Nghịch Thiên
Chương 306

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:14:58 | Lượt xem: 4

La Chinh bước đi, tiếng giày ma sát trên những mảnh đá vụn vỡ tạo nên âm thanh khô khốc, lẻ loi giữa không gian rộng lớn đến vô tận. Những tàn tích trải dài trước mắt hắn không phải là phế tích của một thành trì nhỏ bé, mà là di chỉ của một nền văn minh, một thế giới đã bị xé toạc và vùi lấp bởi thời gian, bởi một sức mạnh khủng khiếp nào đó. Những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường thành cao vút tưởng chừng chạm tới trời xanh giờ chỉ còn là những khối đá vô tri nằm nghiêng ngả, mang theo dấu vết của những vết chém, vết nứt sâu hoắm như thể được tạo ra bởi những lưỡi kiếm của thần linh.

Linh khí ở đây không còn là sự thưa thớt như phàm trần, cũng không phải sự dồi dào của đại lục Hạ Giới. Nó mang một chất lượng khác, nặng nề, cổ xưa và đầy áp lực, như thể mỗi hơi thở đều hít vào cả hàng ngàn năm lịch sử. La Chinh cảm nhận được từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể mình đang rên rỉ dưới áp lực vô hình ấy, nhưng đồng thời, chúng cũng đang được tôi luyện, thích nghi một cách nhanh chóng. Sức mạnh mới mà hắn vừa đoạt được, nhận thức mới về Đạo, giúp hắn đứng vững, thậm chí còn cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ với những tàn dư linh khí cổ xưa.

Hắn biết, đây không còn là nơi hắn có thể dùng những chiêu thức cũ để tung hoành. Mỗi bước đi đều phải thận trọng, nhưng không còn sự sợ hãi. Quyết tâm trong hắn đã trở thành thép, sắc bén và kiên cố hơn bao giờ hết. Hắn không phải là kẻ tìm đường sống sót nữa, mà là kẻ đi tìm chân lý, kẻ muốn lật đổ định mệnh.

Đi sâu hơn, những tàn tích dần hiện rõ hơn hình hài. Đó không phải là sự đổ nát ngẫu nhiên, mà là dấu vết của một cuộc chiến tranh hủy diệt. Hắn nhìn thấy những phiến đá bị nung chảy thành thủy tinh, những hố sâu không đáy như thể bị thần lôi đánh thẳng xuống, và cả những mảnh xương hóa thạch khổng lồ, không rõ là của chủng tộc nào. Chúng lớn đến nỗi một đốt xương cũng có thể làm thành một tòa nhà. Một cảm giác rùng rợn dâng lên trong lòng La Chinh, cho thấy rằng những gì đã xảy ra ở đây vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân.

Đột nhiên, một luồng khí tức lạnh lẽo ập đến từ phía sau một tảng đá vỡ. La Chinh không quay đầu, mà chỉ lách người sang một bên, đồng thời vung tay phải ra. Một đạo kiếm khí vô hình, mang theo ý chí “Nghịch Đạo” của hắn, xé toạc không khí, va chạm với thứ vừa lao tới.

“Két!”

Âm thanh chói tai vang lên. Một con quái vật với thân hình loang lổ, da thịt khô quắt như xác ướp, nhưng đôi mắt đỏ ngầu như máu và móng vuốt sắc như dao găm, hiện nguyên hình. Nó không có vẻ gì là sinh vật sống, mà giống một cỗ thi thể bị tà khí xâm nhiễm, được duy trì bởi một loại năng lượng cổ xưa nào đó. Nó là một trong những “kẻ gác cổng” của di chỉ này, một tàn dư của quá khứ.

Con quái vật gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt La Chinh. Tốc độ của nó cực nhanh, thân pháp quỷ dị, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những tàn tích. Nó không hề có linh trí, chỉ biết công kích theo bản năng, nhưng mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh đủ để xé nát một ngọn núi.

La Chinh không né tránh thêm. Hắn đứng yên, hít thở sâu, toàn thân khí huyết sôi trào. Hắn đã không còn là La Chinh của ngày xưa, kẻ phải dùng mưu mẹo để đối phó với kẻ thù mạnh hơn. Giờ đây, hắn đã có đủ sức mạnh để đối diện trực tiếp.

“Phá!”

Một tiếng quát nhẹ vang lên. Bàn tay La Chinh vươn ra, không thi triển bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là một cú đấm thẳng vào không gian. Nhưng cú đấm này lại mang theo một loại quy tắc kỳ lạ, một sự thấu hiểu về bản chất của lực lượng. Nơi nắm đấm đi qua, không gian như bị nén lại, rồi đột ngột vỡ tan. Con quái vật còn chưa kịp tiếp cận, đã bị một luồng xung lực vô hình đánh trúng, thân thể khô quắt nứt toác, sau đó vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, tan biến vào hư vô.

La Chinh thu tay về, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía trước. Đây chỉ là một trong vô số chướng ngại vật trên con đường dẫn đến Thượng Giới. Hắn biết, càng đi sâu, những kẻ thủ hộ sẽ càng mạnh, những thử thách sẽ càng kinh hoàng. Nhưng điều đó không khiến hắn nao núng, ngược lại còn kích thích ý chí chiến đấu trong hắn.

Hắn tiếp tục hành trình, men theo một con đường mòn cổ xưa, nơi những dấu chân mờ nhạt của những cường giả đi trước vẫn còn in hằn trên nền đất. Dọc đường đi, hắn phát hiện ra những phiến đá bia bị vỡ nát, nhưng vẫn còn sót lại vài dòng chữ cổ. Với nhận thức mới của mình, La Chinh dễ dàng giải mã chúng.

“…Thượng Giới… Tiên Cung… Thiên Đạo bất công… Vô tận kiếp… Luân hồi cấm kỵ…”

Những từ ngữ rời rạc, nhưng đủ để La Chinh ghép nối một phần bức tranh lớn. Những tàn tích này không chỉ là một nghĩa địa của nền văn minh, mà còn là một pháo đài đã từng đối đầu với Thượng Giới, hoặc một nơi mà “Thiên Đạo” đã giáng xuống sự trừng phạt. Những dòng chữ còn lại là lời kêu gào của những kẻ đã từng thách thức “Thiên”, những kẻ đã thất bại.

Rồi hắn nhìn thấy một bức phù điêu khổng lồ, khắc họa một trận chiến kinh thiên động địa. Ở trung tâm là một bóng hình mờ ảo, cao vút tới trời xanh, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết, phán quyết số phận của vạn vật. Đó chính là biểu tượng của “Thiên Đạo” mà những người cổ xưa đã khắc họa. Đối diện với nó là vô số cường giả, đủ mọi chủng tộc, thi triển đủ loại thần thông, nhưng tất cả đều bị nghiền nát, tan biến như những hạt bụi.

Nhưng trên bức phù điêu ấy, ở một góc khuất, La Chinh phát hiện một chi tiết nhỏ bé, gần như không thể nhận ra. Một bóng người đơn độc, lưng quay về phía “Thiên Đạo”, đứng sừng sững giữa biển lửa và tro tàn. Mặc dù hình ảnh mờ nhạt, nhưng La Chinh cảm thấy một luồng khí tức quen thuộc, một sự tương đồng kỳ lạ với chính hắn.

Bên cạnh bóng người đó, có khắc một cái tên đã bị mài mòn theo năm tháng, chỉ còn lại một vài nét chữ lờ mờ. Nhưng chỉ cần nhìn qua, La Chinh đã nhận ra.

“Lý… Thanh… Phong…”

Trái tim La Chinh đập mạnh. Lý Thanh Phong! Kẻ đã từng là mục tiêu của hắn, kẻ đã từng bị hắn truy tìm khắp Hạ Giới, giờ lại xuất hiện ở đây, trong những tàn tích cổ xưa này, được khắc họa như một kẻ đối đầu với “Thiên Đạo”. Vậy ra, Lý Thanh Phong không chỉ là một kẻ mạnh mẽ, mà còn là một “dị số” tương tự như hắn, một kẻ đã từng đứng lên thách thức trật tự của vũ trụ.

Sự thật này như một luồng điện xẹt qua tâm trí La Chinh. Mục tiêu của hắn không chỉ là báo thù hay tìm kiếm sức mạnh, mà còn là tiếp nối một con đường, một sứ mệnh mà Lý Thanh Phong đã từng gánh vác, hoặc đã từng thất bại.

Bức phù điêu dẫn đến một khe nứt khổng lồ trong không gian, được bao phủ bởi những ánh sáng ngũ sắc lập lòe. Nơi đó không phải là một lối đi đơn thuần, mà là một cánh cổng dẫn đến một chiều không gian khác, một cánh cổng đã bị phong ấn bởi những phù văn cổ xưa, nhưng giờ đây lại đang dần mở ra bởi một sức mạnh vô hình nào đó.

Đây chính là lối vào Thượng Giới. La Chinh biết điều đó. Hắn cảm nhận được sự hút kéo mãnh liệt từ bên trong khe nứt, một sự kêu gọi đến từ một thế giới hoàn toàn khác biệt. Cảm giác như toàn bộ vũ trụ đang chờ đợi hắn, chờ đợi kẻ phàm nhân dám thách thức mọi quy tắc.

Hắn không do dự. Hắn đặt tay lên một trong những phù văn phong ấn. Một luồng năng lượng khổng lồ phản phệ, cố gắng đẩy hắn ra, nhưng La Chinh không lùi bước. Hắn vận dụng toàn bộ sức mạnh của mình, dung hợp “Nghịch Đạo” vào từng tế bào, từng thớ thịt. Phù văn cổ xưa bắt đầu rung chuyển, phát ra ánh sáng chói lòa, sau đó nứt vỡ từng chút một.

“Thiên… ta đến đây!”

Tiếng nói trầm thấp vang vọng khắp những tàn tích cổ xưa, mang theo sự ngạo nghễ và quyết tâm không gì lay chuyển được. Khe nứt không gian mở rộng, lộ ra một đường hầm xoáy ốc đầy sao, dẫn đến một chân trời hoàn toàn mới.

La Chinh không quay đầu lại. Hắn bước vào khe nứt, thân ảnh của hắn dần chìm vào biển sao. Phía trước hắn, là Thượng Giới thực sự, nơi các Tiên Đế, Thần Tôn ngự trị, và nơi “Thiên Đạo” thực sự hiển hiện. Nơi đó, hắn sẽ tìm ra Lý Thanh Phong, sẽ đối mặt với “Thiên”, và sẽ chứng minh rằng ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ mọi định mệnh. Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thực sự bước vào giai đoạn đỉnh điểm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8