Chinh. Nhưng hắn không hề lay động. Hắn đã nghe quá nhiều lời khinh miệt như vậy ở hạ giới rồi. “Phế vật”, “kẻ vô dụng”, “con sâu cái kiến”… Hắn đã dùng hành động để chứng minh những lời đó là sai. Và ở Thượng Giới này, hắn cũng sẽ làm điều tương tự.

Hắn tiếp tục lắng nghe. Qua những câu chuyện phiếm, hắn dần hình dung ra một bức tranh tổng thể về khu vực này. Tông môn Phù Vân là thế lực lớn nhất, kiểm soát nhiều tài nguyên và vùng đất. Bên cạnh đó còn có vài thế gia nhỏ hơn, phụ thuộc vào Phù Vân Tông. Tu luyện giả ở đây được chia thành nhiều cảnh giới, nhưng cách gọi có vẻ khác biệt so với hạ giới. Hắn cần một cuốn ngọc giản ghi chép về tu luyện và địa lý Thượng Giới.

Khi Chinh vừa đặt chén trà xuống, một nhóm người khác bước vào quán. Dẫn đầu là một thanh niên ăn mặc sang trọng, khí chất kiêu ngạo, đi kèm là hai tùy tùng có vẻ ngoài hung hãn. Vừa nhìn thấy Chinh, ánh mắt của thanh niên kia đã lộ vẻ chế giễu.

“Ôi chao, đây không phải là một vị khách quý đến từ hạ giới sao?” Hắn nói, giọng điệu đầy khinh bỉ. “Mùi của kẻ phàm trần thật khó chịu, làm ô uế cả quán trọ này.”

Chinh ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào đối phương. Hắn không nói gì, chỉ đơn giản là nhìn.

Thanh niên kia hơi bất ngờ trước sự bình thản của Chinh. Thường thì những kẻ hạ giới vừa lên Thượng Giới, nghe những lời này sẽ lập tức cúi đầu, hoặc sợ hãi bỏ chạy. Nhưng Chinh thì không.

“Ngươi dám nhìn ta như vậy sao?” Thanh niên đó cau mày, tiến lại gần bàn của Chinh. “Có vẻ như ngươi vẫn chưa hiểu rõ quy tắc của Thượng Giới này. Ở đây, kẻ hạ đẳng phải biết vị trí của mình.”

Một trong hai tùy tùng định bước tới, nhưng Chinh chỉ khẽ nhấc tay, một luồng khí tức vô hình lan tỏa, khiến gã tùy tùng kia phải khựng lại, cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên người.

Chinh vẫn không nói. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt xuống một vài viên linh thạch hạ phẩm lên bàn, đủ để trả tiền bữa ăn và chén trà. Rồi hắn đứng dậy, chậm rãi bước qua nhóm người kia, không hề liếc mắt lấy một cái.

Thanh niên kiêu ngạo kia giận tím mặt. Hắn chưa bao giờ bị một kẻ hạ giới xem thường đến vậy. “Ngươi… ngươi dám! Dừng lại cho ta!”

Chinh không quay đầu. Hắn tiếp tục bước đi, bước chân vững chãi như núi. Hắn biết, xung đột là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hắn không muốn phí sức vào những trận chiến vô nghĩa ngay lúc này. Hắn cần thông tin. Cần định vị bản thân. Cần tìm ra con đường để xây dựng lại mọi thứ.

“Cái đồ khốn!” Thanh niên kia gầm lên, vung tay định tung một chưởng về phía Chinh. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp vang lên từ cửa quán trọ.

“Tiểu tử Trương Lập, lại gây chuyện ở địa bàn của ta sao?”

Một lão già tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, chống gậy bước vào. Lão có vẻ ngoài bình thường, nhưng ánh mắt lại sắc bén như chim ưng, và khí tức tỏa ra lại vô cùng thâm sâu. Thanh niên Trương Lập lập tức thu tay lại, vẻ kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là sự cung kính pha chút sợ hãi.

“Dạ… không dám, Tiền bối Vương. Vãn bối chỉ là… dạy dỗ một kẻ không biết trời cao đất rộng mà thôi.”

Lão già Vương liếc nhìn Chinh, rồi lại nhìn Trương Lập, khẽ hừ lạnh một tiếng. “Kẻ nào dám gây chuyện trong Thiên Phong Trấn này, ta sẽ không khách khí. Kẻ đến là khách, Trương Lập, ngươi chưa đủ tư cách để định đoạt sinh tử của người khác.”

Chinh dừng lại ở cửa quán, khẽ gật đầu với lão già Vương, rồi bước ra ngoài. Hắn biết, lão già này đã ngầm giúp hắn thoát khỏi một phiền phức không đáng có. Đây là một thế giới mới, phức tạp hơn rất nhiều. Hắn phải cẩn trọng hơn trong từng bước đi.

Ánh nắng Thượng Giới đã lên cao, chiếu rọi khắp Thiên Phong Trấn. Chinh đứng giữa quảng trường nhỏ của trấn, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm. Hắn cảm nhận được sự áp bức từ những kẻ cường đại, sự khinh miệt từ những kẻ có xuất thân cao hơn. Nhưng những điều đó không làm hắn nản lòng, ngược lại, càng thôi thúc ý chí Nghịch Thiên trong hắn.

Hắn sẽ không chấp nhận số phận bị ruồng bỏ. Hắn sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai. Hắn sẽ từ con số 0, từng bước một, xây dựng lại con đường của mình, chứng minh rằng ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ cả Thiên Đạo. Đây mới chỉ là khởi đầu.

Hành trình Nghịch Thiên, thực sự, đã bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8