Nghịch Thiên
Chương 310
La Chinh rời khỏi đại sảnh, tiếng bước chân vang vọng trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Ánh mắt của Trần thiếu gia, cùng những lời lẽ ẩn ý của hắn, vẫn còn đọng lại trong tâm trí La Chinh. “Ý chí Nghịch Thiên của hạ giới,” Trần thiếu gia đã nói vậy. Hắn dường như không chỉ nhìn thấu xuất thân của La Chinh, mà còn cả con đường mà La Chinh đã chọn. Điều đó khiến La Chinh nhận ra rằng, Thượng Giới này không đơn thuần là một vùng đất rộng lớn hơn, mà còn là một thế giới đầy rẫy những bí ẩn và những kẻ có khả năng thâm sâu không thể lường trước.
Bầu trời Thượng Giới mang một màu xanh thẳm khác biệt, những tầng mây trôi lững lờ dường như chứa đựng linh khí đậm đặc hơn gấp trăm lần so với hạ giới. Dù đã được cảnh báo, nhưng khi thực sự đặt chân đến đây, La Chinh vẫn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Không phải là áp lực từ cường giả, mà là từ chính quy tắc của thế giới này, một sự trói buộc vô hình lên những kẻ đến từ vùng đất thấp kém.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí dồi dào chảy vào kinh mạch. Dù linh khí ở đây tinh khiết hơn, nhưng cảnh giới tu luyện của hắn vẫn cần một quá trình thích nghi và đột phá. Thượng Giới là một khởi đầu mới, một sân chơi nơi những quy tắc cũ không còn giá trị. Hắn cần phải xây dựng lại tất cả, từ uy tín đến thực lực.
Vạn Thú Sơn. Cái tên đó hiện rõ trong tâm trí La Chinh. Một nơi được cho là hiểm địa, nhưng cũng là cơ hội cho những kẻ muốn vươn lên từ con số không. Hắn không có gia tộc chống lưng, không có tông môn bảo hộ, chỉ có một mình và ý chí sắt đá. Đây là con đường duy nhất.
La Chinh không vội vã. Hắn dành một ngày để quan sát xung quanh thành phố mà hắn vừa đặt chân tới, một thành phố nằm ở rìa Thượng Giới, nơi giao thoa của nhiều luồng sinh khí. Hắn nhận ra sự phân cấp rõ rệt ở đây. Những kẻ tu vi thấp bé, ăn mặc đơn giản thường bị xua đuổi, bị coi thường. Những cường giả lại cưỡi trên lưng linh thú bay lượn trên không, hoặc ngồi trong những cỗ xe được kéo bởi những yêu thú mạnh mẽ, toát ra khí thế ngạo nghễ. Ánh mắt họ nhìn xuống những người dưới thấp giống như nhìn những con kiến.
“Đúng như dự đoán,” La Chinh lẩm bẩm. “Sự khinh miệt và áp bức.” Hắn biết mình sẽ phải đối mặt với điều này rất nhiều.
Sáng hôm sau, La Chinh rời thành phố. Hắn không cưỡi linh thú, không bay trên không, mà chọn cách đi bộ. Hắn muốn cảm nhận từng tấc đất của Thượng Giới, muốn hiểu rõ hơn về quy tắc vận hành của nó. Con đường dẫn đến Vạn Thú Sơn là một con đường mòn rộng lớn, nhưng ít người qua lại, bởi lẽ đa phần cường giả đều lựa chọn phi hành.
Trên đường đi, hắn thỉnh thoảng bắt gặp một vài nhóm tu sĩ đang vội vã. Họ liếc nhìn La Chinh với ánh mắt đầy nghi hoặc, thậm chí là chế giễu. Một kẻ dám đi bộ đến Vạn Thú Sơn? Hẳn là một tên phế vật không có linh thú, hoặc một kẻ mới từ hạ giới phi thăng lên, không hiểu quy tắc của Thượng Giới.
La Chinh bỏ ngoài tai những ánh nhìn đó. Hắn chỉ tập trung vào con đường phía trước. Linh khí ở đây không chỉ dồi dào mà còn có vẻ “nặng” hơn, cần nhiều công sức hơn để hấp thụ. Hắn âm thầm vận chuyển công pháp, từ từ thích nghi với môi trường mới. Hạt châu thần bí trong đan điền khẽ rung động, giúp hắn lọc bỏ tạp chất trong linh khí và tăng tốc độ hấp thụ.
Vài ngày sau, một dãy núi hùng vĩ hiện ra trước mắt La Chinh. Những ngọn núi cao vút, mây mù bao phủ đỉnh, dường như vươn tới tận trời xanh. Cây cối trong khu rừng dưới chân núi cao lớn dị thường, thân cây to bằng vòng tay mấy người ôm, tán lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời. Một cảm giác nguyên thủy, hoang dã ập đến. Đây chính là Vạn Thú Sơn.
Linh khí ở Vạn Thú Sơn càng thêm cuồn cuộn, mang theo một chút mùi vị của máu và cỏ cây mục nát. Đây là dấu hiệu của sự sống và cái chết đang diễn ra không ngừng. La Chinh bước vào khu rừng, cảnh giác cao độ. Hắn biết, trong mỗi bụi cây, dưới mỗi tảng đá đều có thể ẩn chứa nguy hiểm chết người.
Không lâu sau khi tiến vào, một tiếng gầm vang trời xé tan sự tĩnh lặng. Một con Yêu Hổ Lôi Điện với bộ lông vằn vện màu vàng đen, phát ra tia chớp xanh biếc từ đôi mắt, lao ra từ lùm cây. Con yêu hổ này có tu vi tương đương với một cường giả Hóa Thần Cảnh đỉnh phong ở hạ giới, nhưng khí tức của nó lại mạnh mẽ và hung bạo hơn nhiều.
La Chinh không hề nao núng. Hắn đã quen với những trận chiến sinh tử. Hắn rút ra Vô Tận Kiếm, mũi kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo. “Đến đúng lúc lắm,” hắn lẩm bẩm. Đây là cơ hội tốt để hắn kiểm tra sức mạnh của mình ở Thượng Giới.
Yêu Hổ Lôi Điện gầm lên một tiếng, tung ra một luồng lôi điện cực mạnh về phía La Chinh. La Chinh không tránh né, hắn vung kiếm, một đạo kiếm khí màu đen cuộn xoáy lao thẳng vào luồng lôi điện. Kiếm khí của hắn mang theo ý chí “Nghịch Thiên”, phá vỡ mọi quy tắc. Luồng lôi điện bị chém đôi, sức mạnh kiếm khí không suy giảm, tiếp tục lao thẳng vào Yêu Hổ Lôi Điện.
Con yêu hổ kinh hãi, không ngờ đòn tấn công của nó lại bị phá vỡ dễ dàng như vậy. Nó vội vàng né tránh, nhưng vẫn không kịp. Kiếm khí xẹt qua vai nó, để lại một vết thương sâu hoắm, máu tươi phun ra.
La Chinh không cho nó cơ hội phản công. Hắn thân pháp linh hoạt, lao đến như một bóng ma. Vô Tận Kiếm chém ra liên tiếp, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực kinh người, khóa chặt mọi đường né của Yêu Hổ Lôi Điện.
Chỉ sau vài chiêu, con Yêu Hổ Lôi Điện đã gục ngã, thân thể đầy vết thương. La Chinh thu hồi kiếm, thở nhẹ một hơi. Hắn nhận ra rằng, dù linh khí ở Thượng Giới mạnh mẽ hơn, nhưng công pháp “Nghịch Thiên” của hắn vẫn đủ để áp chế những yêu thú cùng cấp. Tuy nhiên, hắn cũng cảm thấy năng lượng tiêu hao nhanh hơn, cho thấy áp lực từ môi trường mới là không nhỏ.
Hắn lấy ra nội đan của Yêu Hổ Lôi Điện, cẩn thận cất vào túi trữ vật. Đây là một tài nguyên quý giá ở Thượng Giới, có thể dùng để trao đổi hoặc luyện hóa. Hắn cũng cắt lấy một ít lông của nó, dự định mang về nghiên cứu. “Không tệ,” hắn tự nhủ. “Đây là khởi đầu.”
Tiếng động của trận chiến vừa rồi có lẽ đã thu hút sự chú ý của những kẻ khác. La Chinh không muốn gây phiền phức quá sớm. Hắn quyết định tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi và điều chỉnh trạng thái. Hắn bay lên một ngọn cây cổ thụ cao vút, ẩn mình trong tán lá rậm rạp, bắt đầu hấp thụ linh khí và hồi phục.
Khi màn đêm buông xuống, Vạn Thú Sơn trở nên càng thêm đáng sợ. Tiếng gầm rú của các loại yêu thú vang vọng khắp nơi, khiến cả khu rừng rung chuyển. La Chinh ngồi tĩnh tọa, đôi mắt vẫn mở hé, quan sát xung quanh. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của hành trình. Mục tiêu của hắn không phải chỉ là sống sót hay trở thành cường giả ở Vạn Thú Sơn. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm Lý Thanh Phong, đối mặt với “Thiên”, và chứng minh rằng ý chí cá nhân có thể lật đổ mọi định kiến, phá vỡ mọi quy tắc, ngay cả ở Thượng Giới này.
Hắn nhớ lại lời Trần thiếu gia. “Ý chí Nghịch Thiên của hạ giới.” La Chinh khẽ mỉm cười. Đúng vậy, hắn mang theo ý chí đó, và hắn sẽ dùng nó để lật đổ trật tự Thượng Giới, từng bước một, bắt đầu từ Vạn Thú Sơn hiểm ác này.