Nghịch Thiên
Chương 307

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:15:21 | Lượt xem: 4

Cánh cửa không gian xoáy ốc nuốt chửng La Chinh. Hắn cảm thấy thân thể mình như bị vô số bàn tay vô hình kéo xé, vặn vẹo. Không gian quanh hắn không còn là một đường hầm đầy sao mà biến thành một cơn lốc hỗn loạn của ánh sáng và sắc màu. Những phù văn cổ xưa trên cơ thể hắn, vốn đã rung chuyển và nứt vỡ ở khoảnh khắc cuối cùng, giờ đây hoàn toàn tan biến, hòa vào dòng chảy năng lượng cuồng bạo. Đó là một cảm giác vừa đau đớn tột cùng, vừa như được gột rửa, như một sự tái sinh giữa hư vô.

Linh khí trong đường hầm, dù chỉ là dư âm của hai thế giới va chạm, cũng đã mạnh mẽ hơn gấp vạn lần bất kỳ nơi nào La Chinh từng đặt chân qua ở Hạ Giới. Nó không chỉ đơn thuần là khí tức, mà như một dòng sông sôi sục, chảy qua từng mạch máu, từng tấc da thịt. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng giữ vững tâm trí, để ý chí “Nghịch Thiên” của mình không bị nghiền nát bởi áp lực kinh hoàng này.

Thời gian trong khe nứt không có ý nghĩa. Một khoảnh khắc có thể là thiên thu, một thiên thu cũng có thể chỉ là chớp mắt. La Chinh cảm thấy mình trôi dạt trong khoảng không vô tận, không trọng lực, không phương hướng. Cho đến khi, một lực hút mạnh mẽ bất ngờ ập đến, kéo xé hắn khỏi cơn lốc, ném hắn vào một không gian hoàn toàn mới.

Hắn rơi xuống! Cảm giác trọng lực đột ngột trở lại khiến La Chinh mất thăng bằng. Hắn vội vàng vận chuyển linh lực, cố gắng điều chỉnh thân thể giữa không trung. Dưới chân hắn, không phải là đất đá, mà là một biển mây cuồn cuộn, ánh lên sắc vàng cam rực rỡ bởi một mặt trời khổng lồ đang ngự trị ở phía chân trời xa xăm.

Cảnh tượng trước mắt khiến La Chinh phải nín thở. Đây không phải là bầu trời mà hắn từng biết. Những đám mây không chỉ là hơi nước, mà chúng mang một màu sắc kỳ lạ, lấp lánh như những tinh thể, và từ sâu trong đó, hắn cảm nhận được một linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù, bốc lên cuồn cuộn. Chỉ hít thở một hơi, La Chinh đã cảm thấy toàn thân sảng khoái, kinh mạch như được gột rửa, linh lực trong đan điền chảy nhanh hơn gấp bội. Đây chính là Thượng Giới!

Hắn hạ xuống một đỉnh núi đá cheo leo, nhô lên giữa biển mây. Đỉnh núi không quá lớn, nhưng được bao phủ bởi những loại thảo mộc kỳ lạ, phát ra ánh sáng nhàn nhạt và hương thơm thanh khiết. Mỗi phiến đá, mỗi cành cây, dường như đều ẩn chứa một nguồn năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ gấp hàng trăm, hàng ngàn lần những linh dược quý hiếm nhất ở Hạ Giới.

La Chinh đứng vững, ánh mắt quét qua bốn phía. Bầu trời xanh thẳm đến mức khó tin, nhưng không phải là một màu xanh đơn điệu. Xa xa, những hòn đảo bay lơ lửng giữa không trung, to lớn như những lục địa thu nhỏ, được nối với nhau bằng những cây cầu ánh sáng rực rỡ. Hắn nhìn thấy những bóng người nhỏ bé đang bay lượn trên những hòn đảo đó, mỗi người đều tỏa ra một khí tức hùng mạnh mà hắn chưa từng cảm nhận được ở Hạ Giới.

“Đây… là Thượng Giới sao?” La Chinh lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc không che giấu. Thế giới này quá rộng lớn, quá tráng lệ, và quá hùng vĩ. Nó vượt xa mọi tưởng tượng của hắn về một cảnh giới cao hơn.

Nhưng sự kinh ngạc nhanh chóng được thay thế bằng một cảm giác choáng ngợp và nhỏ bé. Ở Hạ Giới, hắn là một kẻ nghịch thiên, một cường giả đứng trên đỉnh phong. Nhưng ở đây, hắn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc vô tận. Linh khí ở đây quá mạnh, đến mức cơ thể hắn dù đã được tôi luyện đến cực hạn, vẫn cảm thấy có chút áp lực. Hắn nhận ra, những quy tắc vận hành của thế giới này cũng khác biệt hoàn toàn. Cảm giác áp bức vô hình từ không gian khiến hắn nhận thức rõ ràng, hắn là một “người ngoài cuộc”.

Một luồng suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu La Chinh. Hắn đã đến Thượng Giới, nhưng liệu Lý Thanh Phong có ở đây không? Và “Thiên” mà hắn muốn đối mặt, nó rốt cuộc là gì? Là một thực thể, một hệ thống quy tắc, hay một ý chí vũ trụ vô hình? Câu hỏi này lại càng trở nên mơ hồ hơn khi hắn đối diện với sự vĩ đại của thế giới này.

Hắn thử vận chuyển linh lực, cảm nhận sự thay đổi bên trong. Sức mạnh của hắn không hề suy giảm, thậm chí còn có dấu hiệu tăng trưởng nhờ linh khí dồi dào. Nhưng La Chinh biết, cảnh giới tu luyện ở đây chắc chắn sẽ khác biệt, phức tạp hơn rất nhiều. Hắn cần phải tìm hiểu, phải bắt đầu lại từ con số 0.

Đột nhiên, một luồng khí tức cường đại quét qua đỉnh núi nơi hắn đang đứng. Không phải một người, mà là một nhóm. La Chinh lập tức thu liễm toàn bộ khí tức, ẩn mình vào một khe đá. Hắn không muốn gây chú ý ngay lập tức. Cẩn trọng là điều tiên quyết ở một thế giới xa lạ.

Ba bóng người từ xa bay đến, hạ xuống cách đỉnh núi hắn vài trăm trượng. Họ mặc những bộ y phục lụa là thêu thùa tinh xảo, tỏa ra khí chất cao ngạo. Mỗi người đều mang theo một pháp khí độc đáo, ánh sáng lấp lánh. Khí tức của họ mạnh hơn bất kỳ cường giả nào La Chinh từng đối mặt ở Hạ Giới, thậm chí còn vượt qua cả những bán thần mà hắn từng chạm trán.

“Khương sư huynh, vị trí này là một điểm thu thập Linh Tuyền Khí hiếm có. Tại sao chúng ta lại bỏ qua?” Một người trong số họ càu nhàu, giọng điệu kiêu căng.

Người được gọi là Khương sư huynh, dẫn đầu nhóm, có khuôn mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc bén. Hắn liếc nhìn đỉnh núi nơi La Chinh đang ẩn nấp, rồi khẽ nhíu mày. “Đừng nói nhảm. Nơi này tuy có Linh Tuyền Khí, nhưng đã bị một con ‘Hư Không Chi Xà’ chiếm giữ. Chúng ta không nên lãng phí thời gian vào một con yêu thú cấp thấp như vậy. Mục tiêu của chúng ta là ‘Thiên Hà Tinh Thạch’ ở Vọng Nguyệt Đảo.”

Hư Không Chi Xà? La Chinh thầm ghi nhớ cái tên này. Nghe có vẻ là một loại yêu thú đặc trưng của Thượng Giới. Và cái cách họ gọi nó là “yêu thú cấp thấp” khiến La Chinh nhận ra sự chênh lệch lớn về lực lượng.

“Hừm, chỉ là một con Hư Không Chi Xà thôi mà, Khương sư huynh quá cẩn trọng rồi.” Một người khác, vẻ mặt khinh thường, định bay về phía đỉnh núi. “Để ta đi xem thử, tiện thể thu thập ít Linh Tuyền Khí.”

“Dương Lỗi!” Khương sư huynh quát lên, ánh mắt đầy sự cảnh cáo. “Đừng quên quy tắc của tông môn. Chúng ta là đệ tử Thiên Tôn Phủ, không thể tùy tiện lãng phí thời gian vào những thứ vụn vặt. Hơn nữa, những kẻ hạ giới thỉnh thoảng vẫn có thể tìm cách đột phá lên đây, nếu không may gặp phải, ngươi sẽ tự rước phiền phức vào thân.”

Lời nói của Khương sư huynh khiến La Chinh giật mình. “Kẻ hạ giới”? Hắn chính là một kẻ hạ giới! Vẻ mặt của bọn họ khi nhắc đến Hạ Giới đầy sự khinh miệt và chán ghét, như thể đó là một nơi ô uế, đáng bị xa lánh.

Dương Lỗi nghe vậy, vẻ mặt khinh bỉ càng rõ rệt. “Hạ giới? Những phế vật đó có thể lên được Thượng Giới sao? Chắc chỉ là những con kiến không biết trời cao đất rộng mà thôi. Dù có lên được, cũng chỉ là cảnh giới Cửu U Thần Cảnh hoặc Thiên Thần Cảnh thấp kém nhất, làm sao dám chống lại đệ tử Thiên Tôn Phủ chúng ta?”

Cửu U Thần Cảnh, Thiên Thần Cảnh… La Chinh nghe những danh xưng này mà trong lòng chấn động. Đó có lẽ là những cảnh giới tu luyện ở Thượng Giới. Và hắn, ở Hạ Giới, đã từng là người mạnh nhất, nhưng ở đây, có lẽ hắn chỉ là “phế vật”, là “kiến” trong mắt những kẻ này.

Khương sư huynh khẽ lắc đầu, không muốn tranh cãi thêm. “Được rồi, đi thôi. Chúng ta không có nhiều thời gian.”

Ba người họ nhanh chóng bay đi, thân ảnh chìm vào biển mây và những hòn đảo lơ lửng. La Chinh đợi cho đến khi khí tức của họ hoàn toàn biến mất, mới từ từ bước ra khỏi khe đá. Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, nhưng không hề có sự sợ hãi hay nản lòng. Ngược lại, một ngọn lửa kiên cường bùng cháy trong đôi mắt ấy.

“Thiên Tôn Phủ sao…” Hắn lẩm bẩm. “Và những ‘kẻ hạ giới’ bị khinh miệt.”

La Chinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết tràn vào buồng phổi. Hắn không biết Lý Thanh Phong đang ở đâu, hay “Thiên” thực sự là gì. Nhưng một điều hắn biết chắc: ở thế giới này, hắn sẽ phải bắt đầu lại. Bằng chính đôi tay của mình, hắn sẽ phá vỡ mọi sự khinh miệt, mọi xiềng xích của “Thiên Mệnh”.

Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu. Và những “kẻ hạ giới” như hắn, rồi sẽ cho Thượng Giới biết, ý chí của phàm nhân có thể làm nên điều không tưởng.

La Chinh nhìn về phía chân trời, nơi những hòn đảo bay lơ lửng, nơi ẩn chứa vô số bí ẩn và cường giả. Hắn không còn là La Chinh của Hạ Giới nữa. Hắn là một kẻ nghịch thiên, một hạt giống mang sứ mệnh lật đổ mọi định mệnh. Bước chân đầu tiên của hắn trên Thượng Giới, chính là khởi điểm cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Hắn sẽ tìm ra Lý Thanh Phong, và hắn sẽ đối mặt với “Thiên”, dù cho nó có vĩ đại đến mức nào đi chăng nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8