Nghịch Thiên
Chương 309
La Chinh bước vào tòa kiến trúc đồ sộ, một cảm giác choáng ngợp len lỏi qua từng giác quan. Không khí bên trong dày đặc linh khí, không phải là sự tinh khiết thanh thoát như những vùng đất linh mạch thượng hạng ở hạ giới, mà là một sự phức tạp, hỗn tạp đến khó tả. Nó cuộn xoáy như những dòng sông ngầm, mang theo hương vị của hàng vạn chủng loại thảo dược, khoáng thạch, và cả khí tức của vô số cường giả qua lại. Đây chính là Thượng Giới, nơi mà chỉ một hơi thở cũng đủ khiến tu vi của một phàm nhân tăng tiến vượt bậc.
Trước mắt hắn là một đại sảnh rộng lớn, trần nhà cao vút như bầu trời đêm đầy sao, được khảm vô số tinh thể phát sáng. Từng tốp tu sĩ, kẻ thì khoác áo gấm lụa là, kẻ thì vận giáp trụ oai phong, người thì cầm quạt ngọc, kẻ thì đeo trường kiếm, tất cả đều mang theo một khí chất cao ngạo, tự tin mà hạ giới không thể nào sánh bằng. Họ không chỉ mạnh mẽ hơn về tu vi, mà còn sở hữu một loại phong thái của kẻ đứng trên vạn vật.
Quầy hàng san sát hai bên, trưng bày đủ loại kỳ trân dị bảo mà La Chinh chưa từng thấy. Bảng thông báo treo lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng lung linh, hiển thị vô số nhiệm vụ, tin tức, và lời rao bán. Âm thanh huyên náo của những cuộc giao dịch, tiếng cười nói, tiếng tranh luận, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động về một thế giới đầy sức sống và cạnh tranh.
La Chinh đứng lặng một lúc, cố gắng thu nạp mọi thông tin vào tâm trí. Hắn biết, mình không thể hành động bốc đồng. Ở đây, một bước đi sai lầm có thể dẫn đến họa sát thân. Mục tiêu đầu tiên là phải tìm hiểu về nơi này, về các quy tắc vận hành, và quan trọng nhất, làm thế nào để tìm được Lý Thanh Phong.
Hắn bắt gặp ánh mắt của một vài tu sĩ. Họ liếc qua hắn, rồi khẽ nhếch mép cười khẩy. Ánh mắt đó chứa đựng sự khinh thường không che giấu, như thể hắn là một thứ gì đó thấp kém, không xứng đáng có mặt ở đây. La Chinh cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Bộ y phục đơn giản của hắn, khí tức tuy mạnh mẽ nhưng không mang theo dấu ấn của bất kỳ đại tông môn hay thế gia nào ở Thượng Giới, khiến hắn trở thành một kẻ “ngoại lai” điển hình.
Một tu sĩ trẻ tuổi, vận trường bào màu xanh lam thêu hình mây bay, đang đứng gần đó, khẽ hừ lạnh một tiếng khi lướt qua La Chinh. “Thật là, những kẻ hạ giới này bây giờ cũng dễ dàng phi thăng lên Thượng Giới như vậy sao? Linh khí toàn thân hỗn tạp, không có lấy một chút tinh hoa của thần đạo. Chẳng biết bằng cách nào mà lọt được vào đây.”
Lời nói không quá lớn, nhưng đủ để La Chinh nghe thấy. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Sự khinh miệt này, hắn đã dự đoán trước. Đây chính là thử thách đầu tiên của Thượng Giới.
Hắn lướt qua một bảng thông báo nhiệm vụ, nơi có những dòng chữ phát sáng lấp lánh. Đa số là các nhiệm vụ tìm kiếm linh dược, săn giết yêu thú, hộ tống thương đội, hoặc điều tra các bí cảnh. Phần thưởng được liệt kê bằng một loại tiền tệ mà hắn chưa từng thấy: Thần Tinh.
La Chinh đến gần một quầy dịch vụ, nơi một nam tu sĩ trung niên có vẻ mặt lơ đễnh đang ngồi. Trên bàn có một tấm biển nhỏ ghi “Tư Vấn & Đăng Ký”.
“Ta muốn tìm hiểu một số thông tin,” La Chinh lên tiếng, giọng điệu bình thản.
Nam tu sĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua La Chinh từ đầu đến chân, rồi khẽ hừ một tiếng. “Thần Tinh đâu? Không có Thần Tinh thì đừng làm phiền. Ở đây không có chuyện từ thiện.”
La Chinh mỉm cười nhạt. Hắn không có Thần Tinh. Hắn vừa đến Thượng Giới, mọi thứ đều phải bắt đầu từ con số không.
“Ta vừa đến Thượng Giới, chưa có Thần Tinh,” La Chinh thành thật nói. “Nhưng ta có thể dùng những thứ khác để trao đổi. Hoặc ta có thể giúp ngươi làm một việc gì đó.”
Nam tu sĩ bật cười khẩy, tiếng cười mang đầy vẻ chế giễu. “Giúp ta? Ngươi một kẻ hạ giới, có thể giúp ta làm gì? Ngươi biết không, chỉ riêng phí để duy trì một ngày ở Thượng Giới này cũng đủ để nuôi sống cả một tông môn ở hạ giới rồi. Ngươi không có Thần Tinh, vậy tốt nhất là tìm một cái góc nào đó mà tự sinh tự diệt đi.”
Đúng lúc đó, một tu sĩ khác đi tới. Hắn ta trông có vẻ trẻ hơn, nhưng khí tức trên người lại mạnh mẽ hơn nam tu sĩ trung niên kia nhiều. Hắn ta mặc một bộ hắc bào đơn giản, khuôn mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại có vẻ tò mò khi nhìn La Chinh.
“Này Viên quản sự, sao lại ồn ào thế?” Tu sĩ hắc bào hỏi, giọng nói trầm thấp.
Viên quản sự thấy người đến, lập tức đứng dậy, vẻ mặt nịnh nọt. “Ồ, là Trần thiếu gia. Không có gì, chỉ là một tên hạ giới không biết điều, muốn hỏi thăm mà không có Thần Tinh thôi.”
Trần thiếu gia liếc nhìn La Chinh, ánh mắt sắc như dao. “Hạ giới?”
La Chinh bình tĩnh đối mặt với ánh mắt dò xét của Trần thiếu gia. Hắn không né tránh, cũng không tỏ vẻ sợ hãi. Ý chí Nghịch Thiên của hắn không cho phép hắn cúi đầu trước bất kỳ ai, dù đó là một kẻ mạnh hơn hắn gấp bội.
Trần thiếu gia hơi bất ngờ trước sự bình tĩnh của La Chinh. Hầu hết những kẻ hạ giới khi đối mặt với cường giả Thượng Giới đều ít nhiều lộ ra vẻ e dè, sợ hãi. Nhưng tên này thì không.
“Ngươi muốn hỏi gì?” Trần thiếu gia hỏi, giọng điệu bất ngờ trở nên ôn hòa hơn một chút.
La Chinh không trả lời ngay. Hắn cân nhắc. Liệu có nên nói ra mục đích tìm Lý Thanh Phong không? Hay chỉ nên hỏi về cách kiếm Thần Tinh?
“Ta muốn biết, ở Thượng Giới này, làm cách nào để một người mới đến có thể nhanh chóng có được chỗ đứng?” La Chinh chọn một câu hỏi tổng quát hơn.
Trần thiếu gia khẽ nhếch mép. “Hừm, câu hỏi không tệ. Có vẻ ngươi không phải loại phế vật hoàn toàn.”
Hắn ta quay sang Viên quản sự. “Viên quản sự, ngươi có thể cho hắn biết một số thông tin cơ bản được không? Phí cứ tính vào tài khoản của ta.”
Viên quản sự ngớ người. Trần thiếu gia là con trai của một trưởng lão trong một đại tông môn, địa vị không hề nhỏ. Hắn ta lại tự nhiên giúp đỡ một kẻ hạ giới?
“Vâng, vâng ạ! Trần thiếu gia rộng lượng!” Viên quản sự vội vàng đáp lời, thái độ đối với La Chinh lập tức thay đổi 180 độ. “Vị công tử này, xin mời ngồi. Ngài muốn biết gì, cứ việc hỏi. Ta sẽ giải đáp cặn kẽ.”
La Chinh gật đầu, ngồi xuống ghế đối diện. Trần thiếu gia vẫn đứng đó, như đang chờ đợi điều gì.
Viên quản sự bắt đầu giải thích, giọng điệu đầy cung kính: “Ở Thượng Giới này, có vô số chủng tộc, tông môn, thế gia. Để có được chỗ đứng, điều quan trọng nhất chính là thực lực. Mà muốn có thực lực, thì phải có tài nguyên. Tài nguyên ở đây được tính bằng Thần Tinh, là tinh hoa linh khí cô đọng, có thể trực tiếp dùng để tu luyện hoặc trao đổi vật phẩm.”
“Người mới đến như ngài, nếu không có hậu thuẫn, thông thường sẽ có hai con đường. Một là tham gia vào các tông môn nhỏ, làm đệ tử ngoại môn, từ từ tích lũy công lao. Hai là trở thành Tán tu, tự mình đi làm nhiệm vụ, săn giết yêu thú ở các khu vực nguy hiểm để kiếm Thần Tinh.”
“Ngài có thể đăng ký thân phận Tán tu ở đây, sau đó nhận các nhiệm vụ phù hợp với thực lực. Tuy nhiên, nhiệm vụ cấp thấp thường chỉ đủ để duy trì sinh hoạt cơ bản. Muốn thật sự phát triển, ngài cần phải có được các công pháp cao cấp, vũ khí thần khí, hoặc may mắn có được các kỳ ngộ hiếm có.”
La Chinh lắng nghe cẩn thận. Tất cả đều là những thông tin cơ bản, nhưng lại vô cùng cần thiết đối với hắn lúc này. Hắn không thể tham gia tông môn, ít nhất là lúc này, vì hắn có quá nhiều bí mật và một mục tiêu “Nghịch Thiên” không thể để lộ.
“Nhiệm vụ khó nhất ở đây là gì?” La Chinh đột ngột hỏi.
Viên quản sự ngẩn người, rồi cười gượng. “Cái đó… nhiệm vụ khó nhất thường liên quan đến việc tiêu diệt các Thần thú cổ xưa, hoặc thám hiểm những bí cảnh đã bị niêm phong hàng vạn năm. Những nhiệm vụ đó đòi hỏi thực lực Thần Cảnh trở lên, và thường có tỷ lệ tử vong cực cao.”
Trần thiếu gia ở bên cạnh bỗng lên tiếng. “Ngươi không cần vội vã. Thượng Giới này rộng lớn hơn ngươi tưởng tượng nhiều. Ngươi vừa đến, tốt nhất là nên tìm một việc nhỏ để làm quen trước. Ví dụ như nhiệm vụ ‘Tìm kiếm Tinh Thảo Lục Diệp’ ở Vạn Thú Sơn chẳng hạn. Phù hợp với một người mới đến, lại có chút nguy hiểm để rèn luyện.”
La Chinh quay sang nhìn Trần thiếu gia. “Vì sao ngươi lại giúp ta?”
Trần thiếu gia nhún vai, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú. “Ta chỉ là thấy ngươi khác biệt một chút so với những kẻ hạ giới yếu đuối khác mà thôi. Hơn nữa, ta thích nhìn những kẻ không cam chịu số phận. Ngươi có vẻ là loại người đó.”
La Chinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, sự giúp đỡ này không phải là vô điều kiện. Trần thiếu gia có thể đang muốn quan sát hắn, hoặc có một ý đồ nào đó. Nhưng dù sao, đây cũng là một cơ hội.
“Ta sẽ nhận nhiệm vụ đó,” La Chinh nói, rồi quay sang Viên quản sự. “Xin hãy đăng ký thân phận Tán tu cho ta, và cho ta thông tin về nhiệm vụ ‘Tìm kiếm Tinh Thảo Lục Diệp’.”
Viên quản sự vội vàng làm theo. Hắn ta không dám coi thường La Chinh nữa, bởi có Trần thiếu gia đứng ra bảo hộ.
Sau khi nhận được một lệnh bài Tán tu bằng ngọc thạch và một bản đồ chi tiết về Vạn Thú Sơn cùng thông tin về Tinh Thảo Lục Diệp, La Chinh đứng dậy.
“Đa tạ,” hắn nói với Trần thiếu gia.
Trần thiếu gia cười nhạt. “Không cần. Ta chỉ mong ngươi đừng chết quá sớm. Thượng Giới này rất tàn khốc, nhưng cũng là nơi để những kẻ có bản lĩnh chứng minh giá trị của mình. Đặc biệt là những kẻ như ngươi, mang trong mình cái gọi là ‘ý chí Nghịch Thiên’ của hạ giới.”
Ánh mắt của Trần thiếu gia chứa đựng một sự thâm sâu, như thể hắn đã nhìn thấu một phần nào đó trong tâm trí La Chinh. La Chinh khẽ nhíu mày, nhưng không hỏi thêm. Hắn xoay người, bước ra khỏi đại sảnh. Bước chân hắn vẫn vững vàng, nhưng trong lòng đã có thêm một mục tiêu rõ ràng hơn.
Vạn Thú Sơn. Đó sẽ là điểm khởi đầu của hắn ở Thượng Giới. Nơi hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân có thể lật đổ mọi định kiến, phá vỡ mọi quy tắc, và một kẻ đến từ hạ giới cũng có thể khiến Thượng Giới phải chấn động. Hành trình tìm Lý Thanh Phong và đối mặt với “Thiên” vẫn còn rất dài, nhưng mỗi bước chân của La Chinh đều là một sự khẳng định cho con đường “Nghịch Thiên” mà hắn đã chọn.