Nghịch Thiên
Chương 308
La Chinh đứng trên một phiến đá khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, cảm nhận từng luồng linh khí nguyên thủy cuồn cuộn tràn vào cơ thể. Không còn là sự trong lành nhưng loãng nhạt của Hạ Giới, linh khí ở đây như những dòng suối năng lượng đậm đặc, thấm đẫm mọi tế bào, khiến đan điền của hắn như một cái hồ khô hạn gặp cơn mưa rào, cuồng nhiệt hấp thụ. Ngay cả việc hít thở thôi cũng đủ để cảm thấy sức mạnh dâng trào.
Trước mắt hắn là một khung cảnh hùng vĩ đến choáng ngợp. Hàng ngàn, hàng vạn hòn đảo lớn nhỏ trôi nổi trên bầu trời, tạo thành những quần thể kiến trúc đồ sộ, những khu rừng nguyên sinh xanh mướt, hay thậm chí là những dòng sông, thác nước đổ từ trên cao xuống, tạo nên cầu vồng rực rỡ. Phía xa, những ngọn núi khổng lồ xuyên mây, đỉnh núi ẩn hiện trong sương mù, như những trụ cột chống đỡ cả bầu trời. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi từ trên cao, xuyên qua những tầng mây, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo như trong mơ. Đây chính là Thượng Giới, nơi hội tụ của vô số cường giả, nơi được cho là gần với “Thiên” nhất.
La Chinh nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung động của không gian. Khác với Hạ Giới, nơi quy tắc thiên địa tương đối ổn định, Thượng Giới này dường như có một loại “trật tự” vô hình, mạnh mẽ hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng đầy áp bức. Hắn có thể cảm nhận được những luồng ý chí mạnh mẽ, những năng lượng ẩn giấu trong từng ngọn núi, từng hòn đảo, như thể chúng là những sinh vật sống, khổng lồ và cổ xưa.
“Thật sự là một thế giới khác biệt,” La Chinh thầm nghĩ, mở mắt ra. “Nhưng dù có vĩ đại đến mấy, ta cũng sẽ không cúi đầu.”
Hắn biết, việc đặt chân lên Thượng Giới chỉ là bước khởi đầu. Hắn vẫn là một “kẻ hạ giới”, một dị số trong mắt những cường giả nơi đây. Sự khinh miệt, áp bức là điều khó tránh khỏi. Nhưng chính điều đó càng thôi thúc ý chí “Nghịch Thiên” trong hắn. Hắn sẽ dùng thực lực để chứng minh, nguồn gốc không quyết định giới hạn của một sinh linh.
Phiến đá nơi La Chinh đang đứng có vẻ là một điểm dừng chân tạm thời, một “cảng” giữa không trung, nhưng nó không có dấu hiệu của sự sống. Hắn nhìn xuống phía dưới, nhận ra mình đang ở độ cao không tưởng. Bên dưới lớp mây dày đặc, mờ ảo là những vùng đất rộng lớn, có lẽ là những đại lục thực sự. Nhưng mục tiêu của hắn lúc này là tìm một nơi để tìm hiểu thông tin, và quan trọng nhất là tìm kiếm manh mối về Lý Thanh Phong.
Hắn bắt đầu di chuyển. Thân pháp của hắn đã đạt đến cảnh giới phi phàm, nhưng ở Thượng Giới, áp lực không gian mạnh hơn, khiến tốc độ của hắn có phần bị hạn chế. Tuy nhiên, vẫn nhanh hơn rất nhiều so với bất kỳ phàm nhân nào ở Hạ Giới. Hắn lựa chọn một hướng có vẻ có nhiều quần thể kiến trúc nhất, nơi những hòn đảo bay kết nối với nhau bằng những cây cầu đá khổng lồ hoặc những con đường mòn cheo leo trên vách đá.
Sau gần một canh giờ bay lượn, La Chinh cuối cùng cũng tiếp cận một quần thể đảo lớn, nơi tập trung đông đúc các kiến trúc cổ kính và hiện đại đan xen. Từ xa, hắn đã có thể thấy bóng dáng những tu sĩ đang di chuyển, có người cưỡi linh thú bay lượn, có người đạp kiếm khí xé gió, có người lại chỉ đơn thuần đi bộ trên những con đường được khắc vào vách núi. Linh khí ở đây càng nồng đậm hơn, mang theo cả mùi hương của thảo dược và một thứ năng lượng khó tả, giống như sự sống mãnh liệt.
Hắn hạ xuống một quảng trường rộng lớn được lát bằng những phiến đá phát sáng, nơi có nhiều tu sĩ đang giao dịch hoặc nghỉ ngơi. Vừa đặt chân xuống, La Chinh đã cảm thấy những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Không phải là ánh mắt ngưỡng mộ hay hiếu kỳ, mà là một sự đánh giá, pha lẫn khinh miệt và dè bỉu.
“Ồ, lại một tên hạ giới nữa lên đây sao?” Một giọng nói chói tai vang lên. Một nam tử trung niên, thân hình vạm vỡ, mặc áo giáp bằng da thú, đang đứng khoanh tay, nhìn La Chinh bằng ánh mắt khinh thường.
La Chinh không nói gì, chỉ bình thản liếc nhìn đối phương. Hắn không muốn gây sự ngay lập tức, nhưng cũng không dung thứ cho sự sỉ nhục.
Nam tử trung niên thấy La Chinh im lặng, lại càng được nước lấn tới. “Nhìn bộ dạng ngươi xem, quần áo rách rưới, linh lực yếu ớt. Chắc là vừa mới phi thăng lên đây, chưa kịp thích nghi với linh khí Thượng Giới à? Ngươi nghĩ Thượng Giới là cái chợ rau của Hạ Giới sao mà ai cũng có thể đặt chân tới?”
Xung quanh, một vài tu sĩ khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. “Đúng là hạng người hạ giới, không biết tự lượng sức mình.” “Lên đây rồi lại thành chuột chạy khắp nơi, cuối cùng cũng chỉ làm nền cho chúng ta mà thôi.”
La Chinh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này. Ở Thượng Giới, thực lực là tất cả, và nguồn gốc “hạ giới” chính là vết nhơ không thể tẩy rửa trong mắt những kẻ tự nhận mình cao quý. Nhưng hắn không phải kẻ yếu đuối để bị sỉ nhục. Hắn là La Chinh, là kẻ đã từng lật đổ cả một đế quốc ở Hạ Giới, là kẻ đã từng đối đầu với những Thiên Mệnh Chi Tử mạnh nhất.
“Ngươi nói đủ chưa?” La Chinh khẽ nhếch môi, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một áp lực vô hình. “Hay ngươi muốn nếm thử mùi vị của ‘hạ giới’?”
Nam tử trung niên sững sờ. Hắn không ngờ một kẻ “hạ giới” lại dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với mình. Hắn vốn dĩ chỉ muốn trêu chọc một chút, thể hiện uy phong của mình. “Ngươi… ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Tống Lực, môn hạ đệ tử của Thiên Tượng Tông!”
Tống Lực phóng thích một luồng linh lực mạnh mẽ, muốn áp chế La Chinh. Hắn là một tu sĩ ở cảnh giới Chân Thần sơ kỳ, ở Hạ Giới có thể là một cường giả đỉnh phong, nhưng ở Thượng Giới chỉ là cấp bậc trung bình. Tuy nhiên, đối với một kẻ “hạ giới” vừa mới phi thăng, hắn tự tin có thể nghiền nát đối phương.
Nhưng La Chinh không hề bị ảnh hưởng. Luồng linh lực của Tống Lực như gặp phải một bức tường vô hình, tan biến ngay khi chạm vào hắn. Thậm chí, La Chinh còn không thèm động đậy một ngón tay.
Sự kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt Tống Lực. Những tu sĩ xung quanh cũng ngạc nhiên. Một kẻ “hạ giới” lại có thể kháng lại áp lực của Chân Thần sơ kỳ mà không suy suyển? Điều này là không tưởng.
“Thiên Tượng Tông?” La Chinh lặp lại, giọng điệu bình thản như đang nói về một điều không liên quan. “Không có ấn tượng.”
Tống Lực cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm từ kẻ “hạ giới” này, một loại nguy hiểm mà hắn chưa từng đối mặt. Ánh mắt của La Chinh tuy bình thản nhưng lại ẩn chứa một sát khí lạnh lẽo, một sự quyết đoán có thể nghiền nát tất cả. Hắn không phải là kẻ yếu đuối mà Tống Lực vẫn thường gặp.
“Ngươi… ngươi dám…” Tống Lực lắp bắp, nhưng không dám tiến lên. Hắn biết, nếu mình tiếp tục gây sự, hậu quả có thể rất tồi tệ. Trực giác mách bảo hắn rằng kẻ “hạ giới” này không hề đơn giản.
La Chinh không thèm để ý đến Tống Lực nữa. Hắn bước đi, băng qua đám đông đang xì xào bán tán và những ánh mắt kinh ngạc, hướng về phía một tòa kiến trúc lớn có vẻ là nơi cung cấp thông tin hoặc giao dịch. Hắn cần tìm hiểu về Thượng Giới này, về các thế lực, và quan trọng nhất, về nơi Lý Thanh Phong có thể đang ở.
Tống Lực đứng đó, mặt đỏ tía tai, vừa tức giận vừa sợ hãi. Hắn không ngờ mình lại bị một kẻ “hạ giới” làm cho bẽ mặt ngay giữa quảng trường. Nhưng hắn không dám truy đuổi. Ánh mắt cuối cùng của La Chinh trước khi rời đi đã in sâu vào tâm trí hắn, như một lời cảnh cáo không thể rõ ràng hơn.
La Chinh bước vào tòa kiến trúc, cảm nhận một luồng linh khí phức tạp hơn từ bên trong. Đây là một nơi nhộn nhịp, với nhiều quầy hàng, bảng thông báo và tu sĩ qua lại. Hắn biết, hành trình ở Thượng Giới sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Những kẻ khinh miệt hắn vì xuất thân “hạ giới” rồi sẽ phải hối hận. Những thế lực tự xưng đại diện cho “Thiên” rồi sẽ phải đối mặt với ý chí “Nghịch Thiên” của hắn.
Hành trình tìm kiếm Lý Thanh Phong, hành trình đối mặt với “Thiên”, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Và hắn, La Chinh, sẽ là người lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.